Showing posts with label poem. Show all posts
Showing posts with label poem. Show all posts

Sometimes I wonder

Saturday, 5 January 2013 Posted by Rain

sometimes i wonder
why people can't be a litter nicer
to each other?

like when i crossed the street
wet, cold, in a hurry
to buy a monthly bus ticket
the lady inside slammed the glass door
and pretended she couldn't hear
"please, just sell me this one, will you?"
"we are close, please go, no more"
does it hurt to be nice
to someone once in a while?

like when i drove in the rain
wet, cold, a man behind crushed on my feet
didn't apologize
he wanted to move forward a little bit
i said to myself, fine
but actually, my feet seemed to cry

(will add more if I can recall more incidents when people are bad to me)

Cái chết nhỏ

Thursday, 27 September 2012 Posted by Rain

1. Hôm nay tớ sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện "Sự tích cái máy rung" (tức là cái vibrator, dụng cụ để các chị em tự đáp ứng nhu cầu sinh lý của bản thân).

Chuyện là thế này, ở nước Anh thời kì Victorian, phụ nữ, nhất là phụ nữ giới thượng lưu và trung lưu, phải tuân theo rất nhiều phép tắc và lễ nghi. Họ phải luôn giữ hình ảnh là một cô gái đoan trang, hiền thục, đứng đắn, khi có chồng rồi thì phải nghiêm nghị, chỉnh tề. Họ không được nói những từ như "đi vệ sinh, đi cầu, đi tiểu" hay các từ chỉ bộ phận sinh dục trước mặt người khác. Họ không được tự do yêu đương, phải lấy chồng theo sự sắp xếp của bố mẹ. Nhưng những ông chồng sau khi đã lấy vợ cũng chỉ coi vợ là máy đẻ và cai quản người hầu hay mặc váy đẹp đeo trang sức lộng lẫy để tiếp khách quý. Những người vợ đúng nghĩa không được tỏ ra ham thích tình dục, đòi hỏi lại càng không. Các ông mặc định niềm vui chỉ có thể tìm ở các khu nhà chứa, hoặc các bà tình nhân. Nhưng không phải bà thượng lưu ăn uống đầy đủ và nhàn rỗi nào cũng có tình nhân. Kết quả tất yếu là rất nhiều người phụ nữ ở thời kì này bị thiếu thốn cả tình cảm và tình dục.

Phụ nữ thời kì này còn nổi tiếng vì bị một loại bệnh gọi là hysteria, tức là dễ bị xúc động, hay bị ngất, mỗi lần như thế lại phải cho hít nước muối. Các bà các cô cũng hay lo âu bồn chồn một cách vô cớ, mất ngủ, khó tập trung, chán ăn. Các bác sĩ hay điều trị bệnh này bằng cách mát xa vùng xương chậu. Cứ hai tuần một lần các cô kéo nhau đến bác sĩ để được mát xa, sau đó về lại ổn ổn, hai tuần sau bắt đầu thấy bồn chồn thiếu thốn lại đến mát xa tiếp. Hồi đó khoa học giải phẫu chưa đủ phát triển để các bác sĩ nhận ra mình đang làm thay phận sự của các ông chồng, vì ai cũng nghĩ chỉ dùng tay bên ngoài thì không liên quan gì. Nhưng dần dần các bác sĩ tê tay vì có quá nhiều bà xếp hàng chờ đến lượt, một bác sĩ phát minh ra cái máy rung để các bà tự chữa bệnh ở nhà. Thế là dụng cụ thuần túy y học mà ngày nay chúng ta biết đến với tên "vibrator" ra đời.

2. Hết chuyện Tây nói sang chuyện Ta.

Đầu thế kỉ 20, thanh niên lúc bấy giờ không có internet để kết nối với thế giới, nhưng trải qua một biến chuyển xã hội to lớn không kém gì các bạn trẻ chu du khắp thiên hạ đầu thế kỉ 21 này. Đang từ phương Đông búi tó củ hành, bỗng nhiên một thế hệ được dạy tiếng Pháp, được tiếp cận với các ý thức hệ của phương Tây, được đọc những trang tiểu thuyết diễm tinh và được khuyến khích nghĩ về "cái tôi", về "cá nhân", về "quyền con người", về "dân chủ". Từ một xã hội cộng đồng, làng quê quanh đời chỉ có từng ấy việc phải lo phải nghĩ, Việt Nam được thổi một luồng gió của xã hội đề cao cá nhân, đô thị, nơi mà chẳng ai phải nghe ai, và ai cũng có quyền cho mình là đúng. Những người trí thức có cội rễ phương Đông nhưng háo hức tiếp nhận phương Tây ấy, tự nguyện hoặc bị cuốn theo, tách mình khỏi cộng đồng, khỏi những giá trị hàng ngàn năm không ai thắc mắc, để đi tìm "cái tôi", tìm những điều mới mẻ mơ hồ nhưng chắc chắn rất kì thú ông cha họ chưa từng biết đến.

Nhưng khi tách ra như thế họ lại thấy bối rối và lạc lõng. Một bên là những điều đã cũ không còn hợp với thời thế, một bên là những điều quá mới vẫn chưa ngấm được vào thân. Họ học tiếng Pháp nhưng viết báo viết thơ bằng tiếng Việt. Họ bài Nho, nhưng vẫn không gột rửa cảm giác tự ti về thân phận thuộc địa trước Pháp. Họ ngưỡng mộ sự hiện đại của châu Âu, nhưng đồng thời vẫn không quên được mình da vàng mũi tẹt. Và họ cô đơn đến cùng cực.

3. Giữa các phụ nữ Anh thời Trung Đại dùng máy rung để tự chữa các triệu chứng sinh lý do bị thiếu hụt tình dục và các trí thức thành thị (đàn ông) của Việt Nam thời Cận Đại dùng thơ Mới để giải tỏa các bí bách tinh thần có gì giống nhau?

Người Pháp có một cụm từ "La petite mort". Người Anh dịch là "the little death", còn Xuân Diệu dùng trong câu thơ nổi tiếng "Yêu là chết ở trong lòng một ít" của mình.

Có điều, "cái chết nhỏ" của người Anh là từ để chỉ cảm giác cực khoái. "Sướng muốn chết đi được", có thể hiểu nôm na như thế. Họ nói về cảm giác như ngất đi, như lịm đi, như một đi một chút gì rất vật chất, một phần sự sống trong cái khoảnh khắc thăng hoa mà Dan Brown đã miêu tả trong Mật mã Davinci là vượt qua cả ranh giới của thần linh và con người, lúc mà người ta thấy bản thể tan ra và hòa vào cõi vô định.

Còn "chết một ít" của Xuân Diệu là để tả một cảm xúc của tâm hồn. Khi cá nhân bị tách ra khỏi cộng đồng, có lẽ chỉ có tình yêu đôi lứa mới có thể khiến anh ta cảm thấy mình được hòa hợp với một con người khác, và dịu bớt sự cô đơn. Cái chết trong lòng của Xuân Diệu là cái chết hoàn toàn phi vật chất, có thể là khi người ta thật lòng yêu, họ cảm thấy cái tôi của mình nhỏ đi một chút, mất đi một góc của cá nhân, để hài hòa được với một cái cá nhân khác. Đó là mất mát, tôi gọt bớt tự tôn của mình đi một chút để lòng em hòa cùng.

4. Cùng một cụm từ mà hai giới của hai văn hóa ở hai thời điểm khác nhau đã dùng và hiểu theo hai cách hoàn toàn trái ngược nhau. Một là cảm giác sinh lý, một là cảm giác tâm hồn. Nhưng họ vẫn giống nhau ở một điểm. Họ đều dùng cái chết để miêu tả niềm vui sướng của cuộc sống mà họ thèm khát vô cùng nhưng lại thiếu thốn vô cùng.

Tham khảo:
http://podcasts.howstuffworks.com/hsw/podcasts/smnty/2011-02-21-smnty-buzz-vibrators.mp3
http://vienvanhoc.org.vn/news/lichsuvanhoc/1042/tam-thai-tri-thuc-thoi-tho-moi-truong-hop-xuan-dieu-va-huy-can.aspx
http://en.wikipedia.org/wiki/La_petite_mort

Mây là mây ơi

Sunday, 10 June 2012 Posted by Rain

Mây là mây ơi
Suốt ngày rong chơi
Chẳng bao giờ nghỉ
Lãng du khắp trời

Lục lam chàm tím
Trắng xanh đỏ hồng
Là mây mây đó
Lững lờ trên không

Từng giọt lộp bộp
Mưa gọi ríu ran
Thân phận mây nhỏ
Tan hợp, hợp tan

Mây mãi lang thang
Chân trời góc bể
Em ngắm, em kể
Thêu thành ước mơ

Lớp 6, lần đầu tiên viết thơ đăng báo, chẳng nhớ đầu đề là gì, đại loại tứ thơ đầu tiên vang lên trong đầu là "Mây là mây ơi" bắt chước ca dao "Trâu ơi ta bảo trâu này"

Rồi viết thành một bài thơ ngăn ngắn bốn khổ, đến bây giờ chỉ còn nhớ ba. Một khổ ở giữa không hiểu sao không tài nào nhớ lại được. Những bài đăng báo lần sau lần nào cũng giữ lại, thế mà bài đầu tiên lại vứt mất. Sau khi được đăng báo bố mẹ mở một trận ăn khao linh đình. Con bé được tặng mấy quyển sổ, mở đầu cho rất nhiều năm về sau suốt ngày được tặng sổ, sách và bút

Hôm nay đi về nhà, mệt phờ râu sau một tuần làm việc chẳng có ngày nghỉ. Nhớ lại bài thơ cũ. Tư nhiên ngộ ra, cái hồi 11 tuổi mình đã nghĩ đến tên mình, là mây, và là một thực thể vô định, bay chẳng bao giờ nghỉ cơ mà. Năm 18 tuổi lần đầu tiên được đi máy bay, cảm xúc chới với đến nỗi vừa đi vào phòng chờ một mình đã trào nước mắt, và nhìn mây từ trên cao xuống, mới thấy mây và biển chẳng khác gì nhau, và khi thay đổi điểm nhìn, không còn gì là cao thấp, cũng chẳng còn ranh giới. Không còn để bấu víu, ngoài những đám mây cứ trôi lững lờ mãi ngoài kia.

Có khi là mệnh rồi cũng nên. Thế là phải Đi, mặc dù không phải là nam nhi cần thỏa chí tang bồng. Bài thơ trên chỉ có khổ đầu và khổ cuối giữ lại tứ thơ của năm 11 tuổi, mọi câu chữ còn lại là của tuổi 23.

Forever two different beings

Thursday, 22 September 2011 Posted by Rain

You like to act. I like to think
We are, forever
Two different beings

I read. You talk
Your career choice never meets mine
We are, forever
Living under our own skies.

Sometimes I wonder
If I will ever fall for a great mind
And you, a neat business plan
Simply not the perfect other half
Somewhere, somehow, some other one, might be my man.

Or there might be no one.
And I am created to be perfect on my own. Yes, I can.
Because, after all
We are, forever
Two different beings.

29-10

Friday, 29 October 2010 Posted by Vân Nguyễn

Sáng nay, mở mắt dậy quằn quại trong chăn, nghĩ đến video Ted talk xem hôm qua. Mình tin vào điều gì? Mình rời khỏi giường mỗi sáng vì lí do gì?

Nằm nghĩ linh tinh, nghĩ đến cái này thì có đủ động lực để tung chăn vùng dậy
Anh ơi
Anh làm tặng em một bài thơ
Ừ anh viết
Làm sợi chỉ mỏng khi đợi chờ

Một bài thơ
Những điều đã nói ghép vần lại lần nữa?
Hay sáo điều gì mới
Hay nhắc lại kỷ niệm đã có từ xa xưa?

Anh chẳng biết viết gì
Sợi chỉ mỏng vẫn còn nguyên ở đó
Bao nhiêu ngày nữa cũng chẳng thể phôi pha
Một bài thơ
Chẳng biết viết gì cho hết dạ
Gì cũng thiếu, gì cũng đủ
Không có gì
Có khi mới chính là đôi ta

***

Một nghìn lần nói yêu cũng không hết một đời
Một triệu lần làm thơ cũng chẳng đến một nơi
Một tỷ lần gặp mặt
Cuộc sống vẫn đầy vơi
Mình vẫn như thế thôi
Là may rồi

Mình vẫn thế, dù như thế nghĩa là chẳng là gì
Yêu và sống thành hai đường song song
Không cắt nhau vẫn làm thành mặt phẳng
Euclide bảo
Chỉ có thể là những đường song song

Một ngày qua sáu ngày khác sẽ lại
Bốn tuần qua mười một tháng sẽ phai
Ai trong đời chẳng đôi lần đứng lại
Nhìn sang bên kia mặt phẳng
Vẫn còn ai

Thế đấy, chẳng nhẽ lại nói động lực sống là để được yêu?

Không phải văn vần, không phải thơ (Imported from facebook, Feb 27/2010)

Thursday, 12 August 2010 Posted by Vân Nguyễn

Anh ơi,
Em muốn một bài thơ,
Anh làm tặng em nhé
……..
…………….
Đợi mãi, anh chẳng làm gì cả
Em ngoắc những câu chữ vào nhau
Tự làm những vần thơ rất vụng
Tặng cho mình


Anh ơi,
Em muốn một lời yêu,
Anh nói em nghe nhé
……..
…………..
Đợi mãi, anh chẳng nói gì cả
Em kì cụi viết truyện
Tự hóa thành chàng trai
Dỗ dành phần con gái trong mình

Anh ơi,
Em muốn người tri kỉ,
Anh làm một nửa của em nhé.
……...
…………
Anh ậm ừ,
Cứ gật đầu là thành một nửa hả em?
……..
………….
Nếu em muốn, anh muốn,
Và chúng mình cùng cố gắng
Sẽ ghép được thành hai nửa của nhau.

Cuối cùng hai nửa lại không khớp
Tại ý muốn không đủ lớn hay cố gắng không đủ nhiều?
Không biết
Chỉ biết là em lại nằm cuộn tròn
Tự ôm mình và cố quên, cố quên
Anh
Cùng mơ mộng ngày nào về một nửa còn lại.

Mà là những câu nói linh tinh được ngắt ra và xuống dòng :))