Showing posts with label power relation. Show all posts
Showing posts with label power relation. Show all posts

Tại sao người Việt Nam vô cảm?

Tuesday, 1 October 2013 Posted by Rain

Gần đây, báo chí và những người trên mạng chỉ trích lẫn nhau, và  phê phán những người trẻ khá nhiều về chuyện vô cảm, vô tâm, thờ ơ với thời cuộc, người xung quanh, xã hội. Họ nói như thể đấy là một đặc tính cố hữu của người Việt Nam, và cũng như mọi khi, chỉ trích chỉ để mà chỉ trích, tức là không phân tích tại sao lại như thế, cũng không nói phải làm thế nào để thay đổi. Tất cả cứ như một dàn đồng ca, thi nhau xỉa xói rằng người Việt vô tâm, người Việt lạnh lùng đến tàn bạo. Các bác người lớn đĩnh đạc trong nhà nước thì thường nói, giới trẻ ngày nay biến thái, vô cảm vì ảnh hưởng của nền kinh tế thị trường, của văn hóa phương tây, của các trang mạng xã hội độc hại, những câu các bác lải nhải bao nhiêu năm qua mà có khi cũng chẳng hiểu mình đang nói gì. Bản chất của cái việc phê bình mà không đưa ra nguyên do đấy khiến mình khó chịu không kém việc phải chứng kiến những biểu hiện của việc vô cảm kia.


Theo mình thì việc người ta thờ ơ, không dám lên tiếng khi chứng kiến cái xấu, không dám quan tâm khi nhìn thấy người bị nạn, bịt mắt trước những tổn thương của người khác, có mấy nguyên do thế này.

Thứ nhất, ngay từ bé, người ta đã không được phép quan tâm. Một đứa trẻ dám hỏi những câu mà cô giáo không biết sẽ bị quát bắt ngồi xuống, thay vì được khuyến khích hỏi tiếp. Một đứa trẻ dám thắc mắc khi nhìn thấy người lớn đưa bó hoa kẹp phong bì sẽ bị kéo đi, thay vì được trả lời. Có quá nhiều thứ một đứa trẻ lớn lên ở thành phố trong xã hội Việt Nam hiện đại (đối tượng bị phê phán chủ yếu, mấy người nông dân làm ruộng hoặc công nhân may chảy máu ngón tay có thấy bị chê là vô cảm bao giờ đâu), phải học cách hiểu và chấp nhận trong im lặng.

Từ cấp một lên cấp ba, mình bao nhiêu lần phải ngồi chép mỏi tay những bài thi tìm hiểu pháp luật, tìm hiểu Đoàn gì gì đó đơợc phát động mà không hiểu tí gì mình đang chép, chỉ biết là phải nộp cho xong. Rồi một đứa làm chi đội trưởng, liên đội trưởng, trong Đội Thiếu Niên Tiền Phong (đội ngũ kế cận của Đoàn, tức đội hậu bị của Đảng) cũng biết cách bịa đặt từ bé để ghi vào sổ những buổi sinh hoạt chi đội không diễn ra. Lúc đầu cô tổng phụ trách đọc cho viết, sau này đã quen thì tự bịa ra dựa vào các tháng trước. Tất cả những việc không đúng sự thật đó diễn ra như nước thấm dần, có thể đứa trẻ cắc cớ hỏi một hai lần, nhưng rồi nó cũng sẽ nhanh chóng học được cách im lặng. Mà để im lặng trước những điều không hiểu, không hợp lý, thì người ta phải lờ đi, phải giả như không biết, không nghĩ đến, lâu dần sẽ quen.

Đó là chưa kể sức ép phải giống như mọi người của một xã hội đã hàng nghìn năm vận động theo mô hình làng bản, tức là "lệ làng" là quyền uy tối thượng. "Phép vua" - tức là pháp luật quy chuẩn của nhà nước phải thua, thì tất nhiên cái tôi cá nhân bị đè bẹp dúm. Nếu lệ làng là nhìn thấy người ăn xin phải quay mặt đi, xua tay, thì ai không làm như thế sẽ bị coi là kì dị. Lệ làng là đi ngoài đường phải chen vào bất cứ khoảng trống nào, nếu không chen mà cứ nhường thì sẽ chôn chân mãi ở một chỗ. Mình nhớ hồi mới từ Canada về, quen thói lịch sự giữ cửa cho mọi người qua, không những không có ai nói câu cảm ơn mà tất cả mọi người cắm đầu đi qua, mình cứ đứng giữ mãi cuối cùng đành bỏ ra để cắm đầu đi giống mọi người.

Cũng là hồi mới về, mình hay có cảm giác khá khó chịu là thấy mọi người như đang di chuyển trong một quả bóng trong suốt, không ai tchạm vào ai. Có lẽ cảm giác đấy đến từ quá nhiều những xét nét (đi xe đạp thì sẽ không dám vào cửa hàng mua quần áo, mặc quần ngố thì không dám vào cửa hàng buffet) mà mọi người phải giữ kẽ để sống cho đúng khuôn khổ của nhau, và từ việc không ai dám quan tâm đến những điều có vẻ khác thường.

Nguyên nhân thứ hai của sự vô cảm (vô thưởng vô phạt) là do thiếu thông tin. Những thông tin đáng bàn nhất, đáng để gây tranh cãi nhất, đáng lẽ ở nước khác có thể gây ra bao nhiêu cuộc bút chiến hay khẩu chiến sâu sắc, thì ở nước ta đều bị bưng bít. Ví dụ như chẳng ai được phép nói về việc dân ở chỗ này chỗ kia đang khởi kiện chính quyền vì thu đất không đúng, dân đang vật vã bệnh tật vì nhà máy sản xuất xả chất thải công nghiệp vào nguồn nước mà kêu không ai xử lý, dân bị đàn áp, dân bị mất mùa vì tính toán sai của những doanh nghiệp thu mua nguyên liệu nhà nước, dân đánh cá đang bị Trung Quốc bắn tỉa. Tất cả những vấn đề không thể được nói đến đó đương nhiên tạo ra một khoảng trống lớn trên báo đài, và những cơ quan này lại phải lấp vào bằng những tin chẳng ảnh hưởng đến ai, những vụ việc mà dù có đấu khẩu hăng hái cỡ nào cũng không gây nguy hại cho nhà cầm quyền. Nào là ngực to ngực khủng, thằng bé này tí tuổi mà hợm hĩnh, con bé kia dám viết sách bịa đặt, anh ca sĩ nọ diễn trò trên sân khấu. Người dân bị dắt mũi bởi truyền thông, cũng cứ thế là đâm đầu vào bới móc, mổ xẻ, hăng hái tranh đấu vì ý kiến của mình, trong khi những tin tức thật sự cần tranh luận, phản biện, thì hoàn toàn vắng bóng.

Sự bưng bít thông tin này, mà thường là những thông tin đa chiều, dẫn đến việc người dân không có khả năng và thói quen nghĩ ngược lại với những gì mình được dạy, hay còn gọi là tư duy phản biện. Chính vì không thể nghĩ ngược, nên khi gặp cái gì không quen, họ không nghĩ, ngại nghĩ, sợ nghĩ, vì thế lảng tránh để khỏi phải nghĩ. Sự vô cảm là thói quen, vì từ bé đã không được dạy cách lên tiếng, cách thể hiện suy nghĩ cá nhân, và cũng là kết quả của sự bất lực, vì không biết làm thế nào để suy nghĩ độc lập. Vì các thông tin đều phập phù như thế, biết hay không biết cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tình hình xã hội, hôm nay có thằng bé to mồm này để dân tình chửi bới thì mai phải có con bé ngu xuẩn khác để bà con lên án cho xôm.

Mình rất thích TED, nhưng khi TED về đến Việt Nam, tất nhiên không dám vơ đũa cả nắm, nhưng qua những video youtube mình xem các bạn quay lại các sự kiện đã tổ chức, thì mình khá thất vọng. TEDx ở Việt Nam không khác gì những sự kiện diễn thuyết các bạn trẻ tổ chức, mời một số người nổi tiếng nói những bài dài lê thê, không có trọng tâm, thậm chí nhạt nhẽo. Mình cứ tự hỏi nếu những người, tạm coi là có tầm ảnh hưởng đến công chúng, được quyền nói những thông tin có thể làm ảnh hưởng đến uy tín của nhà nước, mà không bị kiểm duyệt, được bàn luận về những cái xấu và cái tốt của bộ máy cầm quyền một cách tự do, được đưa ra chính kiến của họ mà không bị bỏ tù, thì liệu các bạn trẻ đang lắng nghe hau háu kia có học được cách suy nghĩ độc lập và nhìn sự việc từ nhiều phía, để từ đó bớt vô cảm hơn được không?

Cuối cùng, nguyên nhân gốc rễ của cả hai nguyên nhân trên, mình nghĩ là do thể chế chính trị. Nếu có sự đối thoại trong nhà nước, thì cũng sẽ có sự đối thoại trong nhân dân. Nếu người dân cảm thấy rằng họ có quyền chất vấn, và thật sự có khả năng xoay chuyển tình thế, họ sẽ quan tâm nhiều hơn. Những nước phương Tây người dân của họ phê phán chính phủ rất nhiều, họ sẵn sàng phản đối khi có điều gì không vừa lòng, tại sao nước họ vẫn mạnh, vẫn giàu? Còn ở nước mình, quyền phê phán của người dân chỉ gói gọn trong mấy bộ ngực và mấy nhân vật vô thưởng vô phạt, mỗi lần túm được vụ việc nào là báo chí không chịu để nguôi ít nhất vài tuần vì có thứ để giật tit, câu view; thì nước vẫn yếu, vẫn nghèo?

Mình không tin có cái gọi là "tính cách cố hữu" của người Việt Nam. Mọi thứ là do thể chế và cách tổ chức xã hội mà ra. Như Hàn Quốc và Triều Tiên, cùng một dân tộc, tiếng nói, văn hóa, tại sao một nước giàu có thịnh vượng, một nước nghèo dân đói đến mức phải ăn thịt người? Những sự bất lực, thờ ơ, vô tâm, đều có căn nguyên sâu xa của nó. Bạn mình bảo cứ về Việt Nam là thấy không khí ngột ngạt và bi quan, thấy người ta không chịu hành động, chỉ ngồi một chỗ than thở và nêu ra các lý do mình không thể làm được cái mình muốn. Ở một xã hội không khuyến khích sự khác biệt và tính phản kháng, mọi người khuyên nhau "lo cho cái thân mình yên ấm đã" hoặc tự nhủ "có cố cũng chẳng khác được gì, con vua rồi lại làm vua.". Chẳng phải chính Marx, người mà đi vào phòng họp của các UBND đều thấy đang ngồi sừng sững trên bệ, đã viết là "không có mâu thuẫn thì không có phát triển" sao?

Mâu thuẫn bị bóp chết, thành ra cái gì cũng xam xám, nhờ nhờ, trôi đi vô nghĩa, kể cả những người đang sống trong xã hội này.

Chuyện của núi (2)

Tuesday, 13 November 2012 Posted by Rain

1. Sáng thứ hai, sau khi tan cuộc họp giao ban ở xã, tôi đi theo anh trưởng bản mới nhậm chức chỉ tầm ngoài ba mươi tuổi về nhà. Vừa đặt hai túi đồ xuống sàn, còn chưa kịp ngước mắt ngó nhà cửa rộng dài ra sao, anh đã mau mắn chắt rượu ngâm trong bình thủy tinh ra một chai nhựa và mang thêm vài cái chén. Tục lệ ở đây khách mới đến nhà là phải uống ít nhất hai chén đầy, và phải uống cạn. Tôi bắt đầu bài ca "em bị đau dạ dày", vừa kể lể vừa nhấp nhấp. Rượu chát, chưa kịp nuốt đã thấy lưỡi bỏng rát. Cuối cùng tôi đành nhắm mắt nhắm mũi dốc một chén vào họng, rồi tống thêm một cốc nước to, ra cửa đứng ậm ọe như người đang ốm nghén.

Có một điều không thể tranh cãi là rượu đóng vai trò to lớn trong đời sống tinh thần của người Thái. Khách đến nhà chơi nếu chủ không mang rượu ra mời sẽ bị chê là keo kiệt, nếu không uống với khách ít nhất một vài chén sẽ bị coi là không nhiệt tình. Nếu khách từ chối lời mời rượu là không lễ độ, là không trân trọng, thậm chí là vô lễ với ma nhà. Mọi cuộc vui không thể thiếu rượu. Ngày 20/10 được tổ chức từ cấp xóm, cấp bản, rồi lên đến cấp xã, thậm chí cấp gia đình, ròng rã lê thê cả tuần liền, còn lớn hơn ăn tết. Không thấy ở đâu nói về phụ nữ hay quyền phụ nữ, chỉ thấy nhạc xập xình, nhảy múa, và rất nhiều rượu. Đàn ông uống để chúc mừng chị em, phụ nữ uống để đáp lại thịnh tình của các anh các chú. Tôi đi đến đâu cũng thấy những gương mặt đỏ lựng vì rượu, các chị em trong hội phụ nữ uống hăng hái hơn tất cả, "vì mình là người làm phong trào, nếu không nhiệt tình sẽ bị trách". Sự nhiệt tình ấy được quy đổi ra bao nhiêu chén rượu gạo, bao nhiêu vò rượu cần. Một chén đi, là để mời người ta, và một chén lại, là khi người ta mời mình. Các chị phấn khởi thể hiện quyền bằng cách giành mời tất cả đàn ông có mặt, hoặc bắt một người nào đó lần lượt mời từng chị một trong phòng. Dù ai mời ai thì kết quả là tất cả cùng say khật khưỡng.

2. Hôm đầu tiên tôi tìm đến nhà những em tham gia nghiên cứu để xin phép bố mẹ, phần lớn các bà mẹ đi vắng, còn phần lớn các ông bố ngất ngưởng say. Có một ông bố 8x khi tôi đến đang nằm lăn lóc trên sàn nhà trống hươ trống hoác, bên cạnh chồng chất chén, vỏ chai nhựa và bình sành rượu cần đã sủi tăm, cố ngồi dậy nhưng mắt không mở ra nổi, cười nguệch ngoạc một nụ cười của người trí não đã tê liệt. Tôi chắc ông bố này không hiểu nổi một từ anh trưởng bản đang nói bằng tiếng Thái để giải thích về việc tham gia nghiên cứu của con mình, nhưng khi nghe đang phần tiền công tham gia, tức thì vơ lấy cái bút để kí vào tờ biên bản đồng thuận. Tôi muốn quay lại lần khác, nhưng trưởng bản nói một câu rất chân tình "không khí 20/10 đang phấn khởi thế này, còn lâu mới hết say." Đành vậy.

Tôi bị ám ảnh kinh khủng về chuyện bị ép uống rượu. Buổi tối hôm đầu tiên ở bản, em vợ chủ nhà được vào Đảng, tổ chức liên hoan. Bản chưa có điện lưới, chỉ có một số nhà mua máy thủy điện nhỏ đặt ở suối để tạo điện, buổi tối thắp được một bóng đèn dây tóc. Trong ánh sáng tờ mờ của duy nhất một ngọn đèn, tôi vừa đặt chân lên nhà đã thấy một đội quân phụ nữ đang chắt rượu ra hàng chục vỏ chai trà xanh 0 độ, để ở mỗi mâm 4 - 5 chai. Bài ca đau dạ dày ư, đây là rượu thuốc ngâm lá, không hại đâu. Bài ca đau đầu ư, đây là rượu gạo chính cống, uống vào rất êm, chỉ ngủ thôi, không đau tí nào. Tập tục là khi được mời thì phải uống, không được từ chối, không được nhấp môi rồi lại đặt xuống. Hết người này đến người khác mời, uống rồi bắt tay, thế mới là thắt chặt tình cảm. Có người ngồi nói đến 15 phút, "anh bảo Vân này, từ xưa đến nay anh làm phó chủ tịch xã 15 năm rồi, anh luôn dựa trên tinh thần tự giác tự nguyện, tất cả đều vui, đây anh bớt sang chén này một chút rồi em phải uống hết nhé, em bị đau dạ dày à, anh đây suy gan suy mật hàng chục năm rồi, đã chết được đâu, anh không thích uống rượu kể đâu nhé, anh mà thích kể thì có mà cả ngày chưa hết, anh cũng uống từ sáng đến giờ rồi chứ em tưởng một mình em đau đầu à", cứ thế cứ thế, nhất định không buông tha cho đến khi tôi ngửa cổ dốc vào họng cái thứ chất lỏng đốt ruột đốt gan ấy.

3. Tôi được hân hạnh uống chung rượu cần với anh chủ tịch xã sinh năm 83 trong buổi liên hoan tọa đàm 20/10 ở UBND xã, khi tôi vừa ló mặt vào phòng đã bị cả chục bàn tay co kéo xô đẩy ấn xuống trước một hàng dài rượu cần đã xếp sẵn "vào đây uống một chén", và đôi loa đại tướng đang phát ra thứ nhạc bình bịch như đấm vào tai. Chạm mơi, chạm mơi, xô nước lã để bên cạnh, cứ một gáo và một sừng đổ vào vò rượu cần, cứ hai người uống một, lúc là uống giao lưu tình cảm, lúc là thi thố giữa những người trẻ muốn vui, muốn tỏ ra mình là một phần của cuộc vui. Lúc sau, tôi lẻn ra ngoài giả vờ nghe điện thoại, anh chủ tịch xã giãi bày tâm sự. Mỗi khi anh xuống bản, có 40 cụ thì phải uống 40 chén, vì mình là người mới, không uống thì các cụ giận, nhiều khi anh chỉ cố tươi cười được đến lúc họ giải tán về nhà là anh gục ra đấy ngủ không còn biết trời đất. Phải uống được, mà cũng phải đủ tỉnh táo để còn biết họ đang nói gì về mình. Không nghe thì các cụ tự ái, mà nghe cũng phải sau khi đã tiêu hết vài chai rượu gạo và mấy vò rượu cần rồi, lúc mắt đã díp vào và tai thì ù đi. Làm cái chân này cũng khó lắm em ạ.

Trong một cuộc liên hoan khác, có một anh giữ chức gì đó ở xã, nói rằng hôm nay vợ đẻ. Lúc đấy là khoảng 8h hơn, anh vẫn chưa dám đứng lên để đi về, vì sợ bị đánh giá là không nhiệt tình, không tôn trọng đoàn công tác. Anh là người duy nhất không ép tôi uống rượu tối hôm đó, trông mặt buồn buồn, nói thôi anh em mình uống thăm nhau sau. Tôi thấy phẫn uất cho người vợ và đáng thương cho người chồng. Con mới được sinh ra, vợ ở nhà còn đau yếu, mà người bố và người chồng ấy phải ở bên bàn nhậu để thể hiện tấm lòng của mình với những người thật ra là xa lạ, và cũng là để làm tròn bổn phận cao quý của một người cán bộ xã tận tâm.

4. Chị chủ nhà - tức phu nhân trưởng bản - bị đau dạ dày, mỗi khi uống một chén vào là đau bụng đến tận hôm sau. Chị cũng không thích uống rượu, nhưng vẫn nằng nặc đòi uống với tôi một chén để "cảm ơn em" vì tôi đã để lại cho gia đình chị chỗ thuốc mang đi phòng thân và vài đôi tất giấy cho chị dùng mỗi khi biểu diễn văn nghệ cần đi guốc. Chị rất sợ những cơn đau, nhưng khi nhà có khách quý, vẫn phải đứng ra uống thăm, mời họ một chén rượu, bởi vì chị được nuôi dạy để trở thành một người phụ nữ tốt, cởi mở và hết lòng khi khách đến nhà, mà như thế thì không thể không uống rượu. Tôi nói "chỉ cần mời họ ăn ngon, thế là tử tế lắm rồi", chị trả lời "rượu còn cao hơn cơm em ạ".

Tôi không phải là người Thái, nên tôi được coi là khách, được ngồi ở mâm đàn ông. Nhưng tôi vẫn là người Việt, tôi nói gì họ hiểu, dù họ nói tôi không hiểu, nên khi tôi nói "không", họ không tôn trọng lời từ chối ấy. Giả sử tôi là người Thái, tôi đã có thể dễ dàng ngồi cùng mâm phụ nữ, và bỏ qua thủ tục uống rượu. Giả sử tôi là một cô Tây tóc vàng mắt xanh, tôi nói "dị ứng với cồn" hay "đau dạ dày khi uống rượu", có thể họ sẽ thực sự nghĩ rằng cơ thể tôi khác, tôi có những chuẩn mực khác, và sẽ để tôi yên khi đã tha thiết từ chối việc uống rượu. Họ không cho tôi ngồi mâm phụ nữ, cũng không cho tôi ngồi ăn yên lành trong 5 phút mà không ấn vào mặt tôi một chén rượu. Thậm chí nếu tôi là đàn ông, lời từ chối của tôi có lẽ cũng được tôn trọng hơn. Là phụ nữ, lại là phụ nữ trẻ, những người đàn ông mời rượu tôi cảm thấy bị thách đố khi chén rượu mình đưa ra bị từ chối. Khi tôi chấp nhận chén rượu từ tay một bác trai lớn tuổi, và uống hết, bác cười khà khà nói với mấy người trẻ hơn "các chú thấy chưa, mời rượu đàn bà người ta phải có cách", với vẻ rất thỏa mãn.

5. Rất dễ để kết luận rằng người Thái lười, không chịu lao động, vì họ say sưa đến nửa thời gian của năm. Gạo làm ra có thể thiếu ăn, nhưng nhất định trong nhà luôn phải có sẵn rượu. Sắn thì làm rượu cần, gạo thì làm rượu trắng. Càng dễ hơn để kết luận rằng, say như thế nên họ không thoát nghèo nổi, và đấy hoàn toàn là lỗi của những người dân tộc thiểu số.

Tôi nói chuyện với hai bạn trẻ tốt nghiệp đại học Vinh, trở về quê và đã hơn một năm vẫn đang chầu chực để xin vào một chân trong UBND xã. Không có cơ hội việc làm nào dành cho các bạn ở vùng quê này, ngoài bộ máy nhà nước có khoảng 20 nhân viên cho tất cả các phòng ban, mà những người sắp về hưu đã giữ chỗ sẵn cho con cháu nhà mình. Tại sao không ở lại Vinh hay các thành phố lớn khác? Một phần do gia đình không muốn con ở xa, một phần vì ở lại thành phố, thân cô thế cô, tiền lương khởi nghiệp bèo bọt cũng chỉ đủ làm đến đâu ăn đến đấy, thậm chí không đủ sống, nói gì đến nuôi bố mẹ già. Người ta nói nhiều đến giáo dục cho trẻ em miền núi, nhưng đến cả những gia đình khá giả nhất,đủ để nuôi con đến hết đại học, cuối cùng vẫn rơi vào bế tắc.

Nhà anh trưởng bản trồng keo được bốn năm, còn một năm nữa là thu hoạch thì người ta làm đường, phá núi, chặt hết cây đi, giả cho anh chỉ bằng một phần ba giá thị trường nếu khai thác đúng thời điểm. Ngày xưa dân dựa vào rừng để sống, bây giờ rừng là nơi để khai thác gỗ của nhà nước, hoặc của lâm tặc. Người Thái đã từng là một dân tộc rất thông minh biết chọn chỗ sống trong các thung lũng, nơi có nguồn nước dồi dào, được che chắn khỏi bão lũ bởi những núi cao, nơi mà năng suất làm lúa nương của họ cao hơn lúa đồng trũng của người Kinh cho đến khi đồng bằng bắt đầu dùng những giống lúa lai cao cấp và phân bón hóa học. Tiếp xúc với thế giới bên ngoài chỉ khiến họ thấy mình đã bị gạt ra ngoài lề, đã bị coi là thấp kém hơn, và đã bị đẩy vào chỗ rất ít quyền, rất ít tự chủ, và rất ít lối thoát.

Triết gia Paulo Feire có một ý đại loại là "loại hình áp bức cao nhất là khi kẻ bị áp bức tự đày đọa chính họ" (the strongest form of oppression is when the oppressed do it to themselves). Những người Thái cao tuổi kể rằng ngày xưa họ không uống nhiều rượu và không uống bừa bãi như lớp trẻ bây giờ. Và tôi ngờ rằng họ cũng không hề coi việc ngửa cổ dốc rượu vào họng là một tập tục đáng quý của dân tộc mình. Một anh cán bộ xã khác đã hùng hổ tuyên bố trong lúc say "Người Thái chỉ đứng sau người Kinh thôi, người Kinh là số một thì người Thái là số hai". Cái vị trí thứ hai, và sự nhận biết rằng mình là kẻ đứng sau đấy, qua lời bông đùa của anh cán bộ say, nghe có vẻ rất cay đắng.

Pressure to drink - Need to conform

Saturday, 13 October 2012 Posted by Rain

I don't like beer and I can't drink wine. Being a girl growing up in a traditional family and conservative society, this fact hasn't really bothered me or people surrounding me much. There are always soft drinks for family gatherings and when I hang out with friends, I order fruit shakes. My father is a heavy drinker, but obviously he doesn't fancy his daughter to be his drinking buddy. My boyfriend doesn't consume alcohol. So never before in my life do I have to face with the question of "to drink or not to drink", until I started this new job 10 days ago.

Not really. During my time in Canada, the conscious decision not to drink robbed me of many opportunities to make friends. University students in Canada, and probably other Western countries, socialize at bars and parties, where alcohol consumption is a must. No one really talks with each other during class, unless you have a group assignment or presentation. I was surprised at first, coming from 12 years of schooling where all my friendship developed inside the classroom. At Trent, I arrived at a class 10 minutes early only to find other classmates gluing their eyes to screens, be it laptop screens, cell phone screens, ipod screens, some read over notebooks, listen to music, and very few talk to one friend or another. Very quiet, very little chatting, very unlike a typical scene of classroom I knew so well where everyone talked and laughed with and at each other. It goes without saying that people make their first contact at social occasions, in a large groups. Both my uneasiness of staying in a big unfamiliar group and my inability to drink drove me away from those occasions. I ran away to seek refuge in another friend's when my house mates threw a party. I knew what I was doing to myself. I didn't have Canadian friends my age throughout the whole 4 years. I was certainly bothered by that for the first 1-2 years, but after that I came to accept the fact. And I was firm to myself, I don't drink, if I don't make friends as a consequence of that, it's fine.

Of course I have been in situations where I was offered to drink. I would cheer, lift the cup to my lips, and put it down without sipping a big amount. It has been ok to do that. I think the fact that I am not a man helps, but not now.

The very first moment I started this new job, my colleagues already talked about how I need to drink. To drink wine specifically, and a lot. "Van, you need to practice drinking". "Van, to work with Thai people, you have to drink". "If you don't drink, it will be very difficult for all of us". "The whole team won't be able to proceed if you refuse to drink". "They drink a cup of wine first thing in the morning". "Drinking is their custom, if you don't drink, they won't like you, and if they won't like you, they won't talk". "You only need to learn how to drink, then you will be good." "If you don't drink, you will be isolated". "You can vomit, someone else will take care of cleaning, don't worry". "You can be drunk for 10 times, and you will be fine the 11th time". "It's ok, you can learn, everyone can learn to drink". "You just have to do it". The talk went on and on and on. At some point, I told my supervisor "If the ability to drink is such a crucial element to this job, why didn't you put it in the job advertisement, or tell me straightaway during the interview?". He said he wanted to, but the highest boss didn't let him. I irritatedly replied that I wouldn't have applied had I known what is required of me. The only thing they asked me to prepare for the coming field trip is to drink wine.

There is an enormous pressure to conform to the drinking norm of the team. I don't see an exception, it almost seems like it's a rule no one dares to challenge. The very first welcome party for myself, I was offered a drink by the oldest and most powerful man in the whole team. He ordered me to bottom up the cup of beer. Everyone was expecting that I would swallow and swallow the liquid until it was gone, even if I would throw up right afterwards. But I didn't. I took two sips, the most I can, and put the cup down. Everyone at the table gave me that how-dare-you look , and it was awkward. Especially because I am a newbie.

The other three women could drink. I don't know if they truly enjoy the taste of wine and beer, but being so beauty conscious, they must have a sense of how alcohol could interfere with their skins and hairs. They would spend hours surfing the internet to find articles on what fruits to eat, how to make face masks from yogurts, etc, so I doubt if they don't know alcohol can ruin the positive effects of all the beauty methods they practice. Yet they kept drinking, cheering, laughing. That moment I tasted the bitter sense of loneliness, and yes, isolation.

Why would men be interested in women's drinking? Why would that man with the most authority need me to finish that cup of beer? Does it bring him any joy or happiness? What is the point of drinking if I don't like it? Many people tell me they drink to socialize, what if I don't want to socialize, or to be exact, socialize with people who force me to drink, to be like them? Then, I realize that it is not necessary about beer per se, it is also about power. When someone of higher authority offers you a drink, if you refuse, you are challenging his  power as a boss. When a man orders a woman to drink, if you don't obey, you are challenging his power as a man. That's why other people were feeling uncomfortable. There is no precedents, no one has ever put down a drink when it comes from the boss's hands. It's no longer a personal choice of consuming alcohol, it has become a social pressure of conforming. Probably my supervisor was worried that he might be blamed or affected for having a stubborn subordinate.

When I was in Canada and chose not to drink, it was a personal choice. I might let go of lots of opportunities to expand my network and get to know people, but still, it was my own business, and I accepted the consequences. But now, as I am in Vietnam and working in a context where drinking brings about a cultural and political intonation, it doesn't affect me alone. My choice of not to drink not only can limit my potential development, but it can also damage existing ones. The boss might or did feel offended at the table because I dared not to drink, thus didn't leave a good impression on him. Other colleagues might avoid associating with me because I don't play the game with their rules, and I reject the norm everyone else was following. No one likes the strange, particularly when it comes from among their own group. I can foresee desolation.

It is time for the question "should I conform to get along, because after all I am new, and I need social approval in order to work effectively or should I stand fast to my own standard and stick to what I am comfortable with rather than replace it with the group norm?". A deeper version of that is "how much I should insist on my own boundary and how much I should be willing to negotiate it?"  I have been tempted to bend, to go with the flow, and the thought that "I might as well try once, try twice, then I should be fine" is appealing in its own right. Yet I hate being pressured into doing things I don't want to, and luckily, at the moment, I am still strong and free enough to choose the latter. Hire me or fire me, you won't change what I am. If I don't like drinking, so what?

If the personal is really political, my struggle has just begun.

On the topic of raising dogs for meat again

Sunday, 2 October 2011 Posted by Rain


Last time when I mention this issue in my blog, it was only a complaint from a concerned mother who sent her child to one of Bloom's study trip. The borrower her money funded a loan for didn't use it for dogs, so it raised concern, but did no harm. All we needed to do was to assure her that we would never support or engage in practicing animal cruelty. But till then, none of our borrowers want to borrow money to raise dogs. But the fear has finally come true. There is one request for loan to raise dogs, from a particularly difficult situation.

This matter has been discussed, and the result is likely to be a big "NO", because of the worry that "one bad comment/review on tripadvisor will hurt the business so bad". Precisely because Bloom is so young and dependent on words of mouth, we don't dare to do anything against the taste of our clients. And everyone knows where the most forceful animal activists come from. The West, of course. It is also where the most of our money come from.


So one disadvantage of combining tourism with mircrofinance is the need to please consumers. We more or less produce a service, they consume it, if they are happy, they pay, and with their money, we grow. When the customers have different values and beliefs than the people at the other end of this consumption, namely those who love eating dogs and rely heavily from money earned from them, this can create strains. If customers is more valued, i.e. demand of capital is higher than supply for capital, then it's their value and beliefs that are taken into account.


This particular woman is a special case. Here is what I wrote about her and put in the borrowers' database:


Family Background: Ms. Ly has a very complicated situation, but a very cheerful personality despite her life tragedy. She divorces her first husband, with whom she has 2 children. The first son lives with his father. The son has married, has one daughter but got divorced and the baby girl is now living with her mother. He is very much a playboy and sometimes comes to his mother to ask for money. However, Ly insists that she never gives him any money, just food. The second daughter, Thuy, finished grade 6 and lives with her. She has married and also got divorced. Ly says her daughter is slow, but since it’s common for separated women to be conceived by villagers as not intelligent, slow or lazy, we don’t take it much serious. Thuy has started working in a factory about 20km from home a month ago and now she rents a room to stay there. Ly’s youngest daughter is from another man. She is now in grade 4 and her tuition is two million a year. From Quyet, we know that they have never been officially married, but now he is living in a province very far from Hanoi.
Quyet also told us that Ly was trafficked to China for 2-3 years and she managed somehow to escape. Someone kidnapped her against her will but not many details are known to the villagers. The house she is living in now was contributed by the women’s union. Lien Xuan is her natal home, so she doesn’t own much land here since all her children’s land are in her first husband’s village. Ly inherits one unit of land from her father.
She took a small loan from the Social Policy Bank a few years ago and fully paid and has no existing debt.



But she won't get a loan, as long as it is against the belief that dogs should not be eaten, held by those who supply the capital for her loan.
Isn't it very much imposing what you think are right on others? And you claim that you are trying to experience true and authentic Vietnamese culture, just want to do good and feel happy to make a difference? And what about "an equal exchange relationship"?

So the question is not whether we should eat dogs or not, but rather it is whether we should, according to our love for dogs and animal ethics backed by a comfortable life and secure livelihood, deny a woman a chance to feed her children and improve her life?

This is my attempt to be critical

Thursday, 18 August 2011 Posted by Rain


If my 4 years in university teaches me anything at all, it is "always try to be critical". To be an intellectual means you don't take things at face value, but instead must utter all your strength, mind and effort to maintain a distance from reality and be able to criticize it.

As I work in a start-up social enterprise with like-minded people, young and enthusiastic, it always looks like what we are doing is definitely good, if not amazing. Here are some of the benefits that are cited most often:
- Our unique model can tap in the enormous potential of tourism and bring benefit directly to people who most need it
- But unlike community-based tourism, where local people are trained to provide services, we don't make the people we work with depend on tourism (build restaurants, hotels or home stay program), therefore if tourists ever decide not to come to this particular area anymore, it won't pose any serious problem
- Loans provided to women can help them develop their business at home, and less involve in risky jobs, thus their children can benefit as well
- Tourists can experience the most authentic experience and feel good about themselves for knowing that they have contributed to make a difference, while local people can access credit with a low-interest and avoid the trouble of paperwork they usually deal with when apply for loan in government's banks.

But everything has its two sides, even the best model with the most genuine and altruistic intention. I don't mean to find something to criticize and make myself look smart, but there are some serious concerns that shouldn't be overlooked, even if they are unavoidable

1. The power relation: As a rule of thumb, power stays with those who have money. We (a.k.a a group of foreigners) have the power to decide who get the loan, and who won't. We assess them, ask them questions, look into their house, evaluate their belongings and keep checking on them after the loan has been disbursed. The borrowers are put into a skew relation, where they don't have a say. Of course they can always refuse a loan, but if they desperately want it but someone decides they are not eligible (that "someone" can be anyone participating in the screening process before us, i.e. the Women's union, heads of village or our local partner), they have no power to change that decision.

2. Related point: Exposure. Having strangers walk into their house, ask them intimate questions about their life, their family, their past, their choice, accident, bad luck, mistakes, problems, things they like, hope, want and feel sorry for, demand honest answer from them and record almost everything they say, is quite intimidating sometimes. Even though shyness is usually explained away by the women's little interaction with foreigners, something natural and will go away as they get more used to foreigners, but it's not necessary so. Everyone has something they don't want to talk about, and to expose their poorness, their small house with no furniture, and their pants-less, shoes-less son and paralytic old mother to people they know for sure are much wealthier, and they are very much a source for curiosity as well as sympathy, is certainly not so comfortable.
A crucial part of our work is to take regular updates from borrowers who already get their loans. This keeps the relationship close, and allow us to interfere in time if something goes wrong, but I suppose some borrowers will feel like they are being kept in check, especially as we don't call them beforehand but just drop by. The logic behind is if we call, they may stay home wait for us, while we don't want to bother them or stop them from working. But on the other hand, though no one ever says it, I don't know if some borrowers ever think we appear out of blue so that they can't hide anything from us.

3. Dignity: Some try to negotiate the amount of loan, because frankly, with the crazy inflation rate, 2 million is not enough for any serious investment. We all know that but we can't afford to give out bigger loan at this stage. But some others, when asked, hesitate to tell their problems, because they don't want to look like they are asking us to feel pity for them.

4. Some women are single mothers, but some are with their husbands. We have seen women doing tough labour from morning to evening in the fields while their husbands drink around the village. Our principal is to loan to women only. For single women, it is easier to handle this money. But for married women, we have cases when their husbands interfere with the loan, for example they don't let their wives take it, because they say it is too little, but the worst case is the husband drinks away all the money. And because they are the one who sign the loan contract, the burden again rests on their shoulders.

5. Psychological burden: to be in debt, no matter how small the interest rate and how understanding the lenders are, they still can't be at peace, especially this loan involve local authority guaranteeing on their behalf and again, foreigners. I just imagine it should be much less pressure if they lend the same amount of money from their relatives or friends.

6. To welcome foreigners in their house means they will be the centre of discussion for their neighbours in a long while, because in rural areas everyone knows what happens in everyone else's house. People will gossip about them, or they will even demand a free meal, because the borrowers must have received a handsome amount of money from those rich white people, and they might not believe if these women deny. Vietnamese, especially Vietnamese women have a tendency to avoid attention, and having a big group of guests from different countries to their house do exactly the opposite. You have just brought yourself to the spotlight, lady!

7. After receiving the loan, they will be monitored. Their information is kept on file. Their pictures will be sent to people. Why their daughter has recently dropped out of school, for our genuine interest in helping, they must explain. To get the loan is to be in a commitment, and they may find themselves under control more than they would like to be.

8. Ideally, after finishing the first loan, all borrowers can reinvest with the profit they make and apply for another, higher loan. But many times they spend all the profit made on children's tuition or something more urgent than a reinvestment. With no money on hands, they start from zero again and the whole model fails because a sustainable impact must last longer than three months, and it's only possible if the profit is reinvested and produce bigger profit for the next round. With no surplus, the borrowers get back to the first point and no difference is made.

That's it for now. I will come back and add in more if something else comes later