Đứt gãy

Friday, 22 June 2012 Posted by Rain

1. Len lỏi trong những con đường Hà Nội ken dầy mái nhà, cây và bụi là những mái đình, mái chùa nhỏ xinh hoặc bề thế, cổ kính hoặc mới coong. Mỗi lần ngước lên nhìn một tấm biển tên đền, chùa như thế, bạn lại trào lên mong muốn thấu hiểu những kí tự Hán ngữ phức tạp và rối rắm kia. Việt Nam có vô số những công trình tôn giáo nho nhỏ lẫn vào lũy tre, vào nhà cao tầng, ở trên núi cao cũng như dưới đồng bằng mà tên của những đình chùa ấy được viết bằng tiếng Hán, nhưng càng ngày số người Việt đọc được những từ ấy càng giảm.

Chưa kể những bức hoành phi, câu đối, tên làng, và cả tranh chữ treo ngày tết, cũng đều là một thứ ngôn ngữ chết. Nó chết không phải vì không ai hiểu nó nữa, mà là vì nó không còn là thứ tiếng được  dùng hàng ngày, nhưng cái thái độ kính cẩn, nghiêm trang mà loại chữ ấy khơi gợi từ người ta, luôn khiến bạn thấy tò mò. Nhưng bạn lại không hiểu. Đấy là một sự đứt gãy, giữa bạn và một phần  của văn hóa, của lịch sử, bởi vì bạn không hiểu những người Việt sống trước mình đã nghĩ gì và viết gì. Bởi vì bạn được sinh ra từ họ, là một phần của họ, nên mỗi khi ngước lên, rồi lại nhìn xuống, bạn thấy như bị chia cắt với chính một phần của bản thân mình.


2. Bạn sinh ra trong một gia đình thuộc lớp tiểu tư sản thành thị, không giàu không nghèo, hiền lành sống với thân phận con con và những bươn chải con con. Lúc còn nhỏ, trong khi chị và các bạn hàng xóm chơi đồ hàng, dùng lá làm tiền và đi mua những con giống bằng thạch cao về để bày bán cho nhau, bạn lại đi tưới cây, lấy đường thả vào tổ kiến và ngồi ngắm những con kiến bu lại để tưởng tượng ra cảnh một bữa tiệc linh đình mà dòng họ nhà kiến đang tận hưởng. Lớn lên một chút, trong khi cả nhà ngồi xem phim Hàn Quốc khóc thút thít thì bạn cắm mặt vào cái máy tính với thế giới online của mình.


Và rồi bạn đi xa. Bố mẹ đến hơn 40 tuổi chưa bao giờ đi máy bay, mặc dù sống ở thành phố nhưng hàng ngày chỉ đi từ nhà đến nơi bán hàng, rồi lại về. Trong cuộc giằng co giữa một lựa chọn  đơn giản và đúng đắn với một lựa chọn khó khăn và thú vị, bạn đã chọn cái sau. Đấy là một sự đứt gãy, giữa bạn và tất cả những người còn lại trong gia đình. Năm 16 tuổi, bạn khóc lóc và tự nhủ "không ai hiểu mình cả", và rất cô đơn với cái lựa chọn đi du học mà những người thân yêu nhất của bạn không ủng hộ, vì nó quá tốn kém, quá nguy hiểm, quá rộng lớn, và quá xa vời. Rồi, vì nhiều lý do, những người thợ thủ công sống vài chục năm ở thành phố và những người tần tảo bán buôn cóp nhặt những đồng lãi nhỏ để sống đã đồng ý để bạn đi, có nghĩa là dấn thân vào một con đường mà tất cả họ đều vô cùng xa lạ.


3. Mỗi lần bác tổ trưởng dân phố tay sổ tay bút đứng ở cửa nhà bạn để hỏi han và ghi chép xem thành phần gia đình hiện có những ai, ở đâu, làm gì, và tọc mạch hỏi "cháu đi làm cho tây lương cao lắm nhỉ, được mấy chục triệu hả cháu?" bạn lại khó chịu. Mỗi lần có một người họ hàng xa hỏi "bao giờ lấy chồng?" "tại sao chưa lấy chồng đi?" bạn lại khó chịu. Mỗi lần có một người bấm còi đằng sau để vượt lên khi bạn dừng lại ở đèn đỏ, bạn lại khó chịu. Mỗi lần có một người ngồi ven hồ cắn hạt hướng dương tí tách và tiện tay ném xuống mặt hồ, bạn vô cùng khó chịu. Và mỗi lần khó chịu như thế, bạn lại nhận ra một chút, mình khác với số đông xung quanh ra sao.


Và đấy là một sự đứt gãy, giữa bạn với những người xung quanh. Có người bảo bạn khó chịu vì tư duy "tây" quá, có người lại bảo sự khó chịu đấy là dở hơi. Bạn không tìm thấy bình yên ở một đất nước được xếp hạng là nơi bình yên thứ ba thế giới, nơi người ta không dám làm đau một con chim và công an không nỡ đánh thức một người vô gia cư đang say ngủ. Và khi trở về nơi khói bụi ồn ào, bạn lại thấy mình đã thay đổi đủ để không chấp nhận nhiều thứ và khập khiếng với thực tại ở nhiều chỗ.


4. "Tại sao lần nào tao gặp mày cũng vẫn y nguyên như thế?" - "Ấy chẳng thay đổi gì cả" - "Vân vẫn giống hệt cách đây 3 năm" - những người bạn quen biết lâu năm hay nhận xét về bạn như thế. Nếu đã không thay đổi, ngày xưa, bây giờ và tương lai vẫn y nguyên, thì làm sao có thể nói là đang đi tìm chính mình? 

Bạn hướng đến tính địa phương, muốn nghiên cứu về các vấn đề của Việt Nam nhưng mỗi khi cần diễn đạt điều gì hàn lâm lại phải dùng tiếng Anh. Sống cả đời ở thành phố, nhưng bạn thấy thoải mái nhất khi ở giữa những người nông dân. Khăng khăng tuân theo những lễ nghi nhỏ nhặt như đưa đồ cho người lớn bằng hai tay, nhưng bạn thấy được là chính mình nhất khi làm việc với người phương Tây. Bạn muốn sẽ có một gia đình yên ấm thuận hòa, nhưng lại kinh hoàng khi nghĩ đến cảnh nội trợ con cái nheo nhóc trong vai trò phụ nữ truyền thống. 

Và bạn thì cứ vật lộn để tìm ra một điểm nối của tất cả những chỗ đứt gãy, một vị trí nào đó mà bạn cảm thấy hoàn hảo nhất cho mình. Có lẽ ở thời điêm này câu hỏi khôn ngoan hơn không phải là "tôi là ai?" mà là "tôi thuộc về đâu". Câu trả lời có thể là một chỗ, vài chỗ, hoặc không nơi đâu cả. Nhưng điều quan trọng là ý thức được bạn có nhiều phần, và không cần phải cố bỏ đi phần nào để khép mình vào một định nghĩa có sẵn. Nông dân trồng khoai và Công dân quốc tế không nhất thiết phải loại trừ nhau. Còn chuyện tìm kiếm thì để sau tính....

Mưa trong thành phố

Sunday, 17 June 2012 Posted by Rain

1. Gần 5h chiều, mây đen ngùn ngụt kéo đến. Sau gần 2 tuần nóng điên đảo và bị hun bởi khói đốt rơm từ ngoại thành bay vào, mình hớn hở ngóng cơn mưa rào nhiệt đới. Mưa thì sẽ mát, sẽ hết khói, hết bụi, sẽ khiến mùa hè dễ chịu hơn một chút. Thoáng chốc, mưa đổ xuống trắng xóa cả trời. Từ trên tầng 21 nhìn xuống, mưa xiên xiên như đang múa. Mọi người đứng ra cửa sổ xuýt xoa khen mưa đẹp.

Lúc đấy thì mình nhớ ra là hôm nay mình đi xe buýt đi làm, không mang áo mưa, và quan trọng nhất là mình đang vác cái laptop. Một vài phương án chạy qua trong đầu, mình không thể để laptop lại đây để về người không, cũng không dám ôm laptop đứng đợi xe buýt trong màn mưa xối xả như thế. Phương án cuối cùng, lôi điện thoại gọi người yêu đến đón. Sau vài câu mặc cả và vài cái thở dài nẫu cả ruột, chàng đồng ý.

Có một số điện thoại để gọi đến đón khi trời mưa là một thứ xa xỉ. Thứ xa xỉ mà trong suốt 4 năm xa nhà mình không có. Và thứ xa xỉ ấy biến một nơi chốn, một thành phố bất kì, có thể không phải là Hà Nội, trở thành Nhà.

2. Bọc laptop vào một cái túi nilon to tướng và khệ nệ bê xuống đường. Mình đứng nép vào mái hiên của tòa nhà và bắt đầu chờ đợi. Có một vài người khác hình như cũng đứng chờ người đến đón như mình. Người người lúp xúp trong áo mưa. Một trong những lý do để mình đi xe buýt đi làm là lái xe trên đường phố, nhất là vào giờ tan tầm, thường gây ra những bực bội không cần thiết. Mọi người hay bấm còi, hoặc cố tình len lách, hoặc lao đến khi không thể lao được nữa, để giành giật từng centimet đường. Mưa như thế này hình như cái sự cạnh tranh ganh đua ấy cũng được xoa dịu đi.

Đợi mãi chẳng thấy người yêu đâu. Đứng bắt đầu chồn chân thì mình thấy có một em trai khoảng 14-15 tuổi, dắt một em gái khoảng 7-8 tuổi đến gần chỗ mái hiên mình đang đứng và bảo "em chờ anh ở đây nhớ". Em trai chạy biến vào màn mưa, còn em gái đứng đó, tóc tết hai bên, mặt tròn bầu bĩnh, thỉnh thoảng ngước lên nhìn mình. Lúc sau, một chiếc ô tô bảy chỗ từ từ tiến lại. Em trai từ trong ô tô chạy ra, mở cửa xe cho em, rồi chạy ra dắt em lên xe. Chẳng có gì đáng nói, chỉ là hai bạn trẻ nhà giàu như vô vàn những gia đình khác ở thành phố này. Nhưng em trai sau khi đóng cửa xe cho em gái đã trèo lên ghế lái, chứ không phải ghế bên cạnh. Mình mở to mắt để xem có nhìn nhầm không, vì rõ ràng thằng bé này mặt non lắm, có lẽ chưa học hết cấp 2. Cái xe lùi dần, hòa vào màn mưa và dòng xe cộ nườm nượp. Có một vẻ gì đấy vừa hùng dũng, vừa kiêu ngạo của một chiếc xe đắt tiền mới cóng, nhưng cái thái độ "đương nhiên là như thế" của cậu bé không quá 14 tuổi ấy, khi lái chiếc xe đó đi, khiến mình thấy gờn gợi. Cùng là cơn mưa, nhưng ảnh hưởng của nó lên những số phận khác nhau vô cùng đa dạng. Ngay bên cạnh mình, cũng mượn mái hiên để tránh mưa là một chị bán hàng rong với hai gánh các loại áo lót, chun buộc tóc, bông tắm lỉnh kỉnh. Chị chỉ có hai mảnh nilon to để che hàng, nên chạy được đến mái hiên này người đã ướt như chuột lột, giờ đang đứng run rẩy đợi ngớt mưa.

3. Mình đứng ngắm mưa và bắt đầu nghĩ miên man về sự đời. Đã đi làm ở chỗ mới được một tuần, và đã thấy bức bối đủ để muốn rời bỏ. Vẫn là câu hỏi cũ đặt ra, mình có đang tự nuông chiều bản thân quá không, khi cho phép mình rời bỏ bất cứ điều gì mình không thích? Có nên ép mình quen và thích nghi, hay lại bỏ đi để tìm kiếm một công việc mình thấy hài lòng? Một công việc mà mình không muốn nghĩ đến sau 5h chiều, và sau hai ngày cuối tuần thì sợ hãi cái viễn cảnh phải ở đó 5 ngày tiếp theo, thì có nên cố chịu đựng hay không? Trước khi bắt đầu làm ở đây đã tự nhủ không nên lông bông nữa, nên gắn kết với một chỗ để làm cho tử tế, nhưng sau một tuần lại thấy nản. Chẳng nhẽ một công việc mà mình đủ hứng thú để không thấy ngán ngẩm hay sợ hãi lại khó tìm đến thế sao?

Nghĩ về một cô bạn đã tuyên bố chắc như đinh đóng cột rằng "nơi chốn này, văn hóa này, gia đình này, không phải dành cho em. Em thấy ngột ngạt ở đây, em không được là chính mình, em phải sống theo những sắp xếp của bố mẹ, em ghét những định kiến của xã hội, nên bắt buộc em phải sống ở đất nước khác. Em ngại thay đổi, nhưng em không nghĩ mình có thể sống hạnh phúc ở đây". Dường như lựa chọn của em rất giống với sự tự giải thoát và là kết quả của một quá trình giằng co giữa một người trẻ muốn khẳng định mình và bậc phụ huynh muốn kiểm soát cuộc đời con mình như giật dây một con rối vải. Và mình lại thấy biết ơn bố mẹ mình vì các cụ chẳng bao giờ ép mình làm theo ý của các cụ, trong bất cứ việc gì từ bé đến to.

Mình nghĩ về mâu thuẫn giữa Bloom, chỗ làm cũ của mình và đối tác là một NGO Việt Nam. Mâu thuẫn ấy có vẻ như đi theo nguyên tắc: "Khi anh làm điều sai trái với tôi thì tôi cũng được quyền làm điều sai trái với anh. Nếu anh đã không phải với tôi thì tôi không việc gì phải cư xử đúng phép tắc với anh nữa." Cũng giống như khi một người vô cớ vung tay đánh ta thì ta thấy mình có quyền đánh lại họ, chứ không còn nghĩ được đến quy tắc không được xâm phạm đến thân thể của người khác. Hình như chỉ có các bậc thần phật thánh nhân mới sống được như thế. Giữ vững nguyên tắc đạo đức của mình cho dù ngoại cảnh hay những người xung quanh tác động ra sao. Người ta cứ đánh qua đánh lại, nên mâu thuẫn càng dày thêm, và khi được hỏi tại sao lại ra cơ sự ấy thì bên này đổ cho bên kia rằng họ đánh tôi trước, tôi chỉ trả đũa thôi nên tôi chẳng có gì sai cả. Thế nên con người mới quẩn quanh trong nỗi khổ, đấy là chữ "sân" trong Phật giáo, hay diễn đạt nôm na là "giận quá mất khôn".

4. Hơn một tiếng sau, khi chân đã mỏi nhừ và mưa đã gần tạnh hẳn thì người yêu mới đến. Đường tắc và có nhiều chỗ ngập sâu. Mất thêm gần một tiếng nữa lăn lội trên đường vì rẽ ngả nào cũng nghẹt người hoặc lụt nước. Nhưng dù sao thì cuối cùng vẫn về đến nhà.
Khi gặp hoạn nạn, có người để cầu cứu, và người ấy đưa được ta về chỗ trú ẩn an toàn, thế là tốt lắm rồi.

Inviting myself to hope

Friday, 15 June 2012 Posted by Rain

How painful is it to relive and express your pain in public? How brave do you need to be in order to subject yourself to public judgement?


Contemporary art is catching up in Vietnam. Every month, there would be some events that relate to this specific form of art, be it a painting exhibition, a dance performance, or a play with unusual structure or interactive format. While creating and enjoying contemporary art is becoming more and more trendy, using it to present and tackle social issues is even more fashionable.

"Inviting myself to hope" is a very beautiful translation of the title of a famous song by Trinh Cong Son
Tôi ơi đừng tuyệt vọng" literally means "Hey me, don't despair". While the Vietnamese phrase is an encouragement, resulting from a bad outcome, the English version is a positive attitude. These are the name of a contemporary art performance put together by CSAGA* and a few big sponsors. The actresses are advertised as unprofessional performers and former victims of domestic violence. Now, after participating in a project aiming at supporting domestic violence victims for a few years, they have gathered enough courage to participate in a show about their own sorrow.

The play sent shiver down my spine many times, especially when the actresses expressed their reactions to violence. They crawled, they rolled, they cried, they screamed, they laughed, they became crazy, they froze, they were so frightened that they lost consciousness. Through the medium of play, they were free to act out their pain, and unlike traditional plays, the line between reality and imagination was blurred to a great extent. This play can be scripted, but all actresses have first hand experience of how being beaten days after days feels like, therefore, the performance transforms itself from a pure play to a recounted story of real events and real emotions.

There is quite clear story line, comparing to other attempts in conveying messages in contemporary art. I am not sure whether the crew wants to make the play as easy to understand as possible (since it aims at the mass audience and to raise awareness, rather than selective cultural elites who like to ponder upon complicated matters) or whether they just have a very urgent message that needs to get through and they can't take the risk of letting the audience draw their own conclusion. Phase one, some women got beaten, they became despaired, the men were shown to be aggressive, addicted to gambling and drinking. Phase two, the women got together, gained strength as a group, reclaimed their power. Phase three, the men realized their mistakes, were sorry for their awful deed, were forgiven by the women, and a happy ending. Everyone danced in the sunlight and the song of Trinh Cong Son was played as background music.

Even though movements and speaking tones were not as refined as those of professionals, I could still recognized some great efforts were made. However, there are two issues that keep coming back to my mind during the play. First, the men were depicted in a very criminal manner, while the women a victim-like manner. The men were all about aggressiveness, cheating, lying, abusing, while the women were only suffering, covering their faces with their hands, crying in the dark and offering their hands, both to their peers and to the men by the end. There was a very hostile distance between the two sexes, as if the men only know how to beat, and the women don't do anything else but crying. Criminalization of the male makes them seem irrational. Why are they the frightening creatures that only beat and abuse, and would why the women stick with them at all? Victimization of the female makes them irrational as well. Why do they only cry and suffer, and why don't they just leave the abusive men? Depicting one sex with all negative traits, namely all the men in the play were abusive and horrifying, makes their violent acts seem innate. They are bad, all of them are bad, nothing else to say. On the other hand, portraying all the women in the play as tolerant and passive make their suffering natural too. More than once, people in the audience commented how Vietnamese women are known and admired for their great tendency to scarify and consider the interest of others before their own. As everyone refers to this virtue as a legacy, it's not a big surprise that women would  internalize the duty to be willing to scarify anything, anytime so much that they forfeit their self-defense system.

However, despite being depicted as evils, the men still didn't bear the responsibility. They were either gambler, drinker or mentally ill. This, to me, is problematic as well, as this portrayal decentres the men from their bad behaviours, providing them a cause to blame. Do only men who drink, gamble and have mental problem beat their wives? Do only these irrational men, who are not always in the best state of their mind, abuse women? Does it mean that men who are in good shape, good mental state will never commit crimes against women? No, absolutely not. Creating a cause to blame is dangerous, because whenever people think of an abusive man, they will think of an external cause that happens to him. A man in the audience actually commented that sometimes men are abusive because they face failure in business, and they vent on their wives. That is a patterned way of getting the men out of the matter, freeing them from guilt, and shifting the blame, if not to the wife, then to an external factor. Then the men play the role of a victim themselves. When they are not seen as a rational being who is in full control of their acts, they can explain away their wrong deeds by claiming victims to their rage, their disappointment, their hot temper, their drunkenness, their greed (to earn money by gambling), or their unstable state of mind.

The play is a nice try in bringing out voices from an usually unheard group in society. I believe that when someone is empowered to speak up about her pain, the pain will subdue. However, a better contextualization is needed. If lots of Vietnamese men beat up their wives, the problem can't be blamed on one or two individual men with drinking or gambling addiction. Yet, they shouldn't be viewed to be bad inside out either. A most humane and sociological way, I think, is to place them among all the norms, beliefs and viewpoints that are so commonplace we forget they contribute a great deal to our daily activities. The men, even when they are perpetrators, shouldn't be separated from their social context. No one would beat their wives if they know, and sincerely believe that it's wrong. They must have some reasons and justifications for their acts. To dig deeper into these underlying assumptions and norms will require even more efforts, time and efforts. Meanwhile, at least the play "Inviting myself to hope" has achieved its main goal of spreading the message, because at the debut show the Youth Theatre's 600 seats were filled.

 * Centre of Studies and Applied Science for Gender - Family - Women and Adolescence

Mây là mây ơi

Sunday, 10 June 2012 Posted by Rain

Mây là mây ơi
Suốt ngày rong chơi
Chẳng bao giờ nghỉ
Lãng du khắp trời

Lục lam chàm tím
Trắng xanh đỏ hồng
Là mây mây đó
Lững lờ trên không

Từng giọt lộp bộp
Mưa gọi ríu ran
Thân phận mây nhỏ
Tan hợp, hợp tan

Mây mãi lang thang
Chân trời góc bể
Em ngắm, em kể
Thêu thành ước mơ

Lớp 6, lần đầu tiên viết thơ đăng báo, chẳng nhớ đầu đề là gì, đại loại tứ thơ đầu tiên vang lên trong đầu là "Mây là mây ơi" bắt chước ca dao "Trâu ơi ta bảo trâu này"

Rồi viết thành một bài thơ ngăn ngắn bốn khổ, đến bây giờ chỉ còn nhớ ba. Một khổ ở giữa không hiểu sao không tài nào nhớ lại được. Những bài đăng báo lần sau lần nào cũng giữ lại, thế mà bài đầu tiên lại vứt mất. Sau khi được đăng báo bố mẹ mở một trận ăn khao linh đình. Con bé được tặng mấy quyển sổ, mở đầu cho rất nhiều năm về sau suốt ngày được tặng sổ, sách và bút

Hôm nay đi về nhà, mệt phờ râu sau một tuần làm việc chẳng có ngày nghỉ. Nhớ lại bài thơ cũ. Tư nhiên ngộ ra, cái hồi 11 tuổi mình đã nghĩ đến tên mình, là mây, và là một thực thể vô định, bay chẳng bao giờ nghỉ cơ mà. Năm 18 tuổi lần đầu tiên được đi máy bay, cảm xúc chới với đến nỗi vừa đi vào phòng chờ một mình đã trào nước mắt, và nhìn mây từ trên cao xuống, mới thấy mây và biển chẳng khác gì nhau, và khi thay đổi điểm nhìn, không còn gì là cao thấp, cũng chẳng còn ranh giới. Không còn để bấu víu, ngoài những đám mây cứ trôi lững lờ mãi ngoài kia.

Có khi là mệnh rồi cũng nên. Thế là phải Đi, mặc dù không phải là nam nhi cần thỏa chí tang bồng. Bài thơ trên chỉ có khổ đầu và khổ cuối giữ lại tứ thơ của năm 11 tuổi, mọi câu chữ còn lại là của tuổi 23.

Welcome, June!

Tuesday, 5 June 2012 Posted by Rain

Being too indulged in work is almost like going away on a long journey. Every morning I wake up with new things lining up to get done, just like in a hotel somewhere far away from home, I open my eyes and go through a mental list of places I need to visit. And I work, work, work, in a manner not much different than I would go, go, go. I couldn't stop working because I haven't finished the tasks yet. I couldn't stop moving because I haven't completed the destinations yet. I am not free. I am not home. I force myself to keep on, even as I miss reading and writing so much, just as during the trip, from time to time I miss my blanket, my pillow and my bed. Or just the sense of security both reading and lying on my bed provide me. I don't allow myself to touch a book, like I sometimes don't allow myself to taste something from home, for fear that my courage will crumple. Yet, right now, as I am typing these lines, I feel like being home. At last, I have allowed myself to return to a place I belong to.

Accepting a few jobs at once is like going on a very long journey - I told myself not too long ago. I was missing a slow pace of my unemployed days, when I could lie on my bed reading a book past midnight, sleep in and watch interesting documentaries on various religions. But more than anything, I miss being able to stop. To think. I couldn't think much while all I could care about was meeting deadlines before the next one shows up. While I am on a backpacking trip, one day is not much different from the next, in the sense that I will go to a new place, eat new food, probably meet new people, and move on. While I am doing many things at the same time, one day is exactly the same as the next. I will do a new task, earn new money, probably meet new people, but the next day I will repeat the process. I can't stop, even to absorb a bit of an old destination. And while I was overwhelmed with a heavy workload, I didn't have a moment to reflect in depth about all the stuffs that happening around me.

May was a crazily intense month for me. I worked a few jobs, and traveled to a few provinces at the same time. For two weeks in a row, I constantly set the alarm at 3am to get up and work until 6am, got one more hour of sleep before starting a new day. By 6pm or 7pm, I finished dinner, was done for the day, and tried to work 2 more hours before I couldn't resist the bed anymore and fell asleep the moment my back touched the bed sheet. It was a short-term contract for a Dutch NGO. Long story short, I worked as a research assistant/interpreter for an action research/capacity training in organizational management, specifically in Public Health. My direct boss/co-worker is a Dutch Master student, who is lovely and wonderful to work with. We get along too well probably, always talking and laughing with each other. We even share a great fear/hatred of insect. Then, I had a few big orders of translation from UNDP and CIDA at the same time, which kept me occupied every waking moment possible when I wasn't talking/travelling/interpreting/eating. Yet after a month working with 6 different organizations, among which 5 are Community based organizations, I still prefer knowing people on an individual scale, rather than as a role in an organization. I still love personal stories, and even though organizations have their stories (or dramas) too, I don't find them as attractive.

Moreover, I had to maintain another regular side job, but I wouldn't include it as a main factor contributing to my next-to-nothing free time in May. And I managed to attend some interviews, got 4 job offers, and debated with myself to pick one. I will finish the current contract by the end of June, start my new job this Friday, and already started assisting in a new research a week ago. Probably I won't be able to resume my delayed Chinese class before the end of August. The next job is very much similar to my last official position with Bloom, but different in a few important elements, most important of which are support from local government and experience of the leader. It is also a small social enterprise, so young that it actually hasn't had legal status yet. It has a strong focus on community-tourism, and aims at creating impacts on many different aspects of life in one community, instead of just focusing on one issue, such as health, or gender, or education alone. This choice of mine makes me feel like I am always attracted to a same thing, again and again. Or to be more precise, I can be attracted to many handsome guys (other big NGOs and a corporation who also offer me jobs with amazing benefits) but I keep ending up with the one that is very similar to that guy who I left but with a broken heart not too long ago.

My what-is-my-purpose-in-life, post graduation and post first job resignation crisis seems to be over, which doesn't necessarily mean I have resolved the ultimate question about a ultimate goal in life. But it doesn't matter that much now. I guess now Im in a motion, and as my friend/ex-boss Malte said: "As long as you are going, you will end up somewhere nice". Probably it is a good attitude for me to adopt.

I quit facebook, mostly because those I actually care about don't make themselves heard much on facebook, and those who do update their profiles often are those I don't really want to know if they don't have anyone to talk to at 1am or if it is raining outside. When I was in Canada, facebook was more than a social network for me, it was actually a source of information about a world that I can't be in physically but often longed for. One year after I came back, I no longer have such an urge to update about that distant world, because I am here already. Perhaps I have grown out of it, but I guess mostly it's because I feel satisfied now with about 5-10 people that I make effort to keep in touch and meet in person. Then one day, I deactivated my account and haven't been tempted to reactivate it, even though facebook has tried to lure me many times. It scares me to think how such a passionate lover can grow distant, lose interest and one day cut loose all strings like what I did to facebook, though. The only inconvenience is I have to tell same things to about 6-8 people who actually care about me and are curious to know what I have been doing (you know who you are, and please know that more than once, you warm my heart by making me feel like Im missed). I am tired of doing this, really, especially when I don't have much time or the energy to go into details about my life. But other than that, I think without facebook I live more in the moment, save more time, concentrate better (though I didn't sit by my laptop that much the past month so I can't really testify that). However sometimes I do feel like sharing some short expressions of my feelings, or emotions, or thoughts, whatever, but don't know where to turn to. Then the urge fades. And I am fine again.

I bought a jasmine, a lime, a chili plants last Saturday, and grew a bunch of herbs. I already have lots of jasmine flowers now, chilies flowers are blossoming and little new green chilies are appearing, the lime doesn't look very good, but today my herb seeds have started sprouting and my onions are growing new leaves. That, I think, is pure happiness. I love watching things grow. I guess it makes me feel like I can Create. I can start life. Just thinking how "creative" actually means "full of" the act of creation. A creator, I am.