This is me alone
Tối, đứng gội đầu dưới vòi hoa sen và thấy buồn bải hoải. Nỗi buồn như dòng nước ấm đang chảy khắp toàn thân, ôm trọn mình ở trong nó.
Và lại nhớ nhà. Bây giờ thì nỗi nhớ mịt mù không nhớ gì cụ thể cả. Sáng nay ngủ dậy rất thèm một bát bánh đa cua, cũng google thử công thức, nhưng chẳng biết lấy đâu ra cua đồng. Ở bên này chỉ mua được cua trong lọ, đỏ quạch và ngầu mỡ. Mình nấu thử một lần ăn thì không thấy vị chua dịu thanh mát ở đâu, chỉ thấy váng mỡ đầy bát.
Rồi nghĩ đến những đứa bạn. Thật ra thì mình ở đâu cũng không có nhiều bạn, và ngồi trong nhóm nào thì cũng im lặng cười cười phần lớn thời gian, rồi sau cuộc gặp gỡ về nhà vẫn thấy lạc lõng. Nhưng ít nhất ở nhà cũng có cảm giác bận rộn hẹn hò người này người kia. Có người mà rủ đi ăn, đi uống, và hỏi han về tình hình của nhau, và nói to lên những suy nghĩ trong đầu mình trong khi nhìn gương mặt của người kia chăm chú theo dõi. Những cuộc nói chuyện qua skype, hay viber, tức là qua màn hình, nhiều khi đang say sưa nói thì thấy mắt của người kia đang chuyển động sang trái sang phải, tức là đang đọc một cái gì đó. Vậy là hết hứng không muốn nói nữa.
Cuộc sống ở nước ngoài của mình, không biết sau này có khá hơn không, chứ hiện tại là rất nhàm chán. Sống như một cái máy, đi chợ, nấu cơm, ăn cơm, tắm giặt, làm việc, đi ngủ. Nói ra thì lại phải tự hỏi "tại sao người khác có bạn và vui vẻ còn mình thì không?". Dĩ nhiên là do mình không cố gắng, và cũng chẳng muốn cố gắng. Nhớ rất rõ lần trước khi về VN đã tự hứa với bản thân là nếu đi nước ngoài lần sau, mình sẽ cố hơn. Nhưng kết quả thì lần này chẳng khá hơn gì lần trước. Lớn hơn rồi nên đỡ vật vã hơn, nhưng về việc có bạn thì chẳng thay đổi tí nào cả.
Thứ 6 tuần vừa rồi ở khoa có một buổi ăn trưa, cũng chỉ là một dịp để gặp gỡ, trao đổi giữa sinh viên và các giáo sư trong khoa. Mình có nhận được email thông báo chung nhưng chẳng để ý. Thứ 5 nhận được một thư riêng của cô giáo đang dạy một lớp mình học, cũng là người tổ chức bữa trưa đấy. Chào Vân, tôi muốn động viên em đến buổi ăn trưa ngày mai. Cô viết thế. Mình khá ngạc nhiên, cũng thắc mắc không hiểu cô có copy paste chỉ thay tên rồi gửi cho mỗi học sinh trong lớp một thư như thế không. Nhưng dù gì cũng cảm thấy cô đã bỏ thời gian ra và gửi đích danh như thế thì nên đến. Mình đã đến và lại thấy tự nhiên phải nói chuyện với người ngồi bên cạnh chỉ vì một sự sắp đặt ngẫu nhiên, mà phải cố nghĩ ra cái để nói, trông cho khỏi buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Trước khi đi mình có nhớ lại một buổi nói chuyện với một chị người Bulgary, đã sống ở rất nhiều nước, và cũng introvert giống mình. Mình hỏi chị làm thế nào trong những lúc chị phải ngồi trong một đám đông chị thấy không thoải mái. Chị bảo là, tập trung vào hiện tại. Ép bản thân mình chỉ tập trung vào ngay lúc đó, vi dụ như ông bên cạnh đang cười thế nào, lưng mình đang cứng đơ, tay mình đang đặt lên nhau gượng gạo ra sao. Mình cố gắng áp dụng. Trong bữa ăn trưa đấy cũng chẳng nghĩ ra cái gì để nói với ai, nên yên lặng nghe những người xung quanh nói chuyện, và quan sát họ.
Mình luôn sợ làm phiền người khác, và vì thế thường ít khi chủ động tiếp cận ai. Nhỡ họ không muốn nói chuyện với mình thì sao? Nhỡ họ không nhớ mình là ai thì sao? Nhỡ thế này thế kia thì sao. Mình cũng luôn sợ người ta không coi mình thân thiết như mình tưởng. Trong bữa trưa của khoa, có một chị năm ngoái chung văn phòng, lâu rồi mình không gặp. Mình thấy chị đó đang nói chuyện với người khác, nhưng cũng muốn tự cải thiện bản thân, nên chạy lại chạm vào vai để chào. Chị quay ra, chào lại, và vội vã quay đi để nghe tiếp người đang nói chuyện cùng. Mình nhận ra ngay là mình vừa làm một hành động bất lịch sự, vì đã xen vào khi chị đang nói chuyện với người khác. Mình ngượng nghịu và lúng búng, đứng lên xách balo đi về. Nhưng trong khi đang mặc áo quàng khăn thì chị đó bắt chuyện lại. Dù sao thì mình vẫn nghĩ là mình đã rất vô duyên.
Trời đang chuyển lạnh dần. Sáng ra ngủ dậy nhìn ra ngoài cửa sổ âm âm u u. Cây cối đã rụng lá gần hết rồi. Cũng đẹp thật, nhưng là cái đẹp thê lương và bàng bạc chết chóc. Chẳng mấy chốc mùa đông dài lê thê sẽ ập đến. Nghĩ đến đã thấy sợ. Rồi đợt Giáng Sinh năm nay, lại 3 tuần ở một mình trong căn nhà trống trải, chẳng có chỗ nào để đi, cũng chẳng có chỗ nào để về. Hôm trước nghĩ đến bài My December của Linkin Park
This is my December
This is my snow covered home
This is my December
This is me alone
And I give it all away
Just to have somewhere to go to
Give it all away
To have someone to come home to
Đến lúc này, nỗi nhớ chẳng có dáng hình gì cụ thể. Không phải bún thang, hoa sữa, mưa rào. Không phải là những thứ bên ngoài nữa. Mình chỉ nhớ mình lúc ở nhà, tức là chỗ mình không phải thấy cô đơn.
Không biết nếu mình yêu một anh Canada, có một đống bạn Canada, rồi nghỉ lễ có bạn mời về nhà chơi, thì mình có đỡ nhớ nhà hay không. Bởi vì như hiện giờ, mình không thấy nỗi nhớ và nỗi cô đơn có gì khác nhau cả.
Và lại nhớ nhà. Bây giờ thì nỗi nhớ mịt mù không nhớ gì cụ thể cả. Sáng nay ngủ dậy rất thèm một bát bánh đa cua, cũng google thử công thức, nhưng chẳng biết lấy đâu ra cua đồng. Ở bên này chỉ mua được cua trong lọ, đỏ quạch và ngầu mỡ. Mình nấu thử một lần ăn thì không thấy vị chua dịu thanh mát ở đâu, chỉ thấy váng mỡ đầy bát.
Rồi nghĩ đến những đứa bạn. Thật ra thì mình ở đâu cũng không có nhiều bạn, và ngồi trong nhóm nào thì cũng im lặng cười cười phần lớn thời gian, rồi sau cuộc gặp gỡ về nhà vẫn thấy lạc lõng. Nhưng ít nhất ở nhà cũng có cảm giác bận rộn hẹn hò người này người kia. Có người mà rủ đi ăn, đi uống, và hỏi han về tình hình của nhau, và nói to lên những suy nghĩ trong đầu mình trong khi nhìn gương mặt của người kia chăm chú theo dõi. Những cuộc nói chuyện qua skype, hay viber, tức là qua màn hình, nhiều khi đang say sưa nói thì thấy mắt của người kia đang chuyển động sang trái sang phải, tức là đang đọc một cái gì đó. Vậy là hết hứng không muốn nói nữa.
Cuộc sống ở nước ngoài của mình, không biết sau này có khá hơn không, chứ hiện tại là rất nhàm chán. Sống như một cái máy, đi chợ, nấu cơm, ăn cơm, tắm giặt, làm việc, đi ngủ. Nói ra thì lại phải tự hỏi "tại sao người khác có bạn và vui vẻ còn mình thì không?". Dĩ nhiên là do mình không cố gắng, và cũng chẳng muốn cố gắng. Nhớ rất rõ lần trước khi về VN đã tự hứa với bản thân là nếu đi nước ngoài lần sau, mình sẽ cố hơn. Nhưng kết quả thì lần này chẳng khá hơn gì lần trước. Lớn hơn rồi nên đỡ vật vã hơn, nhưng về việc có bạn thì chẳng thay đổi tí nào cả.
Thứ 6 tuần vừa rồi ở khoa có một buổi ăn trưa, cũng chỉ là một dịp để gặp gỡ, trao đổi giữa sinh viên và các giáo sư trong khoa. Mình có nhận được email thông báo chung nhưng chẳng để ý. Thứ 5 nhận được một thư riêng của cô giáo đang dạy một lớp mình học, cũng là người tổ chức bữa trưa đấy. Chào Vân, tôi muốn động viên em đến buổi ăn trưa ngày mai. Cô viết thế. Mình khá ngạc nhiên, cũng thắc mắc không hiểu cô có copy paste chỉ thay tên rồi gửi cho mỗi học sinh trong lớp một thư như thế không. Nhưng dù gì cũng cảm thấy cô đã bỏ thời gian ra và gửi đích danh như thế thì nên đến. Mình đã đến và lại thấy tự nhiên phải nói chuyện với người ngồi bên cạnh chỉ vì một sự sắp đặt ngẫu nhiên, mà phải cố nghĩ ra cái để nói, trông cho khỏi buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Trước khi đi mình có nhớ lại một buổi nói chuyện với một chị người Bulgary, đã sống ở rất nhiều nước, và cũng introvert giống mình. Mình hỏi chị làm thế nào trong những lúc chị phải ngồi trong một đám đông chị thấy không thoải mái. Chị bảo là, tập trung vào hiện tại. Ép bản thân mình chỉ tập trung vào ngay lúc đó, vi dụ như ông bên cạnh đang cười thế nào, lưng mình đang cứng đơ, tay mình đang đặt lên nhau gượng gạo ra sao. Mình cố gắng áp dụng. Trong bữa ăn trưa đấy cũng chẳng nghĩ ra cái gì để nói với ai, nên yên lặng nghe những người xung quanh nói chuyện, và quan sát họ.
Mình luôn sợ làm phiền người khác, và vì thế thường ít khi chủ động tiếp cận ai. Nhỡ họ không muốn nói chuyện với mình thì sao? Nhỡ họ không nhớ mình là ai thì sao? Nhỡ thế này thế kia thì sao. Mình cũng luôn sợ người ta không coi mình thân thiết như mình tưởng. Trong bữa trưa của khoa, có một chị năm ngoái chung văn phòng, lâu rồi mình không gặp. Mình thấy chị đó đang nói chuyện với người khác, nhưng cũng muốn tự cải thiện bản thân, nên chạy lại chạm vào vai để chào. Chị quay ra, chào lại, và vội vã quay đi để nghe tiếp người đang nói chuyện cùng. Mình nhận ra ngay là mình vừa làm một hành động bất lịch sự, vì đã xen vào khi chị đang nói chuyện với người khác. Mình ngượng nghịu và lúng búng, đứng lên xách balo đi về. Nhưng trong khi đang mặc áo quàng khăn thì chị đó bắt chuyện lại. Dù sao thì mình vẫn nghĩ là mình đã rất vô duyên.
Trời đang chuyển lạnh dần. Sáng ra ngủ dậy nhìn ra ngoài cửa sổ âm âm u u. Cây cối đã rụng lá gần hết rồi. Cũng đẹp thật, nhưng là cái đẹp thê lương và bàng bạc chết chóc. Chẳng mấy chốc mùa đông dài lê thê sẽ ập đến. Nghĩ đến đã thấy sợ. Rồi đợt Giáng Sinh năm nay, lại 3 tuần ở một mình trong căn nhà trống trải, chẳng có chỗ nào để đi, cũng chẳng có chỗ nào để về. Hôm trước nghĩ đến bài My December của Linkin Park
This is my December
This is my snow covered home
This is my December
This is me alone
And I give it all away
Just to have somewhere to go to
Give it all away
To have someone to come home to
Đến lúc này, nỗi nhớ chẳng có dáng hình gì cụ thể. Không phải bún thang, hoa sữa, mưa rào. Không phải là những thứ bên ngoài nữa. Mình chỉ nhớ mình lúc ở nhà, tức là chỗ mình không phải thấy cô đơn.
Không biết nếu mình yêu một anh Canada, có một đống bạn Canada, rồi nghỉ lễ có bạn mời về nhà chơi, thì mình có đỡ nhớ nhà hay không. Bởi vì như hiện giờ, mình không thấy nỗi nhớ và nỗi cô đơn có gì khác nhau cả.