Showing posts with label friendship. Show all posts
Showing posts with label friendship. Show all posts

This is me alone

Sunday, 19 October 2014 Posted by Rain

Tối, đứng gội đầu dưới vòi hoa sen và thấy buồn bải hoải. Nỗi buồn như dòng nước ấm đang chảy khắp toàn thân, ôm trọn mình ở trong nó.

Và lại nhớ nhà. Bây giờ thì nỗi nhớ mịt mù không nhớ gì cụ thể cả. Sáng nay ngủ dậy rất thèm một bát bánh đa cua, cũng google thử công thức, nhưng chẳng biết lấy đâu ra cua đồng. Ở bên này chỉ mua được cua trong lọ, đỏ quạch và ngầu mỡ. Mình nấu thử một lần ăn thì không thấy vị chua dịu thanh mát ở đâu, chỉ thấy váng mỡ đầy bát.

Rồi nghĩ đến những đứa bạn. Thật ra thì mình ở đâu cũng không có nhiều bạn, và ngồi trong nhóm nào thì cũng im lặng cười cười phần lớn thời gian, rồi sau cuộc gặp gỡ về nhà vẫn thấy lạc lõng. Nhưng ít nhất ở nhà cũng có cảm giác bận rộn hẹn hò người này người kia. Có người mà rủ đi ăn, đi uống, và hỏi han về tình hình của nhau, và nói to lên những suy nghĩ trong đầu mình trong khi nhìn gương mặt của người kia chăm chú theo dõi. Những cuộc nói chuyện qua skype, hay viber, tức là qua màn hình, nhiều khi đang say sưa nói thì thấy mắt của người kia đang chuyển động sang trái sang phải, tức là đang đọc một cái gì đó. Vậy là hết hứng không muốn nói nữa.

Cuộc sống ở nước ngoài của mình, không biết sau này có khá hơn không, chứ hiện tại là rất nhàm chán. Sống như một cái máy, đi chợ, nấu cơm, ăn cơm, tắm giặt, làm việc, đi ngủ. Nói ra thì lại phải tự hỏi "tại sao người khác có bạn và vui vẻ còn mình thì không?". Dĩ nhiên là do mình không cố gắng, và cũng chẳng muốn cố gắng. Nhớ rất rõ lần trước khi về VN đã tự hứa với bản thân là nếu đi nước ngoài lần sau, mình sẽ cố hơn. Nhưng kết quả thì lần này chẳng khá hơn gì lần trước. Lớn hơn rồi nên đỡ vật vã hơn, nhưng về việc có bạn thì chẳng thay đổi tí nào cả.

Thứ 6 tuần vừa rồi ở khoa có một buổi ăn trưa, cũng chỉ là một dịp để gặp gỡ, trao đổi giữa sinh viên và các giáo sư trong khoa. Mình có nhận được email thông báo chung nhưng chẳng để ý. Thứ 5 nhận được một thư riêng của cô giáo đang dạy một lớp mình học, cũng là người tổ chức bữa trưa đấy. Chào Vân, tôi muốn động viên em đến buổi ăn trưa ngày mai. Cô viết thế. Mình khá ngạc nhiên, cũng thắc mắc không hiểu cô có copy paste chỉ thay tên rồi gửi cho mỗi học sinh trong lớp một thư như thế không. Nhưng dù gì cũng cảm thấy cô đã bỏ thời gian ra và gửi đích danh như thế thì nên đến. Mình đã đến và lại thấy tự nhiên phải nói chuyện với người ngồi bên cạnh chỉ vì một sự sắp đặt ngẫu nhiên, mà phải cố nghĩ ra cái để nói, trông cho khỏi buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Trước khi đi mình có nhớ lại một buổi nói chuyện với một chị người Bulgary, đã sống ở rất nhiều nước, và cũng introvert giống mình. Mình hỏi chị làm thế nào trong những lúc chị phải ngồi trong một đám đông chị thấy không thoải mái. Chị bảo là, tập trung vào hiện tại. Ép bản thân mình chỉ tập trung vào ngay lúc đó, vi dụ như ông bên cạnh đang cười thế nào, lưng mình đang cứng đơ, tay mình đang đặt lên nhau gượng gạo ra sao. Mình cố gắng áp dụng. Trong bữa ăn trưa đấy cũng chẳng nghĩ ra cái gì để nói với ai, nên yên lặng nghe những người xung quanh nói chuyện, và quan sát họ.

Mình luôn sợ làm phiền người khác, và vì thế thường ít khi chủ động tiếp cận ai. Nhỡ họ không muốn nói chuyện với mình thì sao? Nhỡ họ không nhớ mình là ai thì sao? Nhỡ thế này thế kia thì sao. Mình cũng luôn sợ người ta không coi mình thân thiết như mình tưởng. Trong bữa trưa của khoa, có một chị năm ngoái chung văn phòng, lâu rồi mình không gặp. Mình thấy chị đó đang nói chuyện với người khác, nhưng cũng muốn tự cải thiện bản thân, nên chạy lại chạm vào vai để chào. Chị quay ra, chào lại, và vội vã quay đi để nghe tiếp người đang nói chuyện cùng. Mình nhận ra ngay là mình vừa làm một hành động bất lịch sự, vì đã xen vào khi chị đang nói chuyện với người khác. Mình ngượng nghịu và lúng búng, đứng lên xách balo đi về. Nhưng trong khi đang mặc áo quàng khăn thì chị đó bắt chuyện lại. Dù sao thì mình vẫn nghĩ là mình đã rất vô duyên.

Trời đang chuyển lạnh dần. Sáng ra ngủ dậy nhìn ra ngoài cửa sổ âm âm u u. Cây cối đã rụng lá gần hết rồi. Cũng đẹp thật, nhưng là cái đẹp thê lương và bàng bạc chết chóc. Chẳng mấy chốc mùa đông dài lê thê sẽ ập đến. Nghĩ đến đã thấy sợ. Rồi đợt Giáng Sinh năm nay, lại 3 tuần ở một mình trong căn nhà trống trải, chẳng có chỗ nào để đi, cũng chẳng có chỗ nào để về. Hôm trước nghĩ đến bài My December của Linkin Park

This is my December
This is my snow covered home
This is my December
This is me alone


And I give it all away
Just to have somewhere to go to
Give it all away
To have someone to come home to


Đến lúc này, nỗi nhớ chẳng có dáng hình gì cụ thể. Không phải bún thang, hoa sữa, mưa rào. Không phải là những thứ bên ngoài nữa. Mình chỉ nhớ mình lúc ở nhà, tức là chỗ mình không phải thấy cô đơn.

Không biết nếu mình yêu một anh Canada, có một đống bạn Canada, rồi nghỉ lễ có bạn mời về nhà chơi, thì mình có đỡ nhớ nhà hay không. Bởi vì như hiện giờ, mình không thấy nỗi nhớ và nỗi cô đơn có gì khác nhau cả.

Tale of the travelling books

Saturday, 3 November 2012 Posted by Rain

There was a farewell party the last night I spent in Nat To village. As the night drew on, guests and hosts alike consumed more and more alcohol. After they finished all rice wine, they switched to cassava rice (ruou can), jar after jar. The men became a bit too pushy and touchy. When they started playing loud music, popped open a new jar, cheered as if they were in a football match and swang with the music, I decided that I had had enough of it, and ran off with the girls.

I spent that night on the bed of my most favourite girl in the group. She is 12, skinny, long hair, probably is more fluent in Vietnamese than all other adolescents I worked with, and definitely a kind, considerate and very thoughtful girl. She actually seems much more mature than her age. Throughout the night, she had silently hid her tears and occasionally held on to my neck as though she didn't want to let go of me.

As I couldn't sleep, my mind wandered to a thought of bringing my books to these children. I could easily visualize how these young adolescents who lack exposure to the outside world yet very curious and eager for new things, would enjoy reading and expanding their minds thanks to my books. But as soon as the thought stirred up, I hesitated. Books are the last thing I want to give away. I donate money and clothing from times to times, but when it comes to books, they are just such a big part of who I am and how my past was constructed that I shuddered at the thought of giving them away.

The next morning, I asked the girl if she thought her friends like reading, and whether they had time for that kind of activity. Kids are busy with all kinds of family duties and domestic work there. They have school for 6 days, everyday from 7am to 5pm, and they take care of younger siblings or nieces/nephews, animals, cooking and cleaning for the girls and catching fish and finding bamboo for the boys. I could tell that her eyes lit up at the thought of having some books to read at home. They have a small "library" at school, which is open during lunch break for a few days a week when the "librarian" feels like doing her job, otherwise it is locked up, and there are only a few books and old newspapers anyway. No one has newspapers at home, TV is rare. They don't even have wired electricity yet. Most use small hydroelectric generators placed in a small stream, so the power is usually not high enough for operating a TV in the evening, when lighting a bulb is much more of a priority.

She said "yes" to my question. Then I asked her if I sent some books, would she be able to take care of them, lend out to other kids, and manage the whole thing. She said yes. I asked if her parents would mind if too many children come to their house and stay there all day long. I started thinking parents and teachers might complain that their children spend too much time reading and neglect other duties. The authorities might even involve, who are you and why are you giving these children the books, what type of books are there, blah blah blah. I was anxious that my colleagues would think I set out a bad example if I give such a special treatment to one village and not the other, which might create jealousy. They might be upset because I acted too good, which makes them not so good in the eyes of the villagers. I was worried about many things.

But she was too excited for me to disappoint her, once I had brought the possibility up. So I told her when I got home I would send her some books, and though they are for everyone, she will be responsible for maintaining them. I knew that moment she was happy, and other kids who heard the news were happy too.

However, when it was time to pack up the books, I almost regretted my decision. These are the books I bought with money I saved up little by little, and have cherished them for over the last 10 years. They are the witness of my growing up, I spent time reading them, thinking about them, and in turn was shaped by them. I put one book in and the other book out. It was like giving away my childhood and my teenager years. I still remember which books were bought on what occasions, where I bought them, or who gave them to me. I flipped through the pages, seeing humidity and dust leaving a faint press on the pages, and recalled how white and fresh they were when I first got them. Each book has a memory behind it. It wasn't just about buying a stack of paper, it was a meeting between us, me and my book, or a conversation. I am just a citizen in their world.

Then I thought of the children, of how much potential they have yet how little opportunities are given to them. Perhaps the books will stir something in their minds, like they did in mine. Perhaps they will be aware of the world outside their village, extend the boundaries of what they can dream, and grow more confident in what they are capable of. The books, left on my bookshelves, are a part of me, but going to them, they can be a part of many more childhood and teenage years. They have served me, it's time for them to go out and serve other young souls and minds.

Finally, I worked up the courage to close a luggage full of books, my most beloved friends and teachers. On my way to the bus terminal where I sent the luggage, I felt the weight on the motorbike, but also the hollowness in my heart. It was like giving away my very blood, and a lot of blood. No matter how much I kept consoling myself that these books are just paper in my home, because I am not very likely to read them again, but in the village they will once again be alive and have the power to open up imagination, which maybe they much prefer than getting old and dusted on my shelf, I still felt cracked. It was like saying goodbye to, not a friend, but myself.

"I am giving what I love to those people I love". The thought came to my mind. Emptiness swallowed me as the luggage disappear underneath the bus. A raindrop kissed on my lip. I drove home alone, hoping that the books will be to the children what they have been to me.

Tháng 8

Monday, 13 August 2012 Posted by Rain

Những ngày tháng 8, Hà Nội dịu lại vì vài cơn mưa. Kỉ niệm tình yêu một năm rưỡi, ngồi ở Mondo và gọi món Lasagna, chỉ để nhớ lại những kỉ niệm và người bạn mình yêu quý hết mực ở Canada. Đấy là món tủ của Adrian, bao nhiêu lần mình đã được ăn và đã ngồi cười ha ha với nhau, nhiều khi cười chảy cả nước mắt vì những chuyện chẳng mảy may buồn cười tí nào. Nghĩ đến chuyện cười mà vừa ăn vừa rớt nước mắt. Đèn đường bật lên, còn mình thì vượt qua cửa sổ để nhìn thấy bầu trời mùa thu xanh thăm thẳm, mặt hồ mùa thu cũng xanh thăm thẳm, những dải rừng vàng rực, và cái vị thanh thanh man mát dịu dịu của không khí mùa thu.  Có lẽ mình không nhớ đất nước ấy, mà nhớ những năm tháng tuổi trẻ của mình, hoặc là nhớ một giấc mơ đã không thể nào quay lại nữa. Mấy ngày tháng 7 nóng như đổ lửa thì chẳng gợn tí suy nghĩ nào, bỗng dưng mát giời một cái lại đâm ra nhớ nhung day dứt. Bạn người yêu ngồi cạnh, chắc không biết mình quay mặt ra cửa sổ làm gì.

Mỗi lần mình làm việc gì thì y như rằng danh sách trong điện thoại của mình sẽ tràn ngập những con người liên quan đến công việc ấy. Hồi còn làm ở Bloom thì công thức thường là tên + tên thôn, nên trong điện thoại mở ra toàn thấy Vân Liên Xuân, Lục Hoa Sơn, rồi có những người tên trùng nhau thì thành Hoa tour 14, Hoa tour 20. Bây giờ mở điện thoại ra thì chi chít nào là Linh bật lửa, Hằng bánh mỳ trứng, Cúc nước chè, Phương rổ rá. Nhiều khi đi bộ ở trong phố mới nhận ra những điều nho nhỏ mà bình thường mình đi qua bằng xe máy cả vạn lần mà không hay, như những cái cây ở bờ Hồ bị tận dụng làm móc treo balo, cả thân cây phủ đầy những chiếc balo túi xách xanh đỏ như một lớp vỏ nhân tạo kì quặc và đầy tính phố thị. Rồi ngồi trong một khu tập thể, cạnh bà bán khăn mặt, trẻ con chạy lon ton xung quanh, các chị các cô vừa trông con vừa nói chuyện với nhau ở đầu hè, chim trong lồng hót ríu ran, một ông cụ tưới cây trên ban công bắn xuống mặt mình, và nhìn sang tòa nhà chung cư đang xây dở ngay bên cạnh. Khi tòa nhà ấy được xây xong, những cộng đồng nho nhỏ như thế này sẽ bị bốc lên, trẻ con sẽ chạy lên xuống thang máy, các chị sẽ tập thể dục trong phòng máy lạnh, và người ta sẽ mua khăn mặt ở tiệm tạp hóa tầng 1, chứ không phải từ một bà lão gánh rong biết rõ ý thích của từng khách hàng nữa. Không gian xanh và rộn tiếng cười ấy sẽ vĩnh viễn bật rễ, và ngay lúc đấy mình muốn lưu giữ khoảnh khắc ấy lại khủng khiếp, muốn ôm chặt lấy nó để những tiếng bước chân ấy, giọng mặc cả ấy, và những chiếc lá bé xíu trong chậu cây bé xíu đang đong đưa với gió ấy sẽ ở lại, ở lại như một thực tại, chứ không phải như một giấc mơ.

Dạo gần đây mình hay có những cuộc gặp gỡ thường niên với bạn bè, tức là một năm chỉ gặp nhau một lần, rồi ai lại đi đường nấy. Mỗi lần gặp được vài tiếng, gặp lần này chưa biết đến bao giờ mới lại có lần tiếp theo. Hoặc là bạn mình sau đó sẽ đi tiếp, đi sang thành phố khác, đất nước khác, hoặc vẫn ở đây nhưng để sắp xếp một khoảng thời gian trống ra cho ba người chẳng hề đơn giản. Những người trẻ xung quanh mình giống như những con kiến chạy toán loạn, thỉnh thoảng đụng nhau thì chụm đầu vào nhau một cái, hươ hươ đôi râu để biết người kia còn sống khỏe, và vẫn đang mải miết chạy, chứ chẳng khi nào cùng chạy được với nhau dù chỉ một đoạn. Buồn cười là cứ nói chuyện với nhau thì cũng thấy những trăn trở của mình cũng là suy nghĩ đau đầu của bạn, và rất hay kết thúc bằng câu "thôi đứa nào ở tuổi mình bây giờ cũng thế cả", nhưng rồi chia tay nhau xong, lại hùng hục lao đi và thấy rất cô đơn trong cái nỗi trăn trở chung ấy. Có lẽ niềm an ủi duy nhất là bạn bè mình cũng thế, có lẽ giờ này nó cũng đang nghĩ những điều giống mình, cũng đang bực bội sau một ngày làm việc vừa nóng bức vừa mệt mỏi giống mình, chỉ có điều bọn mình là những con kiến chạy lung tung theo từng quỹ đạo cá nhân mà không nhìn rộng ra được rằng tất cả bọn mình đều là kiến bò trên mặt bàn.

Lâu lắm mình mới vừa buồn vừa bực như ngày hôm qua. Cái nghiên cứu mình làm trợ lý từ tháng 6 đến giờ sắp kết thúc, và bây giờ mới bàn đến chuyện thù lao. Con số đưa ra chỉ nhỉnh hơn một nửa con số mình trông đợi một chút. Ngay trong cái cảm giác buồn bực đến nỗi đầu như phát sốt và chân tay bải hoải, mình đã tự hỏi "Chẳng lẽ mình đã học được cách tự định giá mình bằng tiền rồi sao? Tại sao lại để cảm xúc bản thân bị chi phối bởi những con số?" Một nửa thì cố nghĩ "mình đã làm, đã yêu thích và học hỏi được từ công việc ấy, vậy là rất tốt rồi", nhưng một nửa còn lại thì vẫn không sao gạt đi được cảm giác khó chịu kinh khủng khi cái giá người khác định ra cho mình quá thấp như thế. Tối ngồi ăn cơm, mẹ hỏi "dạo này con có làm gì không?" theo cái kiểu "dạo này có việc gì kiếm ra tiền không?" và tất nhiên, mình cáu kỉnh trả lời "con lười lắm, chẳng làm ăn gì đâu". Nhiều lúc thấy muốn bứt ra, vì mỗi ngày chỉ nghĩ được hôm nay cần phải làm gì, chứ không còn điều gì xa xôi hơn để phấn đấu. Nhưng có khi chính cái việc nghĩ ngắn ấy giúp mình không rơi vào bế tắc theo kiểu "mình đang sống vì cái gì đây?". Chẳng hạn như những chú kiến kia, cứ cắm đầu lao đi như thế có khi lại tốt hơn là nhận ra cả cuộc đời mình chỉ loanh quanh bò trên một cái mặt bàn, nếu cô kiến nào lại có mộng tưởng vượt tường sang hành tinh nhà hàng xóm, mà ngộ ra sự thật ấy, có khi thấy lại nằm im chờ chết chứ chẳng muốn bò loanh quanh nữa.

Còn mấy ngày nữa là sinh nhật, cho dù vẫn chưa hết cảm giác đấy là một ngày đặc biệt, nhưng chẳng biết làm gì để cho nó trở nên đặc biệt. "Đặc biệt" là một tính từ xa xỉ, nhất là khi người ta đã lớn và không phải đợi đến sinh nhật mới được ăn bánh gato.

Magical moments

Wednesday, 11 January 2012 Posted by Rain


There are many magical moments in my trip, like when the sun set while we were riding a boat on a branch of the Mekong river flowing cross Luang Prabang. The sky was like an unfinished  painting with so many broken colourful rays sketched clumsily, and the whole sunset was over so quickly that I didn't even have enough time to marvel at the beauty. It seems hard to believe that such a scene happens everyday, for many many days of the earth's existence, each day old and anew, ancient and fresh. Like the dry blood stain on the floors and walls of the S21 prison, where thousands of Cambodian were tortured and killed under the Khmer Rouge. I have never felt history so close and alive anywhere else before, it was almost like I could touch the silent suffering, the indescribable pain and the hopeless cry of many many innocent souls. Anywhere I cast my eyes I could see blood, as if the ghosts refuse to let go of the living world, and many times I shivered, even though it was a hot December mid-noon in Phnom Penh.

Like when I looked up and saw the wings of an eagle spreading wide up high, reflected against the crystal blue sky, on a nameless mountain in Buon Me Thuot, and couldn't help admiring a creature so fierce yet so lonely. Like when I listened to a few amateur singers with one acoustic guitar and one box they used as drum, in a little, cozy, candle-lit and flower-decorated cafe in Sai Gon with an audience of around 20 friends and couples. As the singers sang and told their stories, made us laugh and wept, I could see the girls lean on their lovers' shoulders and those who were touched by a song that is special to them, sang along. Their voices, though unskillful, filled with emotions. Next to me, a guy might be singing about his newly broken love and his fresh wound, glad to remain anonymous while free to sing his heart out. Intimacy submerged us strangers all and draw us close together, so dense it became almost tangible in the air.

Like when I just walked in a random pagoda  in Hoi An, exchanged a few words with two students who came there once and since then keep coming back whenever they are free from assignments, and ended up participating in a daily prayer session.  As I sat among the old women and listened to the comforting rhythm chanted by more than 40 voices, I swam upstream in my own memory. I missed my grandmother and myself at 5 years old and how I used to beg for permission to strike her wooden bell when she chanted in front of our shrine.

Like the warm smile of a young petrol attendant in Siem Riep, and the candy he gave me "because you are from Viet Nam". Like the dinner with two Vietnamese - American ladies, who we kept running into times after times during our stay in Laos, and for whatever reasons, the conversation turned into the relationship between nature and nurture, and one of them ended up sharing thoughts that have been stirring up her minds for many years. Like when I stood in front of An Bang beach - the first time ever saw the ocean in winter, all alone, and felt a huge urge to share that very moment with my boyfriend, but couldn't. Like when I met Giao the first time in person, and our whole conversation about us, about our worlds was carried on a crowded and tired bus while rubber trees, paddy fields, storks and coconut trees passed by outside the windows. She said goodbye in a hurry, leaving me still tangled up in a surreal state created by the whole experience itself.

Throughout the trip, times and times again I asked myself what I have done to deserve such care and love, or perhaps it is just because I am fortunate enough to make friend with super kind people.

Or a magical moment like when the bus from Hue arrived in Ha Noi, and I found myself excited to be home, even though I only parted with it for 20 days. And it was fun spotting different rays of colours bouncing with the steps of street vendors, mostly selling flowers and paper offerings. It has been very long since I feltTet atmosphere so close. After all, it is the festive season. Ha Noi was all lovely, and the statement I once wrote for myself hasn't got out of date yet: "Each time I return home, it always feels like the first, and even feels more like the last."

It wasn't about getting myself out there, to boast that I have traveled to such and such, or to complete a task and check off points on a list like many people I met along the way. They would talk about "I have done this, now I am going to finish that", as if travelling is a job needs to be done, or a fashion trend needs to be followed. The most beautiful part for me, usually, is home-coming. And while I am actually out there, I collect moments. Like a most carefree person with no worries in the world who casually walks on a beach and picks up shells, I just leave and come home with two pockets full of magical moments. I don't try to get the most beautiful ones, nor the rarest ones, because who am I to know which shells will come with the next wave?

I will save those I cherish, and that is more than enough already.

Tìm những nỗi nhớ

Thursday, 5 January 2012 Posted by Rain

Đã hơn 2 năm kể từ lần cuối cùng gặp Đại Ca. Một ngày đầu tháng 12, hai anh em đèo nhau trên em Cup lùn tịt, cuộc gặp gỡ không chắc là lần thứ bao nhiêu nhưng vẫn chưa vượt nổi khỏi 10 đầu  ngón tay trong gần 6 năm quen biết. Hồi mới quen nhau, Tiểu Muội còn học lớp 11, còn Đại Ca lúc ấy mới tốt nghiệp đại học. Thế rồi hai anh em cùng đi một năm, đứa nhỏ đi học đại học, còn đứa lớn đi học tiến sĩ, ở hai đất nước cũng gần gần. Ngày trước Đại Ca còn phân vân lưỡng lự trước những sự lựa chọn, mà chủ yếu là đường tình, giờ thì đã có vẻ bất cần, sau khi những cố gắng cá nhân không đánh bại được khoảng cách, thời gian, và những sự sắp xếp rất điệu nghệ của số phận. Còn Tiểu Muội thì đã không còn suy nghĩ theo kiểu "cái gì muốn là được" như hồi trước, dù sao thì cũng đã lớn gần bằng Đại Ca hồi mới bắt đầu biết đến sự tồn tại của nhau. "Bà già trẻ con" và "Ông già đau khổ" không rõ mình kiếm tìm điều gì ở người đối diện, không biết tại sao mình vẫn duy trì mối quan hệ với người ấy, thậm chí không biết nói điều gì cho đáng vào những giờ phút ngắn ngủi giữa những lần chia xa rất dài.
Và Tiểu Muội lọc cọc đi về, không biết lần gặp tới sẽ là bao giờ. Mỗi lần gặp nhau đều không biết mấy năm nữa mới lại được ngồi canh nhau, chỉ biết gặp là gặp, vậy thôi. Chưa chào hỏi đã mấp mé trên  môi câu tạm biệt. Đại Ca chỉ ở được ít ngày, Tiểu Muội thì chuẩn bị đi du lịch Lào - Cam, khi quay lại thì Đại Ca cũng đã đi Mỹ, lần tới khi Đại Ca về lại Việt Nam cũng chưa biết Tiểu Muội lúc ấy sẽ đang ở đâu. 
Nếu là bất cứ người nào khác, thì mối quan hệ ấy sẽ vô cùng mệt mỏi. Lúc nào cũng là chờ đợi môt mốc thời gian không xác định nổi. Cứ như thể cuộc đời của chúng ta không thể đi cạnh nhau, chỉ có những khúc cắt rất vội vàng, được đong đo bằng những bát bún riêu mùa đông, những cơn mưa cuối hạ, và những tiếng cười chưa ra khỏi cổ đã vụn vỡ vì sự chia ly nhìn thấy trước. Chỉ còn biết tự an ủi là ở đâu đó, khi nào đó, sẽ gặp lại nhau.

                                                                        *         *           *
Sếp hơn Nhân Viên 4 tuổi, làm việc chăm chỉ hơn Nhân Viên nhiều lần. Luôn ngưỡng mộ khả năng nhớ đường và làm nhiều việc một lúc của Sếp, cụ thể là Sếp có thể vừa nói chuyện với một nhóm người, vừa để ý đến ba bốn tên dưới trướng từng ly từng tí, để sau đó viết cho mỗi đứa một cái email dài dằng dặc liệt kê công và tội. Sếp bao giờ cũng khen trước khi chê, công thức là khen + chê + khen, để khiến cho cái đứa bị vùi dập tơi tả vẫn thấy có ánh sáng le lói cuối chân đường. Sếp là người Đức, cầu toàn và vô cùng tỉ mẩn, luôn bơm vào đầu cấp dưới rằng chúng ta phải luôn cố gắng hết sức để đạt 10/10, chứ thậm chí 9/10 cũng vứt đi, nhưng luôn sẵn sàng nghe ý kiến của người khác, và vô cùng quan tâm đến những người xung quanh. Có lần Sếp bỗng dưng forward cho Nhân Viên email của bố, chụp ảnh lá cây đã ngả màu đỏ, bảo là đấy, bây giờ ở quê anh mùa thu trông thế này này, và mỗi khi Nhân Viên đi xuống địa bàn về, Sếp đều lăng xăng pha cho một cốc trà nóng nghi ngút khói, thêm đường thêm sữa đủ kiểu rất là đáng yêu.
Lần đi họp ở Hòa Bình..bằng xe máy, ngồi sau Sếp trên con xe wave tàu đỏ chót rệu rã đến mức không thể rệu rã hơn, Nhân Viên đã nghĩ là khi có anh ấy ở đây thì mọi chuyện rồi sẽ ổn. 
Một ngày đầu tháng 12, Sếp về nước, về hẳn. Buổi tối cuối cùng, Sếp ôm Nhân Viên một cái thật dài, cái ôm thứ hai kể từ lúc bắt đầu làm việc với nhau (cái thứ nhất là ôm động viên sau một chuyến tour xuất sắc, chuyến cuối cùng của một tuần với lịch tour dày đặc). Nhân Viên chưa kịp hết bối rối thì thấy chụt một cái trên tóc và giọng Sếp thì thầm "take care, my dear".
Lại lọc cọc đi về một mình trên em Cup lùn tịt, hụt hẫng, bỗng dưng nhớ ra một ước mơ nhỏ bé đã nuôi dưỡng từ lâu và bỏ quên từ lâu, là về một người anh trai và anh sẽ hôn lên trán mình đầy trìu mến. Cuối cùng tưởng tượng đã bước ra đời thật, nhưng lại vào giờ phút không thể níu giữ được nữa.

                                                                       *        *         *

Buôn Mê Thuột đầy gió và đượm mùi cà phê, Bạn gọi điện hàng chục lần để đặt xe cho Tớ, dặn dò tớ nhớ mặc áo ấm kẻo lạnh, khi lên xe rồi còn gọi hỏi có được nằm giường tầng dưới không, rồi dậy rõ sớm để ngồi chờ Tớ cả tiếng đồng hồ trước khi Tớ đến. Bạn chạy đôn chạy đáo xin nghỉ làm để đưa Tớ đi chơi, tranh thủ từng phút một giữa công việc, gia đình, bạn bè, và một đứa con gái không biết mình muốn gì ở thành phố cao nguyên sạch bong, mới cứng, và buồn hiu ấy. Khi Tớ còn nằm ườn trên giường (Bạn nhường giường cho Tớ luôn) thì Bạn đã dậy sớm, nấu cơm, đi làm, và nhắn tin dặn tớ dậy thì có thức ăn đặt sẵn, y như cô Tấm chui ra từ vỏ thị. 
Lúc chuẩn bị tạm biệt, Bạn ngồi thừ ra không nói không cười. Xe đến đón muộn nửa tiếng, Bạn có trận bóng cần tham gia, mà Tớ chắc là Bạn rất mong chờ, vì trước đó đã hớn hở kể với tớ là mấy tháng nay không được đá bóng và đây là trận quan trọng. Mặc cho Tớ hối thúc xen lẫn nài nỉ, Bạn vẫn không chịu đi, mà nhất quyết đứng chờ cùng Tớ cho đến khi xe tới. Khi Tớ đã chào tạm biệt rồi, lại rong ruổi trên một chuyến xe bus khác rồi, Bạn nhắn tin rằng hôm nay cảm giác nao nao rất lạ. Mọi cuộc gặp gỡ rồi sẽ kết thúc, cái còn lại chỉ là những khoảnh khắc thôi, Bạn ạ. 

                                                               *          *               *
Một ngày đầu tháng 1, trên chuyến xe bus từ Huế về Hà Nội, cô gái không ngủ được và nghĩ về tất cả những hội ngộ và chia ly, những người mình yêu quý ở Canada, Sài Gòn, và đâu đâu nữa. Làm sao mình có thể ngồi yên, khi bao nhiêu mảnh nhỏ của trái tim đang vương vãi ở một nơi nào đó xa tít tắp trên thế giới này? Liệu có bao giờ mình thấy đủ đầy trọn vẹn được hay không, hay là sẽ luôn lang thang trên những hành trình tìm những nỗi nhớ, để rồi trên chính những chuyến đi ấy, lại tạo ra nhiều nỗi nhớ hơn, và cứ mãi quanh quẩn như thế?
Có khi  nào không phải nhớ thương, không phải xa cách với ai cả, lại là điều tốt hơn không?

A random conversation

Sunday, 2 October 2011 Posted by Rain

- I have a house. I have a buffalo. Now all I need is you.
A very sweet proposal, isn't it?
That's how Felix responded when I told him that the three big achievements for a Vietnamese man is "buying a buffalo, building a house and marrying a girl." Only then can he be considered a mature man, probably in economic, social and sexual terms.

- Would you say yes?
- I don't know. I guess so.
I was contemplating how a buffalo might help a guy wins a girl's heart this time. I was busy transferring the worth of that particular animal to monetary and cultural value, in other words.

- You should take 20 buffalo, or maybe 3 houses.
Anu jumped in, drifted me back from my thoughts. It was still a very sweet request, pretty hard to resist actually

- But Van doesn't say anything. And she's the one I am asking. - Felix protested.
- You can be a middle man, Anu - I commented
- Yes, Im her broker. Now, what would you say? 3 houses at least? And one in West lake?
- Hmm, let me think, how about if I don't have any buffalo, can I do 3 cows instead?
- I don't know, Felix. I'll wait and see - I had no idea of the difference in value between cow and buffalo, didn't know what else to say, tried to play safe.
- See, Anu? Van will wait for me

The conversation kind of ended there. I still thought such a proposal is very sweet, and tried to imagine if there was any Vietnamese man in old time who actually did so, even though the concept of proposal of course doesn't really exist here (except for some Western - romantic style influences on young people), even now.

This is one of the things I love in my job, namely to hold pointless and out of blue conversations with my supposed-to-be superiors. They are more like friends, good friends.

After all, money is not the sole measurement of success. Right?
So is why everyone so surprised, perplexed, confused or disappointed when they hear of my salary?

Sinh nhật và những nỗi nhớ vu vơ

Saturday, 20 August 2011 Posted by Rain

Trước sinh nhật một ngày, bỗng dưng nhớ chị Tư, hay đúng hơn là nhớ văn của chị. Nhớ cái giọng rủ rỉ rù rì, và nhớ cái cảm giác những dòng văn của chị mang lại cho mình. Có thể là nhớ cả chính bản thân mình khi ngồi đọc văn chị. Rồi nhớ ra sinh nhật chị Tư là 15/8. Cái hồi tình cờ phát hiện ra điều đấy đã thấy vui mừng âm ỉ, cảm giác như khi người ta phát hiện ra một người mình ngưỡng mộ có tí chút liên quan đến mình, và có cái cớ để tự nhủ: "chắc phải có gì giống nhau."

Mình bắt đầu háo hức chờ đợi từ đầu tháng, hỏi Alex ngố chắc phải hơn 10 lần "đã mua gì cho em chưa?", rồi háo hức xẹp dần như bóng bay hết hơi, đến sáng sinh nhật tỉnh dậy, như mọi khi, chờ đợi một điều gì đó thay đổi dữ dội khi người ta qua một mốc đáng kể, ví dụ như bỗng thấy mình cao lên, thông minh hơn, trưởng thành hơn chẳng hạn. Nằm thẳng cẳng khoảng nửa tiếng không thấy có gì kì diệu xảy ra, mình bò dậy và bắt đầu một ngày bình thường, nghĩ rằng "sau ngày hôm nay mình đã bước sang tuổi 23. Nghe cứ như là chuyện của ai khác."

Dạo gần đây cứ ai hỏi mình có hay đi chơi không mình sẽ bảo là "chẳng có bạn bè gì mà chơi". Tất nhiên là hay bị phản kháng vì chẳng ai bằng lòng với câu trả lời đấy cả. Nhưng mà thật sự thì bạn cũ không còn liên lạc, bạn mới không quen thêm, bạn đồng nghiệp không mang ra ngoài đời tư, bạn ở TYC thì lâu lâu mới gặp nhau một lần, nhưng mỗi lần gặp sẽ í ới rục rịch từ rất lâu, gặp xong còn bàn tàn sôi nổi nên người ngoài tưởng là nhiều lắm. Mỗi lần đi gặp bạn bè hầu như không quá 3 người một lần hẹn. Thế nên ngày sinh nhật không hề mong đợi hay sắp xếp gì để đi chơi với những ai những ai. Các bạn của mình không quen nhau. Khái niệm "nhóm bạn" không tồn tại.

Nhưng cuối cùng thì ngày sinh nhật, vẫn như mọi năm, lại là một ngày để mình được nhắc là mình được yêu thương thế nào. Dĩ nhiên không phải từ những lời chúc không dài quá 10 từ được facebook nhắc nhở, y hệt một kiểu nghĩa vụ công dân. Có kha khá lời chúc qua điện thoại của những người mình đoán đã phải lần mò tìm số điện thoại của mình trong danh sách trên google doc. Chương trình KNYT đã được post link từ hôm đó, cùng những lời chúc của các bạn thính giả mình không ngờ tới. Thư và thiếp, quà và quà (tổng cộng được 5 món: áo của bạn Hương và bạn Vũ, bánh gato của Supriya và Lain, ví của nàng Prue, móc điện thoại của My Móp, và giày của Alex ngố). Có mưa nữa, chiều hôm đó mưa tầm tã khoảng hơn một tiếng đúng lúc mình đang ngồi ăn caramen ngoài đường. Thế là đủ cho một sinh nhật của một người không-có-nhiều-bạn rồi.

Tối nay đi xe máy về trên đường thấy lành lạnh. Thế người ta gọi là tháng 8 mùa thu. Lúc ngồi ngoài vỉa hè nghe chị Zuzu nói về cái bóng đèn đối diện hắt lên vòm cây làm màu lá trong veo, mình đã ngước lên vòm cây đấy và thốt lên "mùa thu lá úa sắp rụng rồi làm sao trong veo được nữa?", rồi vụt lên trong đầu hình ảnh những tán cây chuyển màu đỏ rực. Những điều mình nhớ ở Canada và Peterborough chưa bao giờ định hình thành tên gọi, có lẽ nó là cái không khí mình thở, cái thứ không khí loãng vì có ít hơi nước và bụi, vừa trống trải vừa buồn, hoặc chỉ là những hình ảnh không tên vụt qua trong đầu như mùa thu của những tán lá đỏ vàng, thế thôi.

Đôi khi nhớ người này người nọ. Như là nhớ những dòng văn của anh Hoàng cái lúc loay hoay xoay xe ở phố cổ, hay là nhớ anh Thắng và món quà bất ngờ nhất mình nhận được từ trước đến nay lúc ngồi nghĩ về chủ đề sinh nhật và quà tặng. Nhớ bạn Prue khi đọc thư của bạn ý và lại tự hỏi mình đã làm gì để được nhận và hầu như chẳng xứng đáng với những tình cảm ấy. Nhớ bạn Gà, đôi khi, khi nghĩ rằng có một người mà sự biến mất của họ khiến cho tất cả những người còn lại trong thế giới bạn bè của mình vẫn không khiến mình thấy đủ. Nhớ Alex, lúc ngồi nghe nhạc không lời trong tiếng mưa. Nhớ Cỏ, ước giá như có thời gian để được ở bên nhau nhiều hơn, chứ không phải cứ ào ào rồi chóng vánh biến mất như thế. Rồi nỗi nhớ cũng trôi đi, vì mình không biết phải làm gì hơn.

Đã rất thành thật nghĩ rằng, rồi sẽ có lúc nào đó người ta cưới nhau chỉ để đi chơi về không phải đi thêm 20 phút nữa để được ngả lưng nghỉ ngơi, hoặc muốn nhìn mặt nhau không phải lặn lội bon chen trên những con đường khói bụi. Có nghĩa là cưới nhau cho tiện, và gặp nhau theo thói quen. Yêu nhau theo thói quen, hay nói như anh Việt, đưa nhau về cũng như một thói quen. Cũng như nỗi nhớ, lặng lẽ đến như một thói quen, nhớ hết người này đến người kia, rồi lại âm thầm rút đi, bởi vì có nhớ hay không cũng không có gì khác. Sinh nhật đến, cả sự chờ đợi và dửng dưng rồi cũng sẽ là thói quen. Mùa thu là một thói quen. Một nửa của mình nghĩ là hạnh phúc có lẽ bền chặt nhất khi được tạo dựng trên những thói quen như thế, bởi vì nó khiến mình thấy yên ổn. Nửa còn lại vẫn thỉnh thoảng nhìn lên những chiếc máy bay đang cất cánh, và không thể chối bỏ được, là mình đang nôn nao nhớ một mùa thu khác.

Happy birthday to me ^^

Tuesday, 16 August 2011 Posted by Rain

Birthday is a day to receive and feel love. Something like this:

Ở ngoài kia là mây trắng trời xanh

Wednesday, 10 November 2010 Posted by Vân Nguyễn

4h chiều. Ngồi trong phòng ngó ra cửa sổ, tự nhủ: “Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh”. Trời xanh thật, và nắng thì vàng thật. Bất chấp cái lạnh, mở cửa sổ thò đầu ra hít thở một chút. Rồi đóng lại, thở dài, cái máy sưởi đã lại lạch cạch đánh lửa rồi rùng rùng chạy như một cái máy giặt cũ.

Hôm qua, sau khi nấu cơm, ăn cơm, uống chocolate nóng, rửa bát, mình bỗng có cảm hứng gửi thiếp tặng bạn bè. Có lẽ sau khi tiêu thụ một cốc chocolate thì người ta thực sự trở nên ngọt ngào hơn. Mình luôn tin là, nếu không thật lòng quan tâm đến ai đó thì không nên tỏ ra là mình quan tâm, còn nếu có, thì hãy cho họ biết. Tự nhiên nhìn thấy một cái thiếp có hình hai cốc café, liên tưởng đến hai cốc chocolate nóng vừa uống, bèn gửi cho bạn. Vừa gửi xong, có người hớn hở cảm ơn, rồi đoạn hội thoại như sau diễn ra.

Bạn: Này, cậu tập uống café đi
Mình: Tại sao?
Bạn: Just a thought. Anh Tùng tập cho cậu uống rượu thì tớ sẽ tập cho cậu uống café.
Mình: Thôi, nghỉ đi. Cứ thế thì tớ ở cùng nhà với ai hút thuốc sẽ tập hút theo à?
Bạn: Im

Ngồi một lúc, tự dưng băn khoăn: “Có phải người ta luôn  muốn chia sẻ những điều mình thích với người họ yêu quý không?”. Nghe rất cơ bản, nhưng trong lúc đấy, thấy nó như một định luật mới mẻ về tâm lý con người mình vừa khám phá ra.

Đi xa, cách duy nhất để giữ liên lạc, và để chia sẻ với những người thân yêu là qua các mạng xã hội. Thế là mẹ, từ một người không biết tắt mở máy tính, dù vẫn sợ động vào nó như người ta sợ động vào một thứ quái gở không thể hiểu nổi và không bao giờ biết khi nào sẽ đùng đùng giận dữ và tắt ngóm sau một cái chạm tay khẽ, đã biết mở yahoo, skype, facebook và blog. Thế là mình, dù chán ghét việc suốt ngày phải nghĩ ngợi nên cho những ai đọc note đến mức đoạn tuyệt với chức năng này của facebook, vẫn phải gửi blogspot cho một số người mình cần họ biết mình đang ra sao.

Hôm đến Montreal, ghé thăm Noelani, bạn cứ xuýt xoa tiếc rẻ là nếu mình ở lại thêm một ngày nữa thôi là sẽ gặp được người yêu của bạn sắp đến thăm. Những cô bạn, hoặc những ông anh yêu quý mình, luôn dẫn người yêu đến gặp mình. Hồi lớp 11, Thanh còn viết thiếp là: “Vân biết tại sao Thanh lại dẫn Tú đến nhà Vân không? Vì Thanh rất quý Vân đấy.” Có nhớ vụ đấy, một thằng bé bị bạn gái nằng nặc bắt chở đến nhà mình, rồi đứng ở cửa nhẫn nại chờ hai đứa con gái tán chuyện với nhau. Anh trai và chị gái cũng ra mắt người yêu với mình đầu tiên, trước tất cả mọi người trong nhà và có thể trước cả bạn bè thân. Có thể chỉ là muốn giới thiệu cho biết, nhưng mình thích nghĩ là, những người yêu thương mình muốn chia sẻ với mình một phần trái tim của họ.

Người ta luôn thích được cùng đọc một quyển truyện, cùng nghe một bản nhạc, cùng thưởng thức một bộ phim với người nào đó họ yêu quý. Đã bao giờ bạn xem xong một bộ phim, một mình nhé, kết luận là nó rất hay, rồi thầm ước giá như mình vừa xem nó với ai đó chưa? Giờ thì quá muộn rồi, bạn đã xem xong, và bạn chẳng mấy khi xem lại một bộ phim hai lần.

Sáng chủ nhật đó ở khu phố cổ thành phố Quebec, trong khi ba người bạn đang ríu rít chụp ảnh, mình đi tản bộ ra xa xa, rồi đứng lặng người trước hai cụ già tóc bạc phơ phơ trước gió, đang nắm tay nhau ngồi trên ghế đá. Khu phố cổ này tràn ngập khách du lịch, mà phần lớn là dân châu Á da vàng mũi tẹt, cũng như ba sáu phố phường Hà Nội nhan nhản tây da trắng mũi cao. Trông hai cụ không giống khách du lịch đang ngồi nghỉ chân lấy hơi để rồi vội vã thưởng ngoạn những khoảnh khắc. Công viên cây lá vàng rực, một bên là dòng sông Montmorency ngút ngàn, xa xa là những dãy núi xanh mờ, một bên là những tòa lâu đài cổ. Phố yên đến nỗi nghe thấy tiếng chim bồ câu gù, và tiếng dương cầm vọng ra từ một quán café nhỏ nào đó. Sáng chủ nhật, phố yên. Trước mắt mình, hai ông bà cụ thảnh thơi như thể họ có cả một ngày để ngồi đây sưởi nắng. Hay là thế này, trong tiếng lóc cóc vó ngựa của những chiếc xe chở khách đi quanh phố, mình thấy tình yêu hóa thân vào vĩnh cửu..

Lúc đó, mình đã không mảy may nghĩ rằng, mình muốn có ai đó ở cạnh lúc này để cùng chứng kiến một điều kì diệu của cuộc sống. Có lẽ, mình đã quá quen với việc gặm nhấm mọi cảm xúc một mình, hoặc nếu đáng, sẽ ghi ra để bạn bè đọc sau. Mình đã không còn là con bé mười tám tuổi ba năm trước, đã trốn ra rừng thông ngồi khóc một mình. Ngày thứ hai đến Canada, ở khu cắm trại dành cho sinh viên quốc tế, không chịu nổi cảnh ai cũng có người đi cùng, còn mình thì lầm lũi, trong khi mọi người ăn sáng, mình đã bỏ đi. Ý nghĩ “giá có anh ở đây” khi đứng trước mặt nước mênh mông trong vắt cũng thỉnh thoảng trồi lên, lăn ra ngoài dưới dạng nước mắt. Nhưng cũng đã quá lâu rồi.

Phải rồi, đã quá quen, nên một câu nói đơn giản về café mới làm mình ngạc nhiên và chợt “nghĩ ra” một định luật cơ bản. Đã quá quên rồi, cái sự thật nhỏ nhoi là ở đâu đó, ở một nơi nào đó, vẫn có ai đó muốn chia sẻ điều họ thích với mình. 

Mà, ở ngoài kia vẫn là mây trắng trời xanh.