Showing posts with label lonely. Show all posts
Showing posts with label lonely. Show all posts

This is me alone

Sunday, 19 October 2014 Posted by Rain

Tối, đứng gội đầu dưới vòi hoa sen và thấy buồn bải hoải. Nỗi buồn như dòng nước ấm đang chảy khắp toàn thân, ôm trọn mình ở trong nó.

Và lại nhớ nhà. Bây giờ thì nỗi nhớ mịt mù không nhớ gì cụ thể cả. Sáng nay ngủ dậy rất thèm một bát bánh đa cua, cũng google thử công thức, nhưng chẳng biết lấy đâu ra cua đồng. Ở bên này chỉ mua được cua trong lọ, đỏ quạch và ngầu mỡ. Mình nấu thử một lần ăn thì không thấy vị chua dịu thanh mát ở đâu, chỉ thấy váng mỡ đầy bát.

Rồi nghĩ đến những đứa bạn. Thật ra thì mình ở đâu cũng không có nhiều bạn, và ngồi trong nhóm nào thì cũng im lặng cười cười phần lớn thời gian, rồi sau cuộc gặp gỡ về nhà vẫn thấy lạc lõng. Nhưng ít nhất ở nhà cũng có cảm giác bận rộn hẹn hò người này người kia. Có người mà rủ đi ăn, đi uống, và hỏi han về tình hình của nhau, và nói to lên những suy nghĩ trong đầu mình trong khi nhìn gương mặt của người kia chăm chú theo dõi. Những cuộc nói chuyện qua skype, hay viber, tức là qua màn hình, nhiều khi đang say sưa nói thì thấy mắt của người kia đang chuyển động sang trái sang phải, tức là đang đọc một cái gì đó. Vậy là hết hứng không muốn nói nữa.

Cuộc sống ở nước ngoài của mình, không biết sau này có khá hơn không, chứ hiện tại là rất nhàm chán. Sống như một cái máy, đi chợ, nấu cơm, ăn cơm, tắm giặt, làm việc, đi ngủ. Nói ra thì lại phải tự hỏi "tại sao người khác có bạn và vui vẻ còn mình thì không?". Dĩ nhiên là do mình không cố gắng, và cũng chẳng muốn cố gắng. Nhớ rất rõ lần trước khi về VN đã tự hứa với bản thân là nếu đi nước ngoài lần sau, mình sẽ cố hơn. Nhưng kết quả thì lần này chẳng khá hơn gì lần trước. Lớn hơn rồi nên đỡ vật vã hơn, nhưng về việc có bạn thì chẳng thay đổi tí nào cả.

Thứ 6 tuần vừa rồi ở khoa có một buổi ăn trưa, cũng chỉ là một dịp để gặp gỡ, trao đổi giữa sinh viên và các giáo sư trong khoa. Mình có nhận được email thông báo chung nhưng chẳng để ý. Thứ 5 nhận được một thư riêng của cô giáo đang dạy một lớp mình học, cũng là người tổ chức bữa trưa đấy. Chào Vân, tôi muốn động viên em đến buổi ăn trưa ngày mai. Cô viết thế. Mình khá ngạc nhiên, cũng thắc mắc không hiểu cô có copy paste chỉ thay tên rồi gửi cho mỗi học sinh trong lớp một thư như thế không. Nhưng dù gì cũng cảm thấy cô đã bỏ thời gian ra và gửi đích danh như thế thì nên đến. Mình đã đến và lại thấy tự nhiên phải nói chuyện với người ngồi bên cạnh chỉ vì một sự sắp đặt ngẫu nhiên, mà phải cố nghĩ ra cái để nói, trông cho khỏi buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Trước khi đi mình có nhớ lại một buổi nói chuyện với một chị người Bulgary, đã sống ở rất nhiều nước, và cũng introvert giống mình. Mình hỏi chị làm thế nào trong những lúc chị phải ngồi trong một đám đông chị thấy không thoải mái. Chị bảo là, tập trung vào hiện tại. Ép bản thân mình chỉ tập trung vào ngay lúc đó, vi dụ như ông bên cạnh đang cười thế nào, lưng mình đang cứng đơ, tay mình đang đặt lên nhau gượng gạo ra sao. Mình cố gắng áp dụng. Trong bữa ăn trưa đấy cũng chẳng nghĩ ra cái gì để nói với ai, nên yên lặng nghe những người xung quanh nói chuyện, và quan sát họ.

Mình luôn sợ làm phiền người khác, và vì thế thường ít khi chủ động tiếp cận ai. Nhỡ họ không muốn nói chuyện với mình thì sao? Nhỡ họ không nhớ mình là ai thì sao? Nhỡ thế này thế kia thì sao. Mình cũng luôn sợ người ta không coi mình thân thiết như mình tưởng. Trong bữa trưa của khoa, có một chị năm ngoái chung văn phòng, lâu rồi mình không gặp. Mình thấy chị đó đang nói chuyện với người khác, nhưng cũng muốn tự cải thiện bản thân, nên chạy lại chạm vào vai để chào. Chị quay ra, chào lại, và vội vã quay đi để nghe tiếp người đang nói chuyện cùng. Mình nhận ra ngay là mình vừa làm một hành động bất lịch sự, vì đã xen vào khi chị đang nói chuyện với người khác. Mình ngượng nghịu và lúng búng, đứng lên xách balo đi về. Nhưng trong khi đang mặc áo quàng khăn thì chị đó bắt chuyện lại. Dù sao thì mình vẫn nghĩ là mình đã rất vô duyên.

Trời đang chuyển lạnh dần. Sáng ra ngủ dậy nhìn ra ngoài cửa sổ âm âm u u. Cây cối đã rụng lá gần hết rồi. Cũng đẹp thật, nhưng là cái đẹp thê lương và bàng bạc chết chóc. Chẳng mấy chốc mùa đông dài lê thê sẽ ập đến. Nghĩ đến đã thấy sợ. Rồi đợt Giáng Sinh năm nay, lại 3 tuần ở một mình trong căn nhà trống trải, chẳng có chỗ nào để đi, cũng chẳng có chỗ nào để về. Hôm trước nghĩ đến bài My December của Linkin Park

This is my December
This is my snow covered home
This is my December
This is me alone


And I give it all away
Just to have somewhere to go to
Give it all away
To have someone to come home to


Đến lúc này, nỗi nhớ chẳng có dáng hình gì cụ thể. Không phải bún thang, hoa sữa, mưa rào. Không phải là những thứ bên ngoài nữa. Mình chỉ nhớ mình lúc ở nhà, tức là chỗ mình không phải thấy cô đơn.

Không biết nếu mình yêu một anh Canada, có một đống bạn Canada, rồi nghỉ lễ có bạn mời về nhà chơi, thì mình có đỡ nhớ nhà hay không. Bởi vì như hiện giờ, mình không thấy nỗi nhớ và nỗi cô đơn có gì khác nhau cả.

Isolation

Sunday, 5 October 2014 Posted by Rain

This afternoon I woke up from a nap with an incredible sense of sadness. Im the type of person that would be lost when asked "what do you do when you feel sad?". I probably will think about times when I got rejected by a job, a scholarship, or something I failed to do. The sky was grey. There was a heavy silence surrounding me. I had no one to talk to, nowhere to go, and nothing in particular I wanted to do. Of course there is always reading to do, papers to write, but who wants to read when that chilling sadness creep in and fill your soul?

Loneliness is something you can run, but can't hide from. I've promised myself that I will try many things, events and people. I have forced myself to come to the department's social events, and as usual, tried my best to stay for half an hour, then left as fast as I could. I have tried two meditation groups, but didn't like them. Im volunteering for two organizations, participating in a group workshop for international students every week, taking classes, doing my TA duties. No, it's not because Im having too much free time and don't know what to do with it. I actually don't have enough time to do everything I want to do. Im bitten by guilt everyday for lagging behind in my data analysis for the thesis. People, including my mom, have this misconception that people feel lonely when they spend too much time alone (which admittedly I do) and have nothing useful or interesting to do. Not at all.

On a bus back from school last Wednesday, I was so mentally tired. Living away from home is like a long and never-ending struggle. You may not think about it on a day to day basis, but that doesn't do away the fact that you are struggling. From times to times, a chunk of negative emotions surfaces, waving to you to make sure you know they are still there. You should make some friends, I often hear. And I tried going to events that are organized to help people meet new people. But that's tiring as well. Hello, what's your name? My name is... Where are you from? What are you studying? After a few times, I stopped going altogether. I didn't have the patience to repeat that hollow introduction until a friend happens.

Or you should talk to someone. Sure, I do tell some people my feelings. But I don't think they understand. I have tried telling them, because I know this as well, you should give other people a chance to understand you. A woman in the volunteer group said "if you don't tell me your story, how am I supposed to know it?" I hate that hollowness, after I tried so hard to articulate how I feel, the other person would say something and I knew immediately s/he had no clue what I've been trying to say. It's like open up your heart, waiting to receive some warmth, but instead a cold wind suffocates you.

For the last few days, I have dreams of whoever interacts with me last on Facebook. If before going to bed, I see someone like my post, I see that person in my dream. It's not because I don't interact with anyone in real life during the day. I go to campus from Monday to Thursday, participate in group discussion, talk to people, but somehow all of those don't register in my brain. It's as if my everyday life here, in a university in Canada, doesn't mean anything. Sometimes I can't tell if some information is from a real conversation, a comment I see on facebook, a dream, or my own imagination. That could be scary, not being able to remember if something is real or not.

Isolation is not good for me...But even when Im surrounded by other people, the feeling doesn't go away.

It started raining softly

Thursday, 27 December 2012 Posted by Rain

Today I did nothing at work. Not just today, it's been like that for at least 2 months. Of course I didn't sit still , I occupied myself with various tasks I made up. Just small and irrelevant tasks, which I would be much happier to do at home. I brought my kindle (my boyfriend's kindle, to be exact) along to read a history textbook.

I met a friend by the end of the workday and started complaining to her how bored I was. I could literally sense my mind going more and more dull day by day, enclosing myself in 4 walls, sitting in front of a computer screen, doing nothing (work-related), learning nothing. When I look around, people are always talking about each other, about "plans" and "stories", some things are real and some things happen between their imagination and somewhere along the entangled paths and trails of gossips. Everyone smile at each other, but just a second later, a meaningful wink forms itself on a face. Sometimes I feel like I were back in high school, not a mature adult workplace. And the talk about drinking has never subsided. Drinking is an essential skill nowadays, someone said, and claimed that they would train their children to drink in young age, "so that they can cope later". I said nothing. I hate it. The pressure on being "social" is ever present. Simply observing people's ingenuity towards each other drains my energy out.

My friend advised me to quit the job. I had promised myself unless I am fired, I would not quit, I will grit my teeth and make sure I stay on this job for at least a year. I have quit too many jobs already.

After that I joined a farewell party for a friend of mine, who is going abroad for her master studies, with her colleagues. I knew some of them, and met some for the first time. Yet I was comfortable with them, and comfortable being myself there. I didn't talk much, but no one inquires "why are you so quiet? you need to talk more". It wasn't that they are young, or open-minded. I guess they really respect and appreciate each other. And good emotions spread.

I could laugh with them, even though I didn't share their inside jokes. I could feel a sincere and tender breeze of love and care. No one forced me to drink, and there was lots of honest sharing. I talked about faith with one lady, and on the next table someone talked about raising babies, and yet some others were telling each other about her excitement about an upcoming travel. I spent only a few hours with them, but I was re-energized. It was like almost a surge of human connection enveloping me, and brought me back to life.

On the way home, I thought about people I love. I made plans to send emails to them just to let them know I love them. I mentally danced with an upbeat tune. I imagined myself buying gifts for some friends. I wanted to write. All of sudden, I realized I haven't felt so comfortable around strangers for so long. So long that I didn't happen to be aware of that state of being I was in. It was happiness.

"Why is it so? Why is it so difficult to find a workplace where I can be myself and loved for who I am?" I missed my days at my first job, when I could sit cross-leg on a bed with a cup of tea and discussed everything on Earth that came to mind at that very moment with the team. In fact, I shed some tears. It started raining softly. My spectacles became blurred with raindrops. I didn't know whether I was crying because I had some happy moments at the dinner, or because I was mourning for a past that never comes back, or because tomorrow I will return to alienation.

Cái chết nhỏ

Thursday, 27 September 2012 Posted by Rain

1. Hôm nay tớ sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện "Sự tích cái máy rung" (tức là cái vibrator, dụng cụ để các chị em tự đáp ứng nhu cầu sinh lý của bản thân).

Chuyện là thế này, ở nước Anh thời kì Victorian, phụ nữ, nhất là phụ nữ giới thượng lưu và trung lưu, phải tuân theo rất nhiều phép tắc và lễ nghi. Họ phải luôn giữ hình ảnh là một cô gái đoan trang, hiền thục, đứng đắn, khi có chồng rồi thì phải nghiêm nghị, chỉnh tề. Họ không được nói những từ như "đi vệ sinh, đi cầu, đi tiểu" hay các từ chỉ bộ phận sinh dục trước mặt người khác. Họ không được tự do yêu đương, phải lấy chồng theo sự sắp xếp của bố mẹ. Nhưng những ông chồng sau khi đã lấy vợ cũng chỉ coi vợ là máy đẻ và cai quản người hầu hay mặc váy đẹp đeo trang sức lộng lẫy để tiếp khách quý. Những người vợ đúng nghĩa không được tỏ ra ham thích tình dục, đòi hỏi lại càng không. Các ông mặc định niềm vui chỉ có thể tìm ở các khu nhà chứa, hoặc các bà tình nhân. Nhưng không phải bà thượng lưu ăn uống đầy đủ và nhàn rỗi nào cũng có tình nhân. Kết quả tất yếu là rất nhiều người phụ nữ ở thời kì này bị thiếu thốn cả tình cảm và tình dục.

Phụ nữ thời kì này còn nổi tiếng vì bị một loại bệnh gọi là hysteria, tức là dễ bị xúc động, hay bị ngất, mỗi lần như thế lại phải cho hít nước muối. Các bà các cô cũng hay lo âu bồn chồn một cách vô cớ, mất ngủ, khó tập trung, chán ăn. Các bác sĩ hay điều trị bệnh này bằng cách mát xa vùng xương chậu. Cứ hai tuần một lần các cô kéo nhau đến bác sĩ để được mát xa, sau đó về lại ổn ổn, hai tuần sau bắt đầu thấy bồn chồn thiếu thốn lại đến mát xa tiếp. Hồi đó khoa học giải phẫu chưa đủ phát triển để các bác sĩ nhận ra mình đang làm thay phận sự của các ông chồng, vì ai cũng nghĩ chỉ dùng tay bên ngoài thì không liên quan gì. Nhưng dần dần các bác sĩ tê tay vì có quá nhiều bà xếp hàng chờ đến lượt, một bác sĩ phát minh ra cái máy rung để các bà tự chữa bệnh ở nhà. Thế là dụng cụ thuần túy y học mà ngày nay chúng ta biết đến với tên "vibrator" ra đời.

2. Hết chuyện Tây nói sang chuyện Ta.

Đầu thế kỉ 20, thanh niên lúc bấy giờ không có internet để kết nối với thế giới, nhưng trải qua một biến chuyển xã hội to lớn không kém gì các bạn trẻ chu du khắp thiên hạ đầu thế kỉ 21 này. Đang từ phương Đông búi tó củ hành, bỗng nhiên một thế hệ được dạy tiếng Pháp, được tiếp cận với các ý thức hệ của phương Tây, được đọc những trang tiểu thuyết diễm tinh và được khuyến khích nghĩ về "cái tôi", về "cá nhân", về "quyền con người", về "dân chủ". Từ một xã hội cộng đồng, làng quê quanh đời chỉ có từng ấy việc phải lo phải nghĩ, Việt Nam được thổi một luồng gió của xã hội đề cao cá nhân, đô thị, nơi mà chẳng ai phải nghe ai, và ai cũng có quyền cho mình là đúng. Những người trí thức có cội rễ phương Đông nhưng háo hức tiếp nhận phương Tây ấy, tự nguyện hoặc bị cuốn theo, tách mình khỏi cộng đồng, khỏi những giá trị hàng ngàn năm không ai thắc mắc, để đi tìm "cái tôi", tìm những điều mới mẻ mơ hồ nhưng chắc chắn rất kì thú ông cha họ chưa từng biết đến.

Nhưng khi tách ra như thế họ lại thấy bối rối và lạc lõng. Một bên là những điều đã cũ không còn hợp với thời thế, một bên là những điều quá mới vẫn chưa ngấm được vào thân. Họ học tiếng Pháp nhưng viết báo viết thơ bằng tiếng Việt. Họ bài Nho, nhưng vẫn không gột rửa cảm giác tự ti về thân phận thuộc địa trước Pháp. Họ ngưỡng mộ sự hiện đại của châu Âu, nhưng đồng thời vẫn không quên được mình da vàng mũi tẹt. Và họ cô đơn đến cùng cực.

3. Giữa các phụ nữ Anh thời Trung Đại dùng máy rung để tự chữa các triệu chứng sinh lý do bị thiếu hụt tình dục và các trí thức thành thị (đàn ông) của Việt Nam thời Cận Đại dùng thơ Mới để giải tỏa các bí bách tinh thần có gì giống nhau?

Người Pháp có một cụm từ "La petite mort". Người Anh dịch là "the little death", còn Xuân Diệu dùng trong câu thơ nổi tiếng "Yêu là chết ở trong lòng một ít" của mình.

Có điều, "cái chết nhỏ" của người Anh là từ để chỉ cảm giác cực khoái. "Sướng muốn chết đi được", có thể hiểu nôm na như thế. Họ nói về cảm giác như ngất đi, như lịm đi, như một đi một chút gì rất vật chất, một phần sự sống trong cái khoảnh khắc thăng hoa mà Dan Brown đã miêu tả trong Mật mã Davinci là vượt qua cả ranh giới của thần linh và con người, lúc mà người ta thấy bản thể tan ra và hòa vào cõi vô định.

Còn "chết một ít" của Xuân Diệu là để tả một cảm xúc của tâm hồn. Khi cá nhân bị tách ra khỏi cộng đồng, có lẽ chỉ có tình yêu đôi lứa mới có thể khiến anh ta cảm thấy mình được hòa hợp với một con người khác, và dịu bớt sự cô đơn. Cái chết trong lòng của Xuân Diệu là cái chết hoàn toàn phi vật chất, có thể là khi người ta thật lòng yêu, họ cảm thấy cái tôi của mình nhỏ đi một chút, mất đi một góc của cá nhân, để hài hòa được với một cái cá nhân khác. Đó là mất mát, tôi gọt bớt tự tôn của mình đi một chút để lòng em hòa cùng.

4. Cùng một cụm từ mà hai giới của hai văn hóa ở hai thời điểm khác nhau đã dùng và hiểu theo hai cách hoàn toàn trái ngược nhau. Một là cảm giác sinh lý, một là cảm giác tâm hồn. Nhưng họ vẫn giống nhau ở một điểm. Họ đều dùng cái chết để miêu tả niềm vui sướng của cuộc sống mà họ thèm khát vô cùng nhưng lại thiếu thốn vô cùng.

Tham khảo:
http://podcasts.howstuffworks.com/hsw/podcasts/smnty/2011-02-21-smnty-buzz-vibrators.mp3
http://vienvanhoc.org.vn/news/lichsuvanhoc/1042/tam-thai-tri-thuc-thoi-tho-moi-truong-hop-xuan-dieu-va-huy-can.aspx
http://en.wikipedia.org/wiki/La_petite_mort

Sunday afternoon

Sunday, 26 August 2012 Posted by Rain

A Sunday afternoon, craving for a human interaction, that feeling I both hate and dread emerges and wraps my soul in its thick blackness, that I call loneliness whenever I feel like there is no one to turn to, to soothe my thirst for another human soul, or to comfort myself in the thought that I am loved and understood. I sort of want to cry, but simply couldn't.

Have I parted with the social world around me for so long and created such a great distance that now I don't even know how to reach out again? Or is it just because my yearn for a tender love is too much to satisfy, and I myself  from times to times have been too harsh with others, that I have, knowingly or not, crashed and deprived myself of possibilities of faithful and heart-warming company?

There is a sentence in a short story by my favourite writer Nguyen Ngoc Tu, which can be roughly translated like this: "People feel saddest and most lonely when they first wake up, and when it's sunny outside but they don't know where to go or to return to." For myself, I would like to add "and when they have tried like mad to think of a name their lips could utter, just for the sheer pleasure of a mental reminder of another human being who could sympathize, but just nowhere  in their empty mind could such a name be found."

I have tried reading, music, and sleeping, my personal drugs to lift me out of reality, but they have all failed, and reluctantly, I keep returning to the state of loneliness, a seemingly unpenetrable and black cold void.

If only I could have a dog.

Tháng 8

Monday, 13 August 2012 Posted by Rain

Những ngày tháng 8, Hà Nội dịu lại vì vài cơn mưa. Kỉ niệm tình yêu một năm rưỡi, ngồi ở Mondo và gọi món Lasagna, chỉ để nhớ lại những kỉ niệm và người bạn mình yêu quý hết mực ở Canada. Đấy là món tủ của Adrian, bao nhiêu lần mình đã được ăn và đã ngồi cười ha ha với nhau, nhiều khi cười chảy cả nước mắt vì những chuyện chẳng mảy may buồn cười tí nào. Nghĩ đến chuyện cười mà vừa ăn vừa rớt nước mắt. Đèn đường bật lên, còn mình thì vượt qua cửa sổ để nhìn thấy bầu trời mùa thu xanh thăm thẳm, mặt hồ mùa thu cũng xanh thăm thẳm, những dải rừng vàng rực, và cái vị thanh thanh man mát dịu dịu của không khí mùa thu.  Có lẽ mình không nhớ đất nước ấy, mà nhớ những năm tháng tuổi trẻ của mình, hoặc là nhớ một giấc mơ đã không thể nào quay lại nữa. Mấy ngày tháng 7 nóng như đổ lửa thì chẳng gợn tí suy nghĩ nào, bỗng dưng mát giời một cái lại đâm ra nhớ nhung day dứt. Bạn người yêu ngồi cạnh, chắc không biết mình quay mặt ra cửa sổ làm gì.

Mỗi lần mình làm việc gì thì y như rằng danh sách trong điện thoại của mình sẽ tràn ngập những con người liên quan đến công việc ấy. Hồi còn làm ở Bloom thì công thức thường là tên + tên thôn, nên trong điện thoại mở ra toàn thấy Vân Liên Xuân, Lục Hoa Sơn, rồi có những người tên trùng nhau thì thành Hoa tour 14, Hoa tour 20. Bây giờ mở điện thoại ra thì chi chít nào là Linh bật lửa, Hằng bánh mỳ trứng, Cúc nước chè, Phương rổ rá. Nhiều khi đi bộ ở trong phố mới nhận ra những điều nho nhỏ mà bình thường mình đi qua bằng xe máy cả vạn lần mà không hay, như những cái cây ở bờ Hồ bị tận dụng làm móc treo balo, cả thân cây phủ đầy những chiếc balo túi xách xanh đỏ như một lớp vỏ nhân tạo kì quặc và đầy tính phố thị. Rồi ngồi trong một khu tập thể, cạnh bà bán khăn mặt, trẻ con chạy lon ton xung quanh, các chị các cô vừa trông con vừa nói chuyện với nhau ở đầu hè, chim trong lồng hót ríu ran, một ông cụ tưới cây trên ban công bắn xuống mặt mình, và nhìn sang tòa nhà chung cư đang xây dở ngay bên cạnh. Khi tòa nhà ấy được xây xong, những cộng đồng nho nhỏ như thế này sẽ bị bốc lên, trẻ con sẽ chạy lên xuống thang máy, các chị sẽ tập thể dục trong phòng máy lạnh, và người ta sẽ mua khăn mặt ở tiệm tạp hóa tầng 1, chứ không phải từ một bà lão gánh rong biết rõ ý thích của từng khách hàng nữa. Không gian xanh và rộn tiếng cười ấy sẽ vĩnh viễn bật rễ, và ngay lúc đấy mình muốn lưu giữ khoảnh khắc ấy lại khủng khiếp, muốn ôm chặt lấy nó để những tiếng bước chân ấy, giọng mặc cả ấy, và những chiếc lá bé xíu trong chậu cây bé xíu đang đong đưa với gió ấy sẽ ở lại, ở lại như một thực tại, chứ không phải như một giấc mơ.

Dạo gần đây mình hay có những cuộc gặp gỡ thường niên với bạn bè, tức là một năm chỉ gặp nhau một lần, rồi ai lại đi đường nấy. Mỗi lần gặp được vài tiếng, gặp lần này chưa biết đến bao giờ mới lại có lần tiếp theo. Hoặc là bạn mình sau đó sẽ đi tiếp, đi sang thành phố khác, đất nước khác, hoặc vẫn ở đây nhưng để sắp xếp một khoảng thời gian trống ra cho ba người chẳng hề đơn giản. Những người trẻ xung quanh mình giống như những con kiến chạy toán loạn, thỉnh thoảng đụng nhau thì chụm đầu vào nhau một cái, hươ hươ đôi râu để biết người kia còn sống khỏe, và vẫn đang mải miết chạy, chứ chẳng khi nào cùng chạy được với nhau dù chỉ một đoạn. Buồn cười là cứ nói chuyện với nhau thì cũng thấy những trăn trở của mình cũng là suy nghĩ đau đầu của bạn, và rất hay kết thúc bằng câu "thôi đứa nào ở tuổi mình bây giờ cũng thế cả", nhưng rồi chia tay nhau xong, lại hùng hục lao đi và thấy rất cô đơn trong cái nỗi trăn trở chung ấy. Có lẽ niềm an ủi duy nhất là bạn bè mình cũng thế, có lẽ giờ này nó cũng đang nghĩ những điều giống mình, cũng đang bực bội sau một ngày làm việc vừa nóng bức vừa mệt mỏi giống mình, chỉ có điều bọn mình là những con kiến chạy lung tung theo từng quỹ đạo cá nhân mà không nhìn rộng ra được rằng tất cả bọn mình đều là kiến bò trên mặt bàn.

Lâu lắm mình mới vừa buồn vừa bực như ngày hôm qua. Cái nghiên cứu mình làm trợ lý từ tháng 6 đến giờ sắp kết thúc, và bây giờ mới bàn đến chuyện thù lao. Con số đưa ra chỉ nhỉnh hơn một nửa con số mình trông đợi một chút. Ngay trong cái cảm giác buồn bực đến nỗi đầu như phát sốt và chân tay bải hoải, mình đã tự hỏi "Chẳng lẽ mình đã học được cách tự định giá mình bằng tiền rồi sao? Tại sao lại để cảm xúc bản thân bị chi phối bởi những con số?" Một nửa thì cố nghĩ "mình đã làm, đã yêu thích và học hỏi được từ công việc ấy, vậy là rất tốt rồi", nhưng một nửa còn lại thì vẫn không sao gạt đi được cảm giác khó chịu kinh khủng khi cái giá người khác định ra cho mình quá thấp như thế. Tối ngồi ăn cơm, mẹ hỏi "dạo này con có làm gì không?" theo cái kiểu "dạo này có việc gì kiếm ra tiền không?" và tất nhiên, mình cáu kỉnh trả lời "con lười lắm, chẳng làm ăn gì đâu". Nhiều lúc thấy muốn bứt ra, vì mỗi ngày chỉ nghĩ được hôm nay cần phải làm gì, chứ không còn điều gì xa xôi hơn để phấn đấu. Nhưng có khi chính cái việc nghĩ ngắn ấy giúp mình không rơi vào bế tắc theo kiểu "mình đang sống vì cái gì đây?". Chẳng hạn như những chú kiến kia, cứ cắm đầu lao đi như thế có khi lại tốt hơn là nhận ra cả cuộc đời mình chỉ loanh quanh bò trên một cái mặt bàn, nếu cô kiến nào lại có mộng tưởng vượt tường sang hành tinh nhà hàng xóm, mà ngộ ra sự thật ấy, có khi thấy lại nằm im chờ chết chứ chẳng muốn bò loanh quanh nữa.

Còn mấy ngày nữa là sinh nhật, cho dù vẫn chưa hết cảm giác đấy là một ngày đặc biệt, nhưng chẳng biết làm gì để cho nó trở nên đặc biệt. "Đặc biệt" là một tính từ xa xỉ, nhất là khi người ta đã lớn và không phải đợi đến sinh nhật mới được ăn bánh gato.

The world is flat

Sunday, 15 April 2012 Posted by Rain

1. One evening I arrived at a pavement underneath a bridge only to find out my friends hadn't left their houses yet. So I waited. I usually can't stand not doing anything for one moment, but because I had expected my friends to be there when I came, I didn't bring with me anything to kill time. I looked around and saw a xe om man. He was sitting on his motorbike underneath the bridge. He was waiting for a customer, but no one, including himself, could know for sure when the next customer would show up. He was there, waiting for someone that may never come.


A xe om driver is such an intrinsic part of every street in urban Ha Noi. Sometimes a few of them sit together, sometimes one sits by himself. No one really pays much attention to them, except those who are looking for a ride. People pass by without a second glance. Xe om don't stand out more than a wall, a tree, or a bridge. They are a part of the scene, they are always on a spot from morning to late night, in the rain and in the sun, without much interaction to the world around them. They just sit there, sometimes so immobile that they become almost invisible.


I remember the time I saw a xe om early morning on the first day of New Year. The street couldn't be more desert as everyone had either returned home or were at home, and he was there, sitting on his motorbike at his usual spot. More than anything, the first day of the New Year is time for family, and it couldn't be any other thing. So much that I, and the majority of Vietnamese, consider it sacred. When I saw a human figure on a motorbike at a street corner that early morning, all definitions of loneliness seemed inadequate.


Back to the xe om underneath the bridge,  even though we were both waiting, I had a definite end while he didn't. I would just wait until my friends came, but he would be sitting without any certain point in time. Suddenly I felt desperate. I have never in my life waited for something, day in and day out, without a single clue of how long the wait will last. I wanted to talk to him, but didn't know how. The 2m distance between us seemed hopelessly vast.


Vehicles kept passing by. Two silent figures parked near each other under the bridge. I didn't know if he was even aware of my presence. He seemed indifferent to the world, as if nothing but a customer would spark his interest. I couldn't start a conversation, I struggled to find a word, then I quit. We both stayed still, there was a world of difference between us.


2.  When I was still working for Bloom, I spent about 3 days a week talking to female farmers. They would tell me how their children's teachers had reminded them of paying tuition too often lately and how the children didn't want to go to school anymore because they were ashamed of not paying on time. They would explain how they had done everything they could think of but couldn't save the chickens that they invested all the loan in from dying. Or how they were willing to do absolutely anything, including spraying pesticides, a job that everyone wishes to avoid and often hires poor people to do it instead. 


And the rest 4 days of the week, I went back to my normal life. Sometimes I spent on a new pair of jeans the amount of money a woman needed to keep her daughter in school for the next semester. Sometimes I bought a pile of books which costed me the equivalence of an investment in 2 piglets. And one time I was invited to a luxurious meal which I didn't enjoy that much (I am never a big fan of seafood), only found out later that the total cost for that meal was 10 million, a huge number that many of the borrowers I worked with just needed to completely change their lives and their children's.


The thought of a separation between a "working life" and a "normal life" disturbed me a lot. It seems so wrong that half of the time people surrounded me needed a few millions to pay back debts, send their children to school, start a new business and even have a chance to break out of poverty, while during the other half, those surrounded me spent the exact amount of money without a second thought. I felt guilty when I was among the latter, but I didn't know what else to do. There, I talked to the farmers, was welcomed into their houses and shared their difficulties, but the distance between us was a world apart.


3. I have friends on facebook who pride themselves in a passion for travelling. They often upload tons of pictures of themselves going to different places. But they see more through their camera lenses than their own eyes. And while at a new place, they spend more time taking pictures of the local people or worse, posing and taking pictures of themselves than interacting with the latter or even just looking at them. 
I don't like that way of travelling, but I guess my friends are too afraid to reach out, or don't know how to start, or maybe they don't consider touching a place through its people a part of travelling. Who cares? Just bring back loads of pictures, people will admire you and your adventurousness. Just like I didn't know how to start a conversation with another human being, or struggle to fit my way of living with many others.


One day I went out to get my cell phone a nylon cover. I watched the man skillfully use very simple tools to place a super thin plastic cover on the screen. At some points his hands almost fondled the object and caressed every single tiny space he could find on it. Very delicate and patient. I tingled with an urge to write something about him, because the way he moved his hands seemed like an art to me. So I started asking him questions: "How did you learn to do this?" "Is it difficult?", "What do you need to set up a shop?"..but my attempt failed. I didn't know whether he preferred to be quiet and focus on his job or whether my questions were too intimidating. I went home and google "nghề dán điện thoại". A bunches of articles came up, I read until I felt sorry for myself that I have to turn to google to find something that was right in front of my face.


4. The world we are living is flat in the sense that it allows us to reach further and further. It is probably true, but I would say we are not reaching deeper, at least not to people who are very different from ourselves. Instead we confine ourselves to our own little worlds, we interact with people similar to us, and withdraw into our private spaces so  much that when it is time to come out, we become too afraid or reluctant.
Isn't it sad that I can reach people thousands of kilometers away by my fingertips but couldn't touch those right next to my hands?

Forever two different beings

Thursday, 22 September 2011 Posted by Rain

You like to act. I like to think
We are, forever
Two different beings

I read. You talk
Your career choice never meets mine
We are, forever
Living under our own skies.

Sometimes I wonder
If I will ever fall for a great mind
And you, a neat business plan
Simply not the perfect other half
Somewhere, somehow, some other one, might be my man.

Or there might be no one.
And I am created to be perfect on my own. Yes, I can.
Because, after all
We are, forever
Two different beings.

Written at 6am

Tuesday, 20 September 2011 Posted by Rain

I was riding my bicycle, wearing some sort of clothes half my consciousness accepted while the other half faintly aware there was something wrong with the "style". I wandered in a small street, quite deserted, with some little stores. I checked out a pair of green flip flops, a pair of blue ones. The green pair were bigger and more comfortable, even though the blue pair was cuter with the face of a frog on each. I had a hard time deciding, so I just put them back on the shelf, didn't buy any. I also lingered at the make-up shelf and picked up a lipstick.

My mom called. She said I should be home in time for dinner. I got annoyed and grumpily replied that I would be back in a minute. She raised her voice, sounded like she was hurt: "Do you know what today is?". Then I realized it was her birthday. One day in October.

I determined to buy her a gift. More cycling, more checking up things. I concluded that a face cream is the best gift, because she would need to use it often. I stopped at another shop. Nothing worthwhile. I saw a sign of the brand "Essence". I hopped in. They said there was no cream for 50+ women in the store. I looked up the posters placed on top of each cream box, caught a wrinkle face, naively pointed at the picture and asked: "how about this one?". The whole group of sale girls broke out laughing, one mockingly explained that the product was eyebrow pencil, "don't you see it makes her face looks better even with wrinkle?" She said.

The girls kept giggling at my ignorance about beauty products. Meanwhile, I wondered if going straight home to be on time for dinner was a better birthday gift. "Would she be happier if I am home with no gift?". Deep down, I thought "yes", but I still wanted to find something. I walked out of the store, couldn't bear whisper and giggle anymore. I could feel their eyes chasing me up to the place I parked my bicycle. Seeing the miserable bike, they broke out laughing again.

I woke up. Cold and lonely. Told myself: "I wanted to leave".

Ở ngoài kia là mây trắng trời xanh

Wednesday, 10 November 2010 Posted by Vân Nguyễn

4h chiều. Ngồi trong phòng ngó ra cửa sổ, tự nhủ: “Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh”. Trời xanh thật, và nắng thì vàng thật. Bất chấp cái lạnh, mở cửa sổ thò đầu ra hít thở một chút. Rồi đóng lại, thở dài, cái máy sưởi đã lại lạch cạch đánh lửa rồi rùng rùng chạy như một cái máy giặt cũ.

Hôm qua, sau khi nấu cơm, ăn cơm, uống chocolate nóng, rửa bát, mình bỗng có cảm hứng gửi thiếp tặng bạn bè. Có lẽ sau khi tiêu thụ một cốc chocolate thì người ta thực sự trở nên ngọt ngào hơn. Mình luôn tin là, nếu không thật lòng quan tâm đến ai đó thì không nên tỏ ra là mình quan tâm, còn nếu có, thì hãy cho họ biết. Tự nhiên nhìn thấy một cái thiếp có hình hai cốc café, liên tưởng đến hai cốc chocolate nóng vừa uống, bèn gửi cho bạn. Vừa gửi xong, có người hớn hở cảm ơn, rồi đoạn hội thoại như sau diễn ra.

Bạn: Này, cậu tập uống café đi
Mình: Tại sao?
Bạn: Just a thought. Anh Tùng tập cho cậu uống rượu thì tớ sẽ tập cho cậu uống café.
Mình: Thôi, nghỉ đi. Cứ thế thì tớ ở cùng nhà với ai hút thuốc sẽ tập hút theo à?
Bạn: Im

Ngồi một lúc, tự dưng băn khoăn: “Có phải người ta luôn  muốn chia sẻ những điều mình thích với người họ yêu quý không?”. Nghe rất cơ bản, nhưng trong lúc đấy, thấy nó như một định luật mới mẻ về tâm lý con người mình vừa khám phá ra.

Đi xa, cách duy nhất để giữ liên lạc, và để chia sẻ với những người thân yêu là qua các mạng xã hội. Thế là mẹ, từ một người không biết tắt mở máy tính, dù vẫn sợ động vào nó như người ta sợ động vào một thứ quái gở không thể hiểu nổi và không bao giờ biết khi nào sẽ đùng đùng giận dữ và tắt ngóm sau một cái chạm tay khẽ, đã biết mở yahoo, skype, facebook và blog. Thế là mình, dù chán ghét việc suốt ngày phải nghĩ ngợi nên cho những ai đọc note đến mức đoạn tuyệt với chức năng này của facebook, vẫn phải gửi blogspot cho một số người mình cần họ biết mình đang ra sao.

Hôm đến Montreal, ghé thăm Noelani, bạn cứ xuýt xoa tiếc rẻ là nếu mình ở lại thêm một ngày nữa thôi là sẽ gặp được người yêu của bạn sắp đến thăm. Những cô bạn, hoặc những ông anh yêu quý mình, luôn dẫn người yêu đến gặp mình. Hồi lớp 11, Thanh còn viết thiếp là: “Vân biết tại sao Thanh lại dẫn Tú đến nhà Vân không? Vì Thanh rất quý Vân đấy.” Có nhớ vụ đấy, một thằng bé bị bạn gái nằng nặc bắt chở đến nhà mình, rồi đứng ở cửa nhẫn nại chờ hai đứa con gái tán chuyện với nhau. Anh trai và chị gái cũng ra mắt người yêu với mình đầu tiên, trước tất cả mọi người trong nhà và có thể trước cả bạn bè thân. Có thể chỉ là muốn giới thiệu cho biết, nhưng mình thích nghĩ là, những người yêu thương mình muốn chia sẻ với mình một phần trái tim của họ.

Người ta luôn thích được cùng đọc một quyển truyện, cùng nghe một bản nhạc, cùng thưởng thức một bộ phim với người nào đó họ yêu quý. Đã bao giờ bạn xem xong một bộ phim, một mình nhé, kết luận là nó rất hay, rồi thầm ước giá như mình vừa xem nó với ai đó chưa? Giờ thì quá muộn rồi, bạn đã xem xong, và bạn chẳng mấy khi xem lại một bộ phim hai lần.

Sáng chủ nhật đó ở khu phố cổ thành phố Quebec, trong khi ba người bạn đang ríu rít chụp ảnh, mình đi tản bộ ra xa xa, rồi đứng lặng người trước hai cụ già tóc bạc phơ phơ trước gió, đang nắm tay nhau ngồi trên ghế đá. Khu phố cổ này tràn ngập khách du lịch, mà phần lớn là dân châu Á da vàng mũi tẹt, cũng như ba sáu phố phường Hà Nội nhan nhản tây da trắng mũi cao. Trông hai cụ không giống khách du lịch đang ngồi nghỉ chân lấy hơi để rồi vội vã thưởng ngoạn những khoảnh khắc. Công viên cây lá vàng rực, một bên là dòng sông Montmorency ngút ngàn, xa xa là những dãy núi xanh mờ, một bên là những tòa lâu đài cổ. Phố yên đến nỗi nghe thấy tiếng chim bồ câu gù, và tiếng dương cầm vọng ra từ một quán café nhỏ nào đó. Sáng chủ nhật, phố yên. Trước mắt mình, hai ông bà cụ thảnh thơi như thể họ có cả một ngày để ngồi đây sưởi nắng. Hay là thế này, trong tiếng lóc cóc vó ngựa của những chiếc xe chở khách đi quanh phố, mình thấy tình yêu hóa thân vào vĩnh cửu..

Lúc đó, mình đã không mảy may nghĩ rằng, mình muốn có ai đó ở cạnh lúc này để cùng chứng kiến một điều kì diệu của cuộc sống. Có lẽ, mình đã quá quen với việc gặm nhấm mọi cảm xúc một mình, hoặc nếu đáng, sẽ ghi ra để bạn bè đọc sau. Mình đã không còn là con bé mười tám tuổi ba năm trước, đã trốn ra rừng thông ngồi khóc một mình. Ngày thứ hai đến Canada, ở khu cắm trại dành cho sinh viên quốc tế, không chịu nổi cảnh ai cũng có người đi cùng, còn mình thì lầm lũi, trong khi mọi người ăn sáng, mình đã bỏ đi. Ý nghĩ “giá có anh ở đây” khi đứng trước mặt nước mênh mông trong vắt cũng thỉnh thoảng trồi lên, lăn ra ngoài dưới dạng nước mắt. Nhưng cũng đã quá lâu rồi.

Phải rồi, đã quá quen, nên một câu nói đơn giản về café mới làm mình ngạc nhiên và chợt “nghĩ ra” một định luật cơ bản. Đã quá quên rồi, cái sự thật nhỏ nhoi là ở đâu đó, ở một nơi nào đó, vẫn có ai đó muốn chia sẻ điều họ thích với mình. 

Mà, ở ngoài kia vẫn là mây trắng trời xanh.