Suy nghĩ linh tinh

Saturday, 27 September 2014 Posted by Rain

1. Đi xe đạp thì người ta sẽ dùng chân đạp và dùng tay lái, có thể cảm nhận đường xóc, đường dốc, đường trơn. Đi xe máy thì chân không cần đạp, nhưng vẫn phải dùng tay lái. Nếu xe đổ thì sẽ bị ngã. Đi ô tô thì cách xa đường, tay cũng không rẽ trái hay rẽ phải. Nếu xe có đâm vào người đi xe đạp, thì mình vẫn ngồi an toàn trong khoang lái. Đi máy bay thì thôi rồi, chẳng biết lái, cũng chẳng biết bên ngoài như nào. Nhưng máy bay lại di chuyển nhanh nhất, và theo thống kê là an toàn nhất.

Dĩ nhiên có đi bộ, là không dùng đến bánh xe - một trong những công nghệ cổ xưa và vĩ đại nhất của loài người, nhưng không tính.

Viết thư tay thì phải dùng tay để viết ra chữ. Nếu tay có mồ hôi, nếu có nước mắt rơi xuống, hay thích xịt nước hoa, người nhận sẽ biết được. Nói chuyện điện thoại thì không thể biết được đầu dây bên kia như thế nào, nếu gặp người giỏi điều khiển giọng nói. Viết email, hay chat bằng máy tính, không những chữ được viết ra bằng một động tác khác hẳn (gõ phím), mà còn có thể xóa đi trước khi thành hình. Câu chữ vì thế sẽ chỉn chu hơn, ít sai chính tả hơn, và vì thế, người ta sẽ có nhiều cơ hội để tạo ra hình ảnh mình muốn người kia đón nhận hơn.

Dĩ nhiên có nói chuyện trực tiếp, tức là không dùng đến chữ viết - một trong những phát kiến khó hiểu và cũng vĩ đại nhất của loài người, nhưng không tính.

Công nghệ khiến cho việc di chuyển hay giao tiếp nhanh chóng và vượt khoảng cách xa hơn, nhưng cùng lúc cũng khiến người ta rời xa thực tại, rời xa chính mình hơn.

2. Con người hình như là một trong số những loài động vật hiếm hoi có thể have sex bốn mùa trong năm, không phải có thời kì động đực như các con vật sinh sản lưỡng tính khác. Trong khi các con khác, thì phần lớn thời gian sống con đực con cái chẳng liên quan gì đến nhau, và hầu như bình đẳng về khối lượng, cơ bắp, tốc độ, thậm chí cả độ hung hãn; chỉ khi nào đến mùa sinh sản mới làm nghĩa vụ tí xong lại thôi. Con người thì vì khả năng lúc nào cũng có thể, nên có lẽ vì thế mà bị ám ảnh về sex chăng? (cứ mở báo ra, thì hầu như báo nào chẳng có mục "Tình yêu và gia đình" hay "Chuyện yêu")

Con người hình như cũng là một trong những loài vật hiếm hoi có thể ăn cả rau lẫn thịt. Con duy nhất ngoài người mà làm được thế mà mình biết là con lợn, nhưng con lợn đã bị con người thuần hóa nuôi làm thịt. Người ta nói quá nhiều về việc phải có bữa ăn đủ dinh dưỡng, đủ chất (báo nào chẳng có bài về "Thực phẩm" hay mấy cái tương tự). Nhưng sự thật kì diệu là chúng ta có thể sống hoàn toàn chỉ dựa vào thịt (như một số bộ tộc ở vùng cực hoặc các nhóm dân du mục), hoặc hoàn toàn vào rau (như các nhà sư) quả là kì diệu.

Một giống vật có thể đẻ bất cứ lúc nào và ăn bất cứ cái gì, có lẽ đấy là lý do vì sao loài người lan tràn đến khắp mọi nơi trên trái đất và thống trị hành tinh.

3. Hôm gần ngày đi Canada, anh bảo
- Ơ tháng 8 có 31 ngày này (giọng hết sức hớn hở)
- Ờ thì sao, tháng 8 nào chẳng có 31 ngày (giọng kiểu "không hiểu có gì mà phải ầm ĩ")
- Có 31 ngày thì em sẽ ở đây lâu hơn, sẽ lâu phải xa em hơn (mình đi vào 2/9)
- Không biết nói gì

Lúc đấy, mình biết mình đã gặp được một người rất yêu mình.

Não trái, não phải

Posted by Rain

1. Hôm trước vào list những bài nói chuyện được nghe nhiều nhất ở TED, xem bài My stroke of insight. Hết bài, mình ứa nước mắt, một trong những trải nghiệm có thể nói là "it is so beautiful it brings tears to my eyes". Cô Jill, một bác sĩ chuyên nghiên cứu về não và thần kinh, kể lại về buổi sáng cô tỉnh dậy và thấy mình bị đột quỵ. Bà nội cũng bị đột quỵ giống hệt như vậy, chỉ có điều bà không thể kể lại cho người khác biết bà đã cảm thấy thế nào, vì bà ngã trong nhà tắm, không ai biết trong nhiều tiếng liền, và cũng có thể vì bà già hơn, và vì y tế của Việt Nam không tiên tiến bằng Mỹ.

Trong bài nói chuyện, cô Jill có nhắc đến một điều mình đã biết từ lâu, nhưng mở rộng lên hẳn một tầm cao mới. Bán cầu não trái điều khiển nửa cơ thể bên phải, ngôn ngữ, là nơi tổng hợp dữ liệu, kết nối những thông tin đến từ thế giới bên ngoài qua các giác quan với quá khứ và tương lai. Bán cầu trái là nơi cho người ta biết về bản thân như một thực thể tồn tại độc lập và duy nhất. Bán cầu não phải điều khiển cơ thể bên trái, hình học, không gian, tiếp nhận thông tin và chỉ tập trung vào xử lý hiện tại. Não phải cho người ta biết họ là một phần của một vũ trụ xung quanh.

Khi trải qua cơn đột quỵ, cô Jill bị một cục máu đông tắc ở bán cầu não trái (giống hệt bà mình). Tay phải cô bị liệt, cô bị mất ngôn ngữ, nhưng cùng lúc đó cảm thấy mình hoàn toàn hòa nhịp với thế giới xung quanh. "Vì tôi không còn biết ranh giới của cơ thể mình, những phân tử ở bàn tay tôi hòa lẫn với những phân tử của bức tường, nên tôi thấy mình rộng lớn và tràn ra, như một vị thần vừa thoát khỏi cái chai giam giữ". Cô gọi đó là chạm đến Niết Bàn, và nghĩ rằng nếu ai cũng có thể cảm nhận được sự hòa nhịp tuyệt đối với vũ trụ như mình thì thế giới sẽ hòa bình biết bao nhiêu. Suy nghĩ đó khiến cô quyết giành lại sự sống (hơi giống nhà toán học trong phim Beautiful Mind, nhờ lập luận logic mà tự nhận ra rằng mình đang bị ảo giác).

Theo những gì cô Jill nói, thì việc thiền định không có gì ngoài đóng bán cầu não trái, chỉ khác là người làm chủ được tâm trí thì cũng tự chủ được việc cho bán cầu não nào hoạt động thay vì là kết quả của một cơn đột quỵ. Khi Thái Tử Siddhartha Gautama nhập cõi Niết Bàn ở dưới gốc cây bồ đề, biết đâu Người chẳng vừa trải qua một cơn đột quỵ. Nếu chỉ có bán cầu não phải làm việc, người ta sẽ làm đúng như những gì các thiền sư thường dạy, chỉ tập trung vào hiện tại, và lòng sẽ thấy thật bình yên.

Áp dụng vào bản thân, mình chắc chắn có bán cầu não trái hoạt động rất mạnh, vì mình thuận tay phải, ngôn ngữ phát triển, và luôn thấy việc tư duy không gian, hình khối cực kì khó khăn. Mình chuyên gia bị lạc đường vì không mường tượng được trong đầu phương hướng. Mình thường nhớ những gì người khác nói, chứ không nhớ họ mặc gì. Cứ theo đó, thì mình cũng có cảm nhận rất mạnh về cái tôi, về bản thân như một thực thể độc lập (từ bé tí đã tập tọng thắc mắc "tôi là ai", "tôi muốn gì"). Có lẽ cũng vì thế mà mình thường gặp khó khăn trong việc lại gần và thân thiết với những người khác mình.

Vẫn còn nhớ có lần mình bị nhốt ở ngoài đường ba tiếng liền, và buộc phải ngồi chờ trong khi không có thiết bị, dụng cụ gì để giết thời gian. Và trong sự im lặng tuyệt đối đó, mình thấy tâm trí như một cái roller coaster, vòng lên lộn xuống, không lúc nào yên. Đấy là lần duy nhất đến nay mình trải qua cảm giác gần như thiền.

2. Một hệ quả của việc có bán cầu não trái mạnh, như đã nói ở trên, là mình hầu như tư duy bằng ngôn ngữ, nhiều khi sợ sắp nghe thấy tiếng nói trong đầu. Việc đó dĩ nhiên dẫn đến một sự nhạy cảm với giọng nói của người khác. Mình có thể nhận ra bạn bè và người lạ bằng giọng nói tốt hơn rất nhiều người mình biết.

Gần đây mới kiếm được một việc dịch qua điện thoại cho một công ty dịch thuật ở Mỹ. Cuộc gọi đầu tiên là một cuộc khám bệnh. Mình nghe giọng của ông bác sĩ người Mỹ và giọng của cô bệnh nhân người Việt và họ chuyển qua chuyển lại cái điện thoại để mình dịch cho từng người. Khi không nhìn thấy, người ta chỉ có thể nghe và truyền đạt bằng giọng nói. Ông bác sĩ có vẻ trung tuổi, chắc là da trắng, đeo kính và đầu hơi hói, giọng pha chút sốt ruột "bà ấy chẳng bao giờ uống thuốc đúng chỉ dẫn cả, nên mãi chỉ số chưa ổn định, tuần sau phải quay lại thử máu nhé". Còn cô bệnh nhân có lẽ cũng phải xấp xỉ 50-60, chắc run rẩy và lạc lõng trong cái phòng khám trắng tinh ấy. Khi được hỏi có thắc mắc gì nữa không, cô chỉ bảo là "tôi không hỏi chi, cô giúp cho thì cảm ơn cô nhé."

Mình có lẽ tưởng tượng quá nhiều. Mình cũng cố gắng truyền tải trong giọng nói của mình sự chuyên nghiệp khi nói với ông bác sĩ, và sự ân cần khi nói với cô bệnh nhân. Một người phụ nữ lớn tuổi ở Mỹ, không biết tiếng Anh, không biết lái xe, phải đi khám bệnh một mình, chắc chắn rất lạc lõng.

3. Cũng vì xu hướng tư duy bằng ngôn ngữ như vậy, mình thường rất để ý việc dùng từ. Ví dụ như khi nói chuyện với người Nam, mình sẽ dùng "một xíu, mắc cỡ, quê quá trời, hai người quen nhau". Còn nói với người Bắc thì sẽ là "một tí, xấu hổ, ngại, hai người yêu nhau". Nhưng mình rất cố gắng để không dùng từ miền Nam khi nói với người miền Bắc, vì dù sao mình cũng là một người miền Bắc.

Một cô bạn từ Hà Nội vào Sài Gòn làm việc (mình dùng Sài Gòn chứ không dùng Hồ Chí Minh nếu có thể, vì HCM có màu sắc chính trị). Được khoảng một tháng, cô ý đã nói với mình "bọn tớ bị deadline dí". Từ "dí", cũng như "giục đi" là phương ngữ đặc sệt miền Nam. Mình đã chỉnh ngay, "ý ấy là bị deadline đuổi hả?" Bạn kia ngớ ra, "ừ, thì ở công ty mọi người vẫn nói với nhau như thế". Và bạn hỏi mình, tại sao ấy lại quá quan trọng chuyện ngôn ngữ như vậy.

Cũng khó mà trả lời câu hỏi đấy. Có lẽ mỗi người có những tiêu chuẩn riêng. Có một em trai kém mình 6 tuổi, khi nói chuyện lần đầu cũng nhận xét rằng, "em rất ngạc nhiên khi thấy chị nói chuyện rất thuần Việt, trước khi gặp chị em nghĩ chị sẽ đá tiếng Anh như những người đi du học lâu mà em từng biết." Mình nói với em rằng, thật ra việc đá tiếng Anh là kết quả diễn ra tự nhiên khi tư duy lâu bằng tiếng Anh. Chị đã chủ động và ý thức rằng chị không thích mình như thế, nên phải ép bản thân, kể cả khi  không ngay lập tức nghĩ ra từ tương đương tiếng Việt. Đấy là một quá trình đấu tranh dài và bền bỉ.

Có rất nhiều người chẳng đi nước ngoài bao giờ, viết tiếng Anh còn sai ngữ pháp và chính tả be bét, nhưng cứ nói chuyện là sẽ "em thấy mình rất lắc kỳ (lucky)", "được như vậy là hép pì (happy) lắm rồi", hoặc thậm chí "nhân viên này là ao sọt (outsource) hả?" ba la bô lô. Có một lần ngồi với hội bạn, các bạn nói cứ gì mà cứ "xít, xít", mình nghe mãi không hiểu tiếng lóng gì mới được phổ biến, hay là con bọ xít, mới thỏ thẻ lên tiếng "xít là cái gì thế?", thì cả lũ phá ra cười hô hố.

Sự trông chừng lời ăn tiếng nói của mình còn áp dụng vào vô số những từ tiếng Anh mà mình tránh nói. Ví dụ như "oh my God" (nhiều lúc nghĩ nó cũng giống "ối giời ơi" của tiếng Việt, nhưng vẫn không thích cái ẩn ý rằng tôi có một vị God để kêu). Hoặc mình không gọi nhà trọ đang ở là "home". Nhiều khi thay vì "Im going home", đơn giản, dễ hiểu, thì lại phải vòng vo rằng "Im going back to my place". Nhưng cứ vậy.

Tại sao phải cầu kì những chi tiết nhỏ nhặt như vậy? Mình đã bảo cô bạn là "vì những gì mình nói ra thể hiện con người mình, vì phải bảo toàn sự trong sáng của ngôn ngữ, vì abc xyz", lên gân lên cốt rất kinh. Giờ có thêm một câu trả lời, vì mình có bán cầu não trái phát triển.

Thói quen viết nhật kí

Sunday, 21 September 2014 Posted by Rain

Ngoài trời đang mưa giông gió giật, và mình đang mở Secret Garden sau khi ăn uống no nê. Không phải là "Song for a stormy night", nhưng công nhận là nhạc của họ rất giỏi đưa người ta vào tâm trạng suy nghĩ miên man. Không hẳn là buồn, nhưng đủ để mình mở blog ra và làm cái việc mà mình trì hoãn rất lâu nay, là lại ngồi viết ra những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu không nói được với ai.

Sinh nhật năm nay, mình đã nghĩ sẽ bắt đầu lại thói quen viết nhật ký. Tức là viết rồi cất đi, chỉ mình mình đọc, không phải viết rồi public và đợi người khác comment rồi like. Bụng bảo dạ việc đó sẽ có rất nhiều lợi ích. Lưu giữ lại những suy nghĩ của những ngày tháng đặc biệt nhiều thay đổi và có những quyết định quan trọng này. Và luyện tập thói quen làm một việc thật lâu, thật tập trung. Như ngày xưa hồi chưa có Internet, mình có thể ngồi 3, 4 tiếng liền viết nhật kí và đọc nhật kí truyền tay với cô bạn thân. Đấy là hồi cấp 2. Chắc chắn những tháng ngày viết thật nhiều, dù toàn những chuyện vặt vãnh và chữ thì xấu điên, nhưng là viết đến tận cùng và thổ lộ không phải giấu diếm những suy nghĩ và cảm xúc của bản thân, cũng như đọc suy nghĩ của người khác, nhiều khi đọc mà nước mắt té tua, đã luyện tập rất nhiều cho mình sau này.

Đấy, nhưng thói quen tốt đấy ngày càng thui chột đi. Không hẳn đổ lỗi cho thời gian, vì so với những người bằng tuổi khác, phải đi làm cả ngày ở công sở, rồi con cái, nhà cửa, mình hẳn là vô cùng sung sướng về mặt thời gian. Hai năm rưỡi đi làm thì chỉ có khoảng hơn 1 năm là làm full-time, sáng đi tối về, còn lại lông bông, khi thì có đến bốn năm dự án cùng làm một lúc, khi thì không có việc gì. Bây giờ thì mình đã lại là sinh viên, lại đi học thì ít, ngồi một mình thì nhiều. Có thời gian để đi bộ trong khu nghĩa địa sạch đẹp như công viên khi ngủ dậy vào một buổi chiều chủ nhật như hôm nay, nhìn thấy những hạt mưa xiên xiên trong ánh nắng xiên qua kẽ lá, đi một lúc rồi thấy gió xuề xòa quanh người xua nỗi uể oải của một giấc ngủ trưa dài 2- 3 tiếng dần dần tan đi như màn sương. Hoặc như bây giờ, sinh viên 25 tuổi có rất nhiều bài đọc cho lớp học sáng mai, nhưng vì có tâm trạng, hoặc đúng hơn là muốn trì hoãn, nên lại ngồi gõ bàn phím lách cách.

Thế thì vì cái gì mà thói quen viết lách bị giảm dần đi? Mình không bị dằn vặt như các bạn cùng trang lứa rằng ối giời ơi, tôi già rồi, cảm xúc khô kiệt rồi. Mình hoàn toàn toàn thoải mái với việc không viết những dòng miêu tả phố phường, chuyển mùa, ba la bô lô sướt mướt nữa. Mình thật ra coi đấy là một bước trưởng thành trong suy nghĩ và cách thể hiện. 25 tuổi không thể viết mãi như đứa 15, và mình cũng không thấy những cái đấy hay nữa. Không phải lớn lên thì không có cảm xúc, chỉ là không thể hiện những cách giống nhau.

Có lẽ thủ phạm lớn nhất là sự kết nối liên tục với thế giới bên ngoài của Facebook. Nó khiến cho mình ít có thời gian "một mình" và đối thoại với bản thân, mặc dù phần lớn thời gian mình không có ai bên cạnh cả. Gần đây mình đã bắt đầu thử Cold Turkey, một phần mềm chặn những trang muốn chặn trong thời gian định sẵn để cai Facebook, vì thật ra mình không thấy nó hấp dẫn, mình chỉ dùng nó như một phương tiện mỗi khi bí, hoặc theo thói quen. Khi chặn Facebook, mình không thấy thèm hay nhớ gì cả, chỉ thấy trong lòng yên ắng hơn. Nhưng bỏ nó thì không được.

Đợt ở nhà vừa rồi mình hầu như ít đụng đến máy tính, có lẽ chỉ dùng để làm việc. Nhưng ở đây một mình, cái gì cũng phải dùng máy tính, mà cụ thể nhất là để người khác biết rằng mình vẫn tồn tại. Liên hệ với gia đình, bạn bè, email thầy cô, đăng kí sự kiện, đọc báo, tâm sự. Hôm nay trong khi đi bộ đã nghĩ rằng, chỉ mấy tháng nữa là mình sẽ ở đây được 1 năm, lần thứ hai. Vậy mà sao tình hình vẫn không thay đổi là mấy?

Hình như trong tất cả những người đi du học mình biết, không ai buồn bực, đau khổ và cô đơn như mình. Mọi người đều có những người bạn, đều thích nghi dễ dàng, đều post những bức ảnh chỗ này chỗ kia, làm cái này cái nọ, và mình rất ngạc nhiên khi thấy, bản thân mình vẫn không tránh khỏi cảm giác ghen tị len lỏi khi nhìn những bức ảnh đó. Mặc dù suốt ngày rao giảng và cố tự dặn bản thân không được so sánh với người khác, nhưng vẫn không thể không tự hỏi, tại sao mình đã ở đây lâu thế rồi mà vẫn không vui vẻ được như thế? Tại sao mình vẫn không thấy thoải mái, không ngừng cảm thấy mình vẫn là người xa lạ, không hòa nhập được, và thường tự nghĩ ra đủ thứ người ta có thể nghĩ về mình, trong khi lý trí thì biết rằng có khi họ hoàn toàn không để ý và chẳng nhớ mình là ai.

Ở trong khoa có một anh tiến sĩ đầu hói già, là người mà có một lần mình đang đứng xớ rớ trong hành lang để đợi gặp cô trợ lý khoa, đã bắt tay và giới thiệu, rồi nói rằng "nếu cần gì thì cứ qua văn phòng tôi nhé", làm mình suýt rớt nước mắt vì ngay lúc đấy mình đang cảm thấy rất lẻ loi. Đấy cũng là một điều khiến mình ngạc nhiên, vì cứ nghĩ lần này mình sẽ hòa nhập tốt hơn, hoặc chí ít nếu có thấy đơn độc thật thì sẽ không bị buồn bực bởi cảm giác đó. Nhưng hóa ra mình nhầm. Có thể giảm về cường độ, nhưng về bản chất thì cảm giác không khác đi, vẫn như vậy.

Anh tiến sĩ đó có lẽ là người duy nhất để ý thấy mình luôn ngồi một mình và lôi điện thoại ra mỗi giờ nghỉ giữa giờ, khi những sinh viên còn lại túm tụm tán chuyện với nhau hoặc cùng đi mua cà phê. Anh đấy cũng là người chào mình mỗi khi đụng mặt ở khoa, và nhắn tin cho mình biết rằng có một sinh viên khác mở tiệc ở nhà (và mình đã không đi, dĩ nhiên!). Có lẽ mình phải ngừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, hay cho những người xung quanh, và chân thành nhận thức vấn đề là ở mình.

Mùa đông vừa rồi, tức là từ tháng 1 đến tháng 4, trở lại Canada sau gần 3 năm, mình ít khóc hơn, hầu như chẳng mấy khi nửa đêm tỉnh dậy trào nước mắt nữa, nhưng vẫn có những lần nước mắt trào ra không ngăn được. Một lần là trong một buổi tập yoga, khi tất cả mọi người nằm dài trên thảm để thư giãn, cô hướng dẫn đã hát lên, và giọng hát đó đẹp đến nỗi mình trào nước mắt. Thật ra mình không biết mình khóc vì khoảnh khắc đó quá đẹp, hay là vì sau gần một tiếng tập trung vào thư giãn, những cảm xúc tiêu cực mình cố lờ đi và ép xuống đã bùng ra. Sau đó mình đến cảm ơn cô ý, và chưa nói hết câu đã lại khóc nức nở.

Một lần khác là khi đi chợ. Dĩ nhiên sống một mình và ăn một mình thì việc đi chợ, nấu nướng, ăn uống cũng chỉ là một trong những việc cần phải làm, chứ ít khi là một thú vui. Ở siêu thị đó có một quầy thịt sống, các bác bán thịt là người Trung Quốc (đoán thế, vì toàn nói tiếng Trung). Mình nói "cháu muốn mua 2 pound sườn" - "không bán 2 pound đâu, sườn bán cả dẻ" - "à thế thôi vậy, cám ơn bác" và mình cười rồi quay đi. Lúc còn loanh quanh ở quầy thịt thì thấy bác bán thịt ấy xăm xái chạy ra, dúi vào tay mình một hộp sườn mới cắt "đây, miếng này bé, cho cháu". Chỉ có thế thôi mà mình mắt đầy nước. Có thể vì rất ít người nhìn thẳng vào mắt bác ý và cười. Người mua thường chỉ nhìn chăm chăm vào những tảng thịt xếp đầy sau lớp kính, nói loại và số cân họ muốn mua, rồi đi. Có thể vì ít khi có người tìm cách để cho mình cái mình muốn, hoặc là mình không chờ đợi điều đó ở những người xa lạ.

Và một lần khác, khóc thảm thương, là lúc đi nhổ 2 cái răng khôn. Dĩ nhiên là nhổ 2 cái răng cùng một lúc thì phải đau, máu me đầm đìa, nhưng mình sống sót qua cái đau đấy. Nhưng lúc y tá bắt đầu dặn dò là phải mua thuốc kháng sinh để uống, thuốc giảm đau, bông băng này nọ, thì trong đầu mình hết sức ngán ngẩm nghĩ đến cảnh mồm thì sưng, mặt thì tê, máu chưa biết bao giờ mới ngừng chảy, mà phải leo lên xe buýt để đi mua thuốc, chẳng biết có nói được là mình muốn mua thuốc gì không, thì bắt đầu thấy nước mắt trào lên. Chị y tá hốt hoảng, tưởng là mình bị đau quá, nhưng sau đó thì hiểu ra, hỏi là "có phải khóc vì chỉ có một mình ở đây không?", và dĩ nhiên câu hỏi đó lại càng khiến cho mình khóc nức nở. Được vài phút sụt sùi thì đi ra, lóc cóc đi bộ về một mình, đường sao mà dài, người sao mà buồn.

Trời vẫn chưa mưa. Đã nghe đến album thứ 2 của Secret Garden.

Hai quyết định khá lớn của cuộc đời mình đưa ra trong những ngày xuân giao hè của năm nay. Một là thử tìm việc ở Canada sau khi tốt nghiệp. Quyết định này đến từ những ngày không làm gì cả, từ tối đến sáng chỉ ngồi đọc các bài phân tích về tình hình Việt Nam và Trung Quốc khi dàn khoan của TQ ở biển Đông. Mình thấy rất lo lắng, và sợ hãi. Có thể người trong nước không có gì chuyển biến thì bình chân như vại, nhưng ở xa, vừa không biết tình hình thế nào, vừa đọc nhiều phân tích bình luận quá, nên càng bồn chồn. Lúc đó mình bắt đầu cân nhắc đến việc ở lại Canada. Rồi đầu tháng 6, mình lang thang ở Toronto một tuần, và lần đầu tiên thấy muốn sống ở Canada lâu dài. Nếu ngày xưa mình cũng học ở Toronto thì có lẽ mình đã thích Canada sớm hơn. Mình nhớ trong khi ngồi trên ghế đá và gặm bánh mì một mình ở bến cảng bên hồ, ngắm nhìn người ta dắt chó đi dạo, những con tàu xếp cạnh nhau và hồ rộng mênh mông không thấy bờ, mình đã nghĩ đến công viên Thống Nhất người chen người, cái hồ bé tí suốt ngày bị đào xới và cá chết thối hoắc, và tự nhủ, mình muốn con mình lớn lên ở nơi ít nhất nó được chạy nhảy trong không gian xanh thế này, giống như con chó đang xoắn đuôi chạy tít mù kia.

Còn có nhiều điểm khác mình thích ở Toronto, như những hoạt động văn hóa cực kì phong phú mà lại miễn phí. Và cả cảm giác mình không bị lạc lõng ở đó. Không như hai chỗ mình học, đều là thành phố nhỏ, nơi phần lớn người xung quanh mình là dân da trắng. Trong một tuần ở Toronto, mình trôi dạt từ lễ hội này sang hoạt động khác, riêng một cái bảo tàng mình đã say mê ở một ngày mà vẫn chưa khám phá hết một góc. Rồi khi đưa ra quyết định ấy, thì mình phải suy nghĩ về một quyết định khác kéo theo, đấy là lấy chồng. Những ngày tìm kiếm thông tin, đi workshop về những thủ tục xin nhập cư, xin việc, suy tính, thảo luận, bàn bạc, và cuối cùng mình đã quyết định là hôn nhân không phải là cái đích, người ta không phải cứ lấy nhau rồi cứ thế mà sống hạnh phúc đến đầu bạc răng long, vì thế rất nhiều thứ sẽ còn phụ thuộc vào sau này. Nó là một lựa chọn, như rất nhiều quyết định quan trọng khác. Quan trọng là sống với lựa chọn ấy như thế nào.

Vì thế có lẽ nên cố gắng viết thật đều đặn để ghi lại những sự việc và biến chuyển trong thời kì có rất nhiều điều không chắc chắn và có rất nhiều quyết định được đưa ra này.