Đã đến lúc bắt đầu
Cuối cùng thì mình cũng thắng được sức ỳ và sự lười biếng cố hữu để bước đầu hình thành nên "Kể Chuyện" http://kechuyen.org/. Túm lấy một sở thích và mơ ước mơ hồ để lôi nó ra và đặt nó trước mặt là một cảm giác hơi hơi kì lạ. Một phần là từ bé đến giờ mình chẳng có sở thích gì mơ hồ như việc thích đi lê la nghe người khác kể về cuộc sống của họ. Và một phần là vì mình hình như chưa bao giờ tự tay bắt đầu cái gì mới. Trước đến nay chỉ tham gia vào những tổ chức có sẵn, hoặc làm những việc không có mình thì sẽ có đầy người khác làm.
Cũng chưa biết liệu có duy trì được tử tế không, nhưng cứ làm đã, vì nguệch ngoạc 10 cái có khi cũng được 1, còn không làm thì chắc chắn vẫn sẽ là 0.
Mình đã nghĩ về việc có thêm trang mới thì Somewhere I belong gắn bó bao lâu nay sẽ ra sao, và kết luận rằng mục đích của Kể Chuyện là những câu chuyện và những con người cụ thể, nên tất tần tật những cái khác, ví dụ như suy nghĩ vụn vặt, kể lể than thở, triết lý cao siêu, vẫn sẽ được gửi gắm vào blogspot. Một sự khác biệt cơ bản nữa là Kể Chuyện là nơi ghi chép công cộng, còn Somewhere I belong vẫn là chỗ kín đáo, nên chắc chắn những hậm hực không thể chia sẻ với số đông (như với những người cùng làm chẳng hạn), vẫn sẽ được trút ra ở nơi này.
Hi vọng những bạn đã từng đọc blog của mình sẽ ghé qua Kể Chuyện http://kechuyen.org/. Tạm thời mình bưng một số bài ưng ý từ bên này sang, và sẽ cố gắng viết bài mới đều hơn.
Suy nghĩ hình như cũng như nước cống, một thời gian dài không thông là bị tắc, và khi tắc thì mất khá nhiều công lực mới thông lại được :D
Cũng chưa biết liệu có duy trì được tử tế không, nhưng cứ làm đã, vì nguệch ngoạc 10 cái có khi cũng được 1, còn không làm thì chắc chắn vẫn sẽ là 0.
Mình đã nghĩ về việc có thêm trang mới thì Somewhere I belong gắn bó bao lâu nay sẽ ra sao, và kết luận rằng mục đích của Kể Chuyện là những câu chuyện và những con người cụ thể, nên tất tần tật những cái khác, ví dụ như suy nghĩ vụn vặt, kể lể than thở, triết lý cao siêu, vẫn sẽ được gửi gắm vào blogspot. Một sự khác biệt cơ bản nữa là Kể Chuyện là nơi ghi chép công cộng, còn Somewhere I belong vẫn là chỗ kín đáo, nên chắc chắn những hậm hực không thể chia sẻ với số đông (như với những người cùng làm chẳng hạn), vẫn sẽ được trút ra ở nơi này.
Hi vọng những bạn đã từng đọc blog của mình sẽ ghé qua Kể Chuyện http://kechuyen.org/. Tạm thời mình bưng một số bài ưng ý từ bên này sang, và sẽ cố gắng viết bài mới đều hơn.
Suy nghĩ hình như cũng như nước cống, một thời gian dài không thông là bị tắc, và khi tắc thì mất khá nhiều công lực mới thông lại được :D