Showing posts with label job. Show all posts
Showing posts with label job. Show all posts

Freelance, nên hay không?

Wednesday, 11 September 2013 Posted by Rain

Mỗi khi có người hỏi tôi một câu hỏi đơn giản "Dạo này đang làm gì?" tôi đều phải suy nghĩ để lựa chọn câu trả lời của mình tùy vào mối quan hệ của tôi với người ấy, mức độ quan tâm của họ,  cũng như độ hiểu biết về những thứ tôi đang làm. Với các ông bà trẻ ở quê, tôi đơn giản trả lời là "cháu làm phiên dịch". Với các bạn cùng tuổi ở thành phố, tôi bảo "tớ làm cho một số các dự án nghiên cứu". Còn với những người có biết về nghiên cứu hoặc các vấn đề xã hội thì tôi nói là "dạo này đang làm cho một dự án về các tổ chức NGO, với cả một dự án khác về công tác xã hội.". Đại loại là phải cân nhắc trước khi trả lời.

Thường thì tôi biết những người nghe câu trả lời ấy, nhất là nhóm giữa, vốn là số đông, hay có cảm giác không hài lòng. Quái nhỉ, sao không phải là ngân hàng, kế toán, công ty nước ngoài, giáo viên, hay là một ngành nghề nào đó cụ thể và dễ tưởng tượng. "Một số dự án" tức là thế nào. Trong đầu họ hiện lên ngay hình ảnh một đứa trẻ ranh chóng chán, thiếu trách nhiệm, và hành động theo ý thích, chưa kể lông bông và sống cuộc sống phập phù do di chuyển từ nơi này sang nơi khác. Ngay cả gia đình tôi cũng có một thời gian dài lo lắng về việc không biết con mình hiện đang đi làm cho ai, đi làm ở đâu, giờ giấc thất thường, có lúc thì đi bạt mạng, có lúc ngồi ở nhà cả tháng. Và trong suy nghĩ của người lớn, và rất nhiều bạn cùng lứa với tôi, không ra khỏi nhà tức là thất nghiệp, tức là không có tiền, và kém cỏi.



Có một chị hơn tôi hai tuổi đang làm cho một doanh nghiệp nhà nước, khi nghe tôi nói là "em đang làm cho một số dự án", đã thốt lên rằng "Em làm sao như thế mãi được, rồi cũng phải ổn định đi chứ". Cuộc hội thoại diễn ra thế này:

- Em đi làm ở đâu chưa?
- Em làm rồi chị ạ, em làm nhiều chỗ khác nhau.
- Thế là thế nào?

- Tức là em làm cho các dự án ngắn hạn, khi hết một dự án em lại chuyển sang dự án khác
- Em làm sao như thế mãi được, cũng phải ổn định đi chứ
- Tại sao lại phải ổn định ạ?
- Như chị hầu như buổi tối không có việc phát sinh, chị về nhà với gia đình thôi
- Nhưng mà chị vẫn phải ra khỏi nhà từ 7h sáng đến 6h tối mà, thật ra chị đâu có nhiều thời gian lắm.
- Ừ, nhưng làm ở các công ty tư nhân em còn phải mang việc về nhà làm buổi tối nữa. Rồi sau này còn con    cái..
- Không, em không định mang việc làm buổi tối. Mục tiêu của em là chỉ làm một nửa ngày thôi.


Câu chuyện dừng lại ở đây, chị ấy có vẻ rất băn khoăn, có vẻ không hiểu được tại sao tôi lại từ chối một lựa chọn rất phù hợp với phụ nữ, là làm ở một nơi cố định, những công việc giống nhau, và không phải lo nghĩ quá nhiều.



Nhưng đấy cũng là điều tôi sợ nhất, ít nhất là trong thời điểm này.Một số lầm tưởng phổ biến nhất khi moi người nghe đến từ "làm tự do" là đánh đồng nó với "nhảy việc" và "ít tiền". Cả hai mặc định này đều sai. Thứ nhất, freelance không có nghĩa là nhảy việc. Nhảy việc là khi bạn đang làm toàn thời gian ở một chỗ, và nghỉ để chuyển sang một nơi toàn thời gian khác. Còn freelance có nghĩa là bạn chủ động không gắn kết với nơi nào cả, làm theo hợp đồng, theo sản phẩm, có thể hợp tác với một tổ chức lâu dài nhưng bạn không phải là nhân viên của họ. Trong khi nhảy việc thường là kết quả bị động của việc bất mãn với môi trường, không hài lòng với mức lương, tóm lại là một hậu quả kéo theo, thì việc làm tự do là một sự lựa chọn chủ động ngay từ đầu. Khi hết một dự án thì lại tiếp tục dự án khác, hoặc hợp tác với nhiều tổ chức cùng một lúc.

Mặc định thứ hai là ít tiền, cũng liên quan đến mặc định đầu tiên từ lối suy nghĩ tính công theo thời gian gắn bó, kiểu "sống lâu lên lão". Một người liên tục chuyển từ nơi này sang nơi khác sẽ gặp rất nhiều bất lợi nếu họ được trả lương theo số năm làm tại công ty, vì thường khi chuyển sang công việc mới họ phải bắt đầu lại từ đầu, lại leo thang từ những bậc đầu tiên. Hơn nữa, nhảy việc mang lại một số bất an nhất định, như những thời kì chuyển tiếp không có việc, không có lương, mà trong mắt của nhiều người chính là "không ổn định". Tuy nhiên, những người làm freelance có thể vượt qua trở ngại này vì họ được trả lương theo sản phẩm chứ không phải thời gian, và được đánh giá trên năng lực của mình. Tất nhiên không phải lúc nào cũng được điều kiện lý tưởng như thế, nhưng nói chung vì yếu tố này mà thu nhập của những người làm freelance đã có kinh nghiệm dày dặn và xây dựng được mạng lưới tốt không thua kém, có khi còn hơn những người chỉ làm một chỗ. 

Tuy nhiên, làm tự do không phải không có những thách thức riêng của nó. Thứ nhất là phải vượt qua những định kiến xã hội, ví dụ như tìm được câu trả lời thích hợp cho những đối tượng khác nhau với cùng câu hỏi về nghề nghiệp của mình. Có rất nhiều người vẫn đánh giá và kì thị freelancer, nhất là các freelancer trẻ là lông bông, không biết nghĩ về lâu dài, và chỉ biết làm theo ý thích cá nhân. Thứ hai là phải xoay xở để luôn tìm ra đầu việc mới, để không khi nào bị trống và luôn có các dự án gối lên nhau và có dòng thu nhập liên tục. Thứ ba là những phúc lợi xã hội mà người đi làm cố định được hưởng như bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, chính sách thuế mà mình không được hưởng. Thứ tư việc tự kỉ luật bản thân để làm việc có hiệu quả cũng như cân bằng cuộc sống.

Các thách thức này, tất nhiên đều có cách khắc phục. Với định kiến của xã hội, tôi không kì vọng rằng mình có thể thay đổi suy nghĩ của tất cả mọi người, thế nên mới nghĩ ra cách thỏa hiệp bằng các câu trả lời khác nhau. Tất nhiên không thể tránh được cái nhìn xét nét và ngờ vực của người mới gặp, hoặc ít gặp. Tôi chỉ có thể dần dần làm cho người thân và bạn bè gần gũi nhất hiểu được và an tâm về công việc của mình. Ít ra đến bây giờ, gia đình tôi đã quen và tôn trọng việc tôi làm việc tại nhà, và hiểu rằng tôi thật sự có thể kiếm tiền được từ việc "ngồi ru rú trong phòng dính mắt vào cái máy tính". 

Với khó khăn thứ hai, đấy cũng là một điều không thể tránh khỏi. Tôi biết rằng không phải ngành nghề nào cũng có thể làm tự do, có những việc buộc người ta phải gắn bó với một tổ chức, nhưng nếu bạn là kế toán, bạn cũng có thể dạy thêm tiếng Anh, hoặc bạn là giáo viên tiếng Anh cũng có thể mở shop online bán hàng tại nhà. Định nghĩa "làm tự do" của tôi bao gồm cả việc luôn tìm kiếm các cơ hội và sẵn sàng làm bất cứ cái gì miễn là ra tiền. Vì thế để luôn có việc, thì điều kiện đầu tiên là phải cởi mở và chấp nhận làm việc vất vả. Một người làm tự do không có nghĩa là làm ít, hay lười biếng, họ có thể làm gấp đôi gấp ba những người làm công việc cố định, vì một lúc họ phải xử lý vài ba dự án chồng chéo lên nhau. 

Yếu tố thứ hai để luôn có việc là phải mang lại chất lượng tốt nhất cho từng dự án, từng khách hàng. Nếu như một người làm cố định chỉ cần làm xong, làm đúng hạn, làm đúng theo yêu cầu, thì người freelance phải làm tốt hơn, làm vượt mong muốn của khách, trong khi làm luôn nghĩ đến việc họ có quay trở lại với một dự án khác không, và luôn cố gắng để chất lượng công việc tốt nhất có thể. Một yếu tố nữa từ kinh nghiệm bản thân của tôi, là để có công việc làm liên tục, đó là mạng lưới bạn bè, người quen, vì đây chính là nơi những người muốn tìm freelance thường dựa vào, chứ không phải các kênh tuyển dụng truyền thống như công việc cố định truyền thống. Việc được một người bạn mình tin tưởng giới thiệu cho một việc họ biết, hay nhận tin tuyển dụng từ mailing list mọi người forward các cơ hội cho nhau chiếm phần lớn những công việc tôi đã làm, nhiều hơn là việc tôi tự tìm được trên mạng. Ngay khi đang làm dở dự án này, tôi đã phải bắt đầu viết thư để tìm kiếm các dự án mới. Nói chung với những người không muốn suy nghĩ nhiều thì họ sẽ ngại, nhưng tôi luôn thấy hào hứng mỗi khi có việc mới đến, và thậm chí cái cảm giác "có nhiều việc quá" còn khiến tôi có một sự phấn khích kì lạ (tất nhiên là ban đầu, lúc sau có thể oán thán bản thân vì cái tội đã lỡ nhận quá nhiều việc, nhưng lần sau lại y như vậy).

Khó khăn thứ ba là về bảo hiểm, tất nhiên đấy là một thiệt thòi lớn về mặt chính sách cho những người chọn cách làm tự do. Tôi đang khắc phục bằng cách tìm hiểu các gói bảo hiểm mình tự chi trả mà không phụ thuộc vào quỹ bảo hiểm của nhà nước, và đang chạy vạy để tìm cách hoàn thuế cho những khoản "thu nhập bất thường" mà đối với tôi là "thu nhập bình thường" nhưng vẫn bị đánh thuế rất nặng, gấp nhiều lần những người đi làm cố định khác. Việc hoàn thuế chưa có kết quả, nhưng tôi hi vọng sẽ sớm có tin vui.

Khó khăn cuối cùng về việc cân bằng cuộc sống. Có bạn đã hỏi tôi là, có bao giờ thấy chán khi cứ chuyển hết dự án này đến dự án khác mà không được gắn bó lâu dài với một công việc nào để nhìn nó phát triển và lớn lên dưới công sức của mình chưa. Tôi có cảm giác ấy. Ví dụ như mỗi lần làm trợ lý nghiên cứu, tôi chỉ làm khoảng vài tháng, nhiều nhất là gần một năm, rồi chấm dứt. Có nhiều lúc tôi cảm thấy mình chỉ như một công cụ trong một bộ máy, và muốn mình được tham gia từ đầu đến cuối thay vì chỉ làm từng phần nhỏ. Cũng có những lúc tôi muốn quay trở lại một cộng đồng tôi đã lăn lê ở đó suốt nửa năm, nhưng không biết mình nên quay lại với tư cách nào. Nhưng tôi bù đắp cho cảm giác hẫng hụt đó bằng cách tham gia và gắn bó lâu dài với những việc không phải để kiếm tiền, ví dụ như trang Kể Chuyện, hoặc các hoạt động tình nguyện. Việc phân tách rạch ròi làm vì sở thích và làm vì tiền giúp tôi đỡ dằn vặt hơn. Tôi gắn bó với những việc mình làm vì thích, nhưng không (hoặc chưa) ra tiền, và thoải mái với những việc tôi làm ra tiền. Như thế tốt hơn nhiều việc kì vọng vào một công việc vừa ra tiền vừa có ý nghĩa, lại vừa giúp tôi học hỏi được những điều mới, để rồi hết lần này đến lần khác thất vọng. Nghĩ được như thế, tôi thấy nhẹ nhõm hơn. 

Còn nhiều cân bằng khác, ví dụ như việc giao tiếp xã hội và việc ngồi một mình (những người làm tự do thường dễ bị rơi vào trường hợp sau). Việc học hỏi từ đồng nghiệp và trở thành một cái máy lặp đi lặp lại những quy trình giống hệt do không làm việc trong tập thể. Việc ăn chơi sa đà và làm việc hùng hục. Những cái đó đều có thể điều chỉnh được, vì làm tự do không có nghĩa là lúc nào cũng chỉ có một mình. Tôi vẫn làm việc trong nhóm, liên hệ với người giám sát, học hỏi từ những người làm cùng, từ những người thuê tôi, và duy trì những mối quan hệ đó. Tôi cũng có thời gian để tham gia những hoạt động bên ngoài, như đi hội thảo, đi nghe trình bày, đi gặp gỡ người này người khác, và tích lũy cũng như tìm kiếm cơ hội từ chính những dịp "xả hơi" đó. 

Việc làm tự do có rất nhiều ưu điểm. Thứ nhất, tôi được chủ động về thời gian. Điều này rất quan trọng, vì tôi rất ghét phải ngồi lì tám tiếng trong bốn bức tường với cùng từng đấy con người hết ngày này qua ngày khác. Tôi có thể làm việc vào tối, vào đêm, vào buổi trưa, và xen kẽ các dự án khác nhau cho đỡ chán. Ví dụ tôi làm việc giấy tờ buổi sáng, rồi buổi chiều ra ngoài phỏng vấn người bán rong, tối về lại ghi chép, như thế tôi làm việc được lâu hơn và hiệu quả hơn so với nếu cứ ngồi lì một chỗ hoặc đi ngoài đường cả ngày.  Thứ hai, tôi không phải dính với những người nhất định quá lâu. Thử tưởng tượng bạn ghét cay ghét đắng một ông sếp nào đó, và bạn sẽ phải cung cúc phục vụ ông đấy vài chục năm cuộc đời. Thay vì những bữa nhậu nhẹt, những bữa liên hoan, ăn uống với những người tôi không quý cũng chẳng ghét, nhưng chẳng có gì để nói, tôi có thể dành thời gian để gặp những người tôi thật sự muốn gặp. Và vì khi làm tự do, tôi chỉ có một thời gian cố định để hoàn thành công việc hoặc sản phẩm, nên tôi không phải nghĩ quá nhiều về việc lấy lòng người này nịnh bợ người nọ, hay cũng không đau đầu vì những vụ nói xấu, lùm xùm, khích bác đá đểu nhau xuất phát từ những người ngồi trong cùng một văn phòng quá lâu. 

Một điểm lợi nữa là tôi có xu hướng introvert rất cao, nghĩa là tôi không thể tập trung hay suy nghĩ khi có người khác xung quanh, nên việc được ở một mình với tôi rất cần thiết. Cuối cùng việc làm cho nhiều người, nhiều nơi khiến cho thu nhập của tôi không bị phụ thuộc vào một nguồn. Điều này, khỏi phải nói, cũng vô cùng quan trọng. Tôi biết có nhiều người không dám rời bỏ công việc hiện tại của họ vì rời ra là sẽ hết tiền để trang trải cuộc sống. Rất may tôi không để cho mình rơi vào tình trạng đó. Thu nhập của tôi có lúc cao, có lúc thấp, nhưng nói chung không lúc nào cạn kiệt, cả kể khi tôi nghỉ nơi nào đó.

Hi vọng rằng những người đọc xong bài này sẽ có cái nhìn tích cực hơn về freelance và thôi bị ngăn cản bởi định kiến "phải có một công việc ổn định" . Đối với tôi, đây là một lựa chọn nghề nghiệp. Tôi đã từng đi làm cố định ở một vài nơi, và không thể phủ nhận những lợi ích mang lại. Nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi lựa chọn việc làm tự do, vì nó phù hợp với khả năng, tính cách, cũng như những điều tôi mong muốn. Thật ra tôi chỉ làm cho nhiều người, nhiều nơi, chứ bản chất những việc tôi làm không khác nhau nhiều, đều là liên quan đến nghiên cứu hoặc ngôn ngữ. Tôi nghĩ rằng đây là một lựa chọn tốt cho nhiều người trẻ, vì chúng ta chưa phải chịu trách nhiệm với nhiều người (tức là chưa có con), và có thể linh hoạt về thời gian, sức khỏe và một mức độ rủi ro nhất định, những điều mà chục năm nữa có thể sẽ quá xa vời và chúng ta sẽ phải chấp nhận dính mông vào một cái ghế từ 8h sáng đến 5h chiều.

Quanh đi quẩn lại

Sunday, 3 March 2013 Posted by Rain

Sáng nay đi đưa rau củ giúp Bloom Food cùng Loan. Lúc loạng choạng gửi xe để giao một giỏ rau quả to tướng cho một gia đình người nước ngoài ở khu Ciputra*, mình đã vướng víu với một đống đu đủ bập bùng trên giỏ xe, đến nỗi một quả rơi đánh bốp xuống chân, đu đủ chín làm mũi giày vàng nhoe nhoét. Tòa nhà sáng trưng bóng lộn, mình kệ nệ bê giỏ rau vào thang máy, không bấm được để lên tầng 11.Đến lúc lên được rồi thì không tìm được số nhà cần giao. Rất nhiều bối rối và băn khoăn diễn ra, nên khi quay xuống để về thì mình đã bị mất vé xe.

Bạn trai trông xe và bạn gái đứng bấm thang máy ở tầng 1 đều trẻ, có lẽ kém tuổi mình. Hai bạn không thân thiện đến mức vồn vã, có lẽ làm ở chỗ ai nấy đều một bước lên xe, các bạn không có ai để cười nói hàng ngày, rồi bị chai đi. Nhưng hai bạn cũng không mặt lạnh như tiền, hay ngao ngán chán chường mặt bị gột sạch các cảm xúc khác như những nhân viên quanh năm trong các khu nhà cao tầng của người giàu có. Hai bạn ra sức động viên mình đi tìm vé xe. Bạn trai đi qua đi lại mấy vòng trong khu nhà để xe, bạn gái giục mình đi lên tầng 11 để tìm lại, bạn sẽ đứng đó canh các thang máy khác xem có thấy không. Lúc đấy mình đầu tóc xõa xượi (đầu bết vì hôm thứ 6 mới hấp tóc), mặt chắc hơi tím tái vì lạnh, áo quần luộm thuộm, và hấp tấp vụng về như mọi khi. Cái kết có hậu là mình đã tìm được cái vé xe bị rơi ngay trước cửa gia đình mình giao hàng, chắc lúc rút ví ra nhận tiền thì cái vé cũng rơi theo. Nhưng mình nhớ câu nói của bạn gái trông cầu thang máy "cố mà tìm, mất vé xe phải đền năm mươi nghìn là mất cả buổi giao hàng đấy".

Lúc đấy mình nửa muốn thanh minh là mình không kiếm sống bằng nghề giao hàng, nửa muốn để bạn ý nghĩ rằng bạn ý đang thực sự giúp cho một con người khốn khổ. Mình rất cảm động, nên mình đã không nói gì, và lại lúi húi chằng đu đủ và buộc giỏ lóng ngóng như một người chở hàng thuê mới vào nghề.

Những trăn trở của mình về một công việc có ý nghĩa, một công việc mình đam mê, rồi mình lại phải có thời gian để học, để xây đắp kiến thức, chưa kể gặp những người thú vị, có những tương tác đậm chất nhân văn,  thêm vào đó lương phải ngon và chỗ làm cũng phải có tên tuổi. Mình đau khổ vì không có được một công việc vừa làm thỏa mãn những câu hỏi tọc mạch "cháu đi làm ở đâu? lương tháng bao nhiêu triệu?" vừa đáp ứng đủ các thể loại nhu cầu cá nhân của mình.

Những người bán xăng thì sao? Cả ngày chỉ bơm xăng, lấy tiền, trả lại tiền, bơm xăng. Những người trông xe ô tô buổi đêm thì sao? Tám tiếng chỉ ngồi vật vờ ngoài đường, trong bóng đêm, không có ai để nói chuyện, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống không đủ để nhìn xa quá 2m. Những người đưa rau chỉ làm rơi một cái vé xe cũng mất một ngày làm việc, hay những người bán hàng rong chỉ chậm một bước chân bị công an bắt hết gánh hàng là mất vài tháng làm việc, thì sao? Họ có chết vì không có một công việc như mong muốn đâu.

Thế nhưng bảo mình phải biết tự hài lòng với những gì đang có, cụ thể là an phận với công việc hiện tại và không nghĩ gì đến khả năng mình sẽ vui vẻ hơn ở một chỗ khác thì lại quá khó. Nếu bây giờ không sống cho mình, thì còn lúc nào nữa đây?

* Cho các bạn không biết: Ciputra là khu đô thị quốc tế, nhà ở trong đó tầm 30 tỉ trở lên, các trường học quốc tế danh giá nhất Hà Nội đều có chi nhánh và các mặt đều được bao bằng cửa sắt cao kiên cố có bảo vệ túc trực 24/7

Friday rambling

Friday, 16 November 2012 Posted by Rain

Recently almost every new person I've met told me I look like someone they know. Yesterday, when I talked to an old couple at the bus stop, they said I look similar to a neighbour's niece. Last week, a lady exclaimed that I very much resemble her male cousin (what?). I didn't think about it at first, but this kind of comment starts catching my attention when it happens again and again in a short period of time. Then it dawned on me last night, is it possible that as I collect many life stories, I slowly develop within myself many features from different people, but in the end, I will look like no one?

It's 1.5 year after my returning to Vietnam, and it seems only until now do I feel fully integrated into the society around me. By integration I mean a network I have successfully rebuilt after 4 years being away. I can easily fill my weekends with meeting with friends, attending social events and other activities. A good network means when I need to go shopping or check out a new restaurant, I have friends who I can ask to join me. I no longer get irritated with people's attitude when they ask about my income or my decision not to stay in Canada. People also stop being curious and outwardly obtrusive when it comes to my personal life. I have a boyfriend and I know his family. In other words, I am socially and emotionally secured. It takes me 1.5 year to achieve that.

Besides a full-time job, I am volunteering for 4 groups, and thinking of taking up one more part-time job and various free-lance commitments. The thing I love about these volunteer works is they allow me to participate in growth and the process of growing. With Hagar, an international NGO working with trafficked and abused women and girls, I am assigned to work with a 15 years old girl who was trafficked to China. Basically, I act as a "big sister" by meeting her every weekend, taking her out, exposing her to different groups of people, and hopefully she will gradually feel connected and confident in herself. In the Ha Noi ca tru club, I MC one performance per week, and help them get their name to the online community, especially English-speaking population of tourists and travellers. In addition to these two rather fixed volunteer work, I monitor the website and facebook page for the Rice scholarship program, which provides scholarships for poor students belonging to ethnic minority groups in mountainous provinces. Finally, there is a recently and informally formed group called "the gender talk", an initiative promoted by a local self-identified enthusiastic feminist and few expats working in gender field. I have joined this group for half a year now, and as the founder is going to study abroad soon, she expects that I will take over the organizing part after she leaves.

I have had a disturbing value crisis early this year, jumped through 4 organizations on my way to seek a fulfilling job, and ended up with a job I was very excited in the beginning but after one month was equally disappointed. There is nothing I hate about the job (except the drinking part), but I haven't found anything thrilling either. Yet, seems like 1.5 year has taught me one thing. No job will provide me with everything I want, good salary, opportunity to learn, time to think and reflect, a friendly and supportive team. I'd better be content with a rather boring job, with few chances to learn and grow, but on the other hand I have time to do my own things (like Im writing this post in the office) and don't have to conform to office unstated rules such as wearing high heels, intense make up or glossy dresses.

Something rings true. I have been disillusioned and disappointed a lot after 1.5 years leaving school and diving into the real world, but also, I have started to appreciate this piece of wisdom: "Happiness can be found in the little things you do everyday". After all, when I am stressed out, my little garden always helps, because I love watching plants grow.

Don't define me by my job

Thursday, 27 September 2012 Posted by Rain

1. A few days ago, I ran into a neighbour and she asked me "where are you working at?", I honestly answered "Im not working anywhere, Im staying home". I could clearly tell she was taken back for a few moments, not knowing how to reply. She might even interpret my answer as I didn't want to continue the conversation, because it is quite inconceivable for her to hear that someone who studied abroad doesn't have a job, and even more puzzling because I didn't make an effort to conceal that shameful fact.

One time, when my grandmother's brother visited my family and asked me "where are you working at?", I told him "Oh, Im just working here and there", because really I was working for a few places, yet they were all part-time or temporary positions, I didn't have a permanent contract with anyone. He was offended and I got a lengthy and angry lecture from my aunt for not attempting to make the answer sound nicer. "You could have said a full sentence, like I don't have a contract because I am a recent graduate yet but I am trying and they are considering me blah blah blah". She went on and on about how, to be polite, at least I should show that I was trying something else rather than "just working here and there". Her point didn't quite come across, because I didn't really understand why I should show that I was embarrassed by the fact that I wasn't working full time anywhere, while in fact I felt neither shame nor embarrassment.

2. In a gathering where most people didn't know each other, as a rule of thumb, everyone started by introducing where they work. Having no name to say, when it was my turn, I could feel the peer pressure getting more and more intense as people waited for me to tell them which place I dedicate one-third of my days to. Finally, when I finished my introduction without touching on the phrase "I am working at", one person couldn't hold his breath and cried out "but where are you working at?", I (again) honestly said "nowhere, Im waiting for application results". Quiet. No one knew what to say. I guess they felt awkward because I was different, sorry for me because I didn't have a job, and confused because they didn't know where to place me. Lacking a crucial indicator to let people know what I do for a living, what I spend my time on, what I know/have experience about, it is painfully hard for them to initiate a conversation, and they either stuck to what I introduced as my last job, or asking about my future/potential job. Outside the work context, it's just too difficult to find things to talk about.

3. The first thing a friend who hasn't seen me for a while asked is "where are you working at now?". Even though it is understandable, because I have changed jobs way too often for them to keep track of, many times I caught myself wonder why they just can't ask about something else. When I asked, my friends would say "because I want to know if you are happy at your job or not". But really, can't I be happy at something else besides a job? How about hobbies, interest, relationships and dreams? The other topics may be a bit intimate, probably, not everyone can share with anyone their dreams and relationships, but not  framing my happiness within a job is enough to open up the conversation to many other directions.

So if you see me next time, let me ask you about your interest and your life. If you have a burning passion for your job, which I also love to have, we can talk about that, of course. But if not, let us treat each other like two human beings, not just two workers.

This is my attempt to be critical

Thursday, 18 August 2011 Posted by Rain


If my 4 years in university teaches me anything at all, it is "always try to be critical". To be an intellectual means you don't take things at face value, but instead must utter all your strength, mind and effort to maintain a distance from reality and be able to criticize it.

As I work in a start-up social enterprise with like-minded people, young and enthusiastic, it always looks like what we are doing is definitely good, if not amazing. Here are some of the benefits that are cited most often:
- Our unique model can tap in the enormous potential of tourism and bring benefit directly to people who most need it
- But unlike community-based tourism, where local people are trained to provide services, we don't make the people we work with depend on tourism (build restaurants, hotels or home stay program), therefore if tourists ever decide not to come to this particular area anymore, it won't pose any serious problem
- Loans provided to women can help them develop their business at home, and less involve in risky jobs, thus their children can benefit as well
- Tourists can experience the most authentic experience and feel good about themselves for knowing that they have contributed to make a difference, while local people can access credit with a low-interest and avoid the trouble of paperwork they usually deal with when apply for loan in government's banks.

But everything has its two sides, even the best model with the most genuine and altruistic intention. I don't mean to find something to criticize and make myself look smart, but there are some serious concerns that shouldn't be overlooked, even if they are unavoidable

1. The power relation: As a rule of thumb, power stays with those who have money. We (a.k.a a group of foreigners) have the power to decide who get the loan, and who won't. We assess them, ask them questions, look into their house, evaluate their belongings and keep checking on them after the loan has been disbursed. The borrowers are put into a skew relation, where they don't have a say. Of course they can always refuse a loan, but if they desperately want it but someone decides they are not eligible (that "someone" can be anyone participating in the screening process before us, i.e. the Women's union, heads of village or our local partner), they have no power to change that decision.

2. Related point: Exposure. Having strangers walk into their house, ask them intimate questions about their life, their family, their past, their choice, accident, bad luck, mistakes, problems, things they like, hope, want and feel sorry for, demand honest answer from them and record almost everything they say, is quite intimidating sometimes. Even though shyness is usually explained away by the women's little interaction with foreigners, something natural and will go away as they get more used to foreigners, but it's not necessary so. Everyone has something they don't want to talk about, and to expose their poorness, their small house with no furniture, and their pants-less, shoes-less son and paralytic old mother to people they know for sure are much wealthier, and they are very much a source for curiosity as well as sympathy, is certainly not so comfortable.
A crucial part of our work is to take regular updates from borrowers who already get their loans. This keeps the relationship close, and allow us to interfere in time if something goes wrong, but I suppose some borrowers will feel like they are being kept in check, especially as we don't call them beforehand but just drop by. The logic behind is if we call, they may stay home wait for us, while we don't want to bother them or stop them from working. But on the other hand, though no one ever says it, I don't know if some borrowers ever think we appear out of blue so that they can't hide anything from us.

3. Dignity: Some try to negotiate the amount of loan, because frankly, with the crazy inflation rate, 2 million is not enough for any serious investment. We all know that but we can't afford to give out bigger loan at this stage. But some others, when asked, hesitate to tell their problems, because they don't want to look like they are asking us to feel pity for them.

4. Some women are single mothers, but some are with their husbands. We have seen women doing tough labour from morning to evening in the fields while their husbands drink around the village. Our principal is to loan to women only. For single women, it is easier to handle this money. But for married women, we have cases when their husbands interfere with the loan, for example they don't let their wives take it, because they say it is too little, but the worst case is the husband drinks away all the money. And because they are the one who sign the loan contract, the burden again rests on their shoulders.

5. Psychological burden: to be in debt, no matter how small the interest rate and how understanding the lenders are, they still can't be at peace, especially this loan involve local authority guaranteeing on their behalf and again, foreigners. I just imagine it should be much less pressure if they lend the same amount of money from their relatives or friends.

6. To welcome foreigners in their house means they will be the centre of discussion for their neighbours in a long while, because in rural areas everyone knows what happens in everyone else's house. People will gossip about them, or they will even demand a free meal, because the borrowers must have received a handsome amount of money from those rich white people, and they might not believe if these women deny. Vietnamese, especially Vietnamese women have a tendency to avoid attention, and having a big group of guests from different countries to their house do exactly the opposite. You have just brought yourself to the spotlight, lady!

7. After receiving the loan, they will be monitored. Their information is kept on file. Their pictures will be sent to people. Why their daughter has recently dropped out of school, for our genuine interest in helping, they must explain. To get the loan is to be in a commitment, and they may find themselves under control more than they would like to be.

8. Ideally, after finishing the first loan, all borrowers can reinvest with the profit they make and apply for another, higher loan. But many times they spend all the profit made on children's tuition or something more urgent than a reinvestment. With no money on hands, they start from zero again and the whole model fails because a sustainable impact must last longer than three months, and it's only possible if the profit is reinvested and produce bigger profit for the next round. With no surplus, the borrowers get back to the first point and no difference is made.

That's it for now. I will come back and add in more if something else comes later


One month and a half

Monday, 15 August 2011 Posted by Rain

After one month and a half working at Bloom, now I:

- am addicted to the scent of rice field
- am used to having back pain and sore arms from driving too long on a motorbike
- can drive at 80km/h on highway
- at least 3 shades darker than I was back in Canada
- can translate simultaneously Vietnamese - English
- know basic stuff about agricultural activities, especially animal farming
- go to the countryside 2-3 times a week
- still have a terrible sense of direction and constantly lost
- think "going through the traffic in Ha Noi is a pain" twice a day on my 1 hour-trip from home to work
- have a lot of time to think (when I am on roads), but no time to read and write
- go to bed at 11, sometimes 9pm, if I am too exhausted
- meet people from different countries every Sunday
- have some cultural exchange every week
- learn something new everyday
- work from 7am - 7pm some days, and do nothing some other days
- don't have a 5-9 job, thus, don't have a fixed schedule, thus, don't know beforehand what is coming the week after
- speak more English than Vietnamese sometimes
- haven't been out in the evening much because by then I would be too tired of being on a motorbike already
- start feeling a bit too comfortable and less excited to go through similar stages of a tour
- feel like lying about my age when asked, because people always comment I am too young
- discover that I share a lot with some teammates, especially family's disapproval of decision to join Bloom
- less likely to eat at the "right" time, because when I eat depends on where I am at the moment
- have been teased, mocked and harassed for being with a group of Tay
- have a few more heated "discussion" about jobs with family
- love Vietnamese rural women more
- feel helpless, angry, frustrated, inspired and happy, depending on how the borrowers are doing
- can appreciate ordinary beauty better, thanks to the excited eyes of foreigners I surround myself with
- have been learning to deal with different people, from drivers to local People's Committee
- haven't really been able to use the theory I learnt in university effectively
- wish I have more time to reflect on things
- am not very creative or innovative
- still haven't made a lot of friends, and find myself a bit lonely at times
- aware that my teammates, tour guests and myself are in the position of power in the interaction with the borrowers as we have money in hands to give out loan, and the sheer facts of being foreigners (or being with foreigners in my case), but not at all the same when it comes to local authority
- am annoyed sometimes how the government staffs, directly or indirectly (by being uncooperative or just difficult) demand money (from Bloom) for their supposed-to-be free service for their own people
- hate seeing men sitting around drinking their lives away while women work at back-breaking jobs all day long
- find the women I've talked with optimistic, accepting, strong, helpless, content, poor (of course), hopeful, desperate, in pain, struggling, confused, and so much more
- was told by one of my teammates (technically my boss because he is the highest and I am the lowest on hierarchy) that I have the ability to relate to many different kinds of people, which I was glad to hear
- can enjoy moonlight spread on a field and sunset over mountains, something I used to imagine wouldn't be possible once I come back to Vietnam
- am doing what I've always wanted, namely go into villages, sit down and listen to stories. Quite amazed at that because I've thought that dream won't happen anytime in the near future. Now it has become true!