Đây mới là thơ xịn :)) (Imported from facebook, Feb 28/2010)

Thursday, 12 August 2010 Posted by Vân Nguyễn

E hèm, hòan cảnh ra đời của bài "những câu nói linh tinh được ngắt ra và xuống dòng" là như thế này. Một hôm tớ bỗng dưng muốn đọc thơ, nhưng đọc mãi vẫn chưa thấy gì vừa ý, lại nổi cơn thèm được tặng thơ. Mà thơ có phải thứ vật chất đòi ai tặng cũng được đâu. May quá, tớ lại có trong tay một nhà cung cấp thơ khá là dồi dào, mỗi tội nhà cung cấp lúc đó ỉu xìu xìu như bánh đa ngâm nước. Tớ lèo nhèo bảo anh ý là "Anh ơi em muốn một bài thơ anh làm tặng em nhé", rồi nghĩ ra yêu cầu thêm "Anh lấy câu này làm câu mở đầu luôn đi."
Tối qua tớ nhớ ra là thơ theo yêu cầu của mình mãi chưa được chuyển phát, nên tớ viết lăng nhăng trong 5 phút, ra cái note phía dưới. Sáng nay thì thơ của tớ đã bay đến.
Tớ cũng muốn xem thử xem cùng một điểm xuất phát hai anh em sẽ phát triển một bài thơ (hoặc những câu nói ngắt dòng) khác nhau thế nào.
Tớ đọc và tớ rất vui, vui cực kì ý. Tác giả của bài thơ này là một trong số những ít người mỗi lần tớ nhớ, phần nhiều là do tớ đang nhớ một phần của con người mình. Vô cùng là yêu >:D<
Thôi, thơ đây, mời bà con chia vui cùng tớ :D
Anh ơi
Anh làm tặng em một bài thơ
Ừ anh viết
Làm sợi chỉ mỏng khi đợi chờ

Một bài thơ
Những điều đã nói ghép vần lại lần nữa?
Hay sáo điều gì mới
Hay nhắc lại kỷ niệm đã có từ xa xưa?

Anh chẳng biết viết gì
Sợi chỉ mỏng vẫn còn nguyên ở đó
Bao nhiêu ngày nữa cũng chẳng thể phôi pha
Một bài thơ
Chẳng biết viết gì cho hết dạ
Gì cũng thiếu, gì cũng đủ
Không có gì
Có khi mới chính là đôi ta

***

Một nghìn lần nói yêu cũng không hết một đời
Một triệu lần làm thơ cũng chẳng đến một nơi
Một tỷ lần gặp mặt
Cuộc sống vẫn đầy vơi
Mình vẫn như thế thôi
Là may rồi

Mình vẫn thế, dù như thế nghĩa là chẳng là gì
Yêu và sống thành hai đường song song
Không cắt nhau vẫn làm thành mặt phẳng
Euclide bảo
Chỉ có thể là những đường song song

Một ngày qua sáu ngày khác sẽ lại
Bốn tuần qua mười một tháng sẽ phai
Ai trong đời chẳng đôi lần đứng lại
Nhìn sang bên kia mặt phẳng
Vẫn còn ai

Không phải văn vần, không phải thơ (Imported from facebook, Feb 27/2010)

Posted by Vân Nguyễn

Anh ơi,
Em muốn một bài thơ,
Anh làm tặng em nhé
……..
…………….
Đợi mãi, anh chẳng làm gì cả
Em ngoắc những câu chữ vào nhau
Tự làm những vần thơ rất vụng
Tặng cho mình


Anh ơi,
Em muốn một lời yêu,
Anh nói em nghe nhé
……..
…………..
Đợi mãi, anh chẳng nói gì cả
Em kì cụi viết truyện
Tự hóa thành chàng trai
Dỗ dành phần con gái trong mình

Anh ơi,
Em muốn người tri kỉ,
Anh làm một nửa của em nhé.
……...
…………
Anh ậm ừ,
Cứ gật đầu là thành một nửa hả em?
……..
………….
Nếu em muốn, anh muốn,
Và chúng mình cùng cố gắng
Sẽ ghép được thành hai nửa của nhau.

Cuối cùng hai nửa lại không khớp
Tại ý muốn không đủ lớn hay cố gắng không đủ nhiều?
Không biết
Chỉ biết là em lại nằm cuộn tròn
Tự ôm mình và cố quên, cố quên
Anh
Cùng mơ mộng ngày nào về một nửa còn lại.

Mà là những câu nói linh tinh được ngắt ra và xuống dòng :))

23-2 (Imported from Facebook)

Posted by Vân Nguyễn

Hôm nay nhìn thấy hình của những giọt mưa, lần đầu tiên, vì mưa rơi vào tuyết.

Hôm trước nhìn thấy màu của ánh trăng, lần đầu tiên, vì trăng trải trên tuyết.

Hôm nọ nhìn thấy chiều của gió, lần đầu tiên, vì gió thổi trong tuyết.

Hôm nào cũng nhìn thấy dấu chân người, lần này qua lần khác, những dấu chân đè lên nhau nham nhở, vì người dẫm lên tuyết.

Muốn thấy những cái vô hình, chỉ cần chiếu nó lên một nền trắng, trắng thật tinh khôi, và bản chất sự vật sẽ hiện ra trước mắt.

Muốn thấu được lòng người, chỉ cần soi họ vào lòng mình, miễn là giữ cho lòng mình thật trinh bạch, lòng người rồi cũng sẽ tỏ ra.

Không biết có tỏ thật không nhỉ?

A long note for Valentine (Imported from facebook Feb 12/2010)

Posted by Vân Nguyễn

Thank you, my life-time close friend, Gà yêu, for telling me you love me almost everyday, and for letting me know that Im lovely almost every other day. Thank you for not being fed up with watching me eat my lunch, and not getting mad when I say “you are stupid”. Thank you for your consistent love, and for always coming back to me no matter what happens.

Thank you, my little piece of the unchangeable, Hollow Brain, for singing to me occasionally, and for reminding me that Im important to you from time to time. Thank you for not being close friend to any other girl, and for securing my sole place in your heart. Thank you for treasuring the precious secret we both share, which is a love for the innocence.

Thank you, my intellectual sweetheart, Mr. Huge Heart, for always listening to my rambling, for telling me that you feel closer to me than any one else, those who are physically present in your life. Thank you for our endless chat, for teaching me how to write even when you’re tired and drunk. Thank you for calling me when you have no others to talk to. Thank you for not getting angry with me when I become irritating, and for always accepting my apology when I regret my hurtful words.

Thank you, my falling-from-the-sky-brother, Đại Ca, for suffering without complaining for more than 4 years so far, and most likely the rest of your life. Thank you for letting me know that you feel most comfortable talking with me, because others don’t understand you the way I do. Thank you for your patience with my quest to realize your brotherly kind of love. I know it takes me a long long time. Thank you for not giving me up when I pushed you away, at least a few times if I remember correctly.

Thank you, my dear wife, Hương, for our numerous mid-night chat. Thank you for telling me a lot about yourself, for sharing with me your thoughts and struggles, which I know you don’t usually do. Thank you for always protecting me against gossip and bullying, secretly or openly. Thank you for our similarities, and our laughs. I know that I’ll have you by my side no matter what, and that I don’t have to worry whenever Im with you.

Thank you, my honey, Linh, for your warmth, both physically and emotionally. Thank you for your strength, because this is a source of inspiration, even though you’re not aware of it. Thank you for your girly concerns, because it brings me to the notion that those who do great things can be normal, therefore, those who are normal can do great things. You do great things, but you still have little troubles of all sorts. Thank you for delicious food, cozy bed, and letting me sleep in until noon in your room while you already left for work at 8.30 am.

Thank you, my neighbour, chị Trang, for the dinners we cook and eat together, for a place to sleep when I need to run away from my noisy roommates. Thank you for hours of beautifying my face with your precious make up stuff, and for lots of clothes. Thank you for being such a sister that I can ask for food when I finish class late and have nothing to eat.

Thank you, Vũ, for being a dictatorial president and for your huge effort in making our dance possible. I know we would probably end up terrible without you, since in fact we are all terrible dancers. Thank you for learning the moves, both guys’ and girls’ and patiently teaching us. Thank you for not getting annoyed when I start talking non-sense (which unfortunately takes place way too often). Ah, must thank you for being my partner, I feel awfully thankful for that now as I suddenly recall that Tân’s hands are very stiff, anh Tùng usually distracts me with his equally non-sense talking, which leads to constant laughs and useless discussion, and anh Trường has never stopped persuading me to do crazy move (like taking off the outer shirt). In other words, thank you for having soft hands, staying focused and not interested in an impressive semi-stripping ending. Most importantly, for not minding my weight.

Thank you, the rest of the close circle. Thank you for being my family here, my brothers and sisters. Thank you for the assurance that I’ll be taken care of should something wrong happens. Thank you for your support every time I ask and even when I don’t ask, like fixing my laptop, taking me shopping, helping me with the vendor stuff, being with me in my birthday, giving me free stuff (like DVDs), picking me up when I miss the bus. Thank you for all the fun we have together, for being an essential part of my life here and now. Thank you for all the food and memories, for walking with me on my road. I know each of us has a different direction, but thank you all for crosscutting your roads with mine.

Thank you, my fan, Mr. Tongue Toe (you know who you are), for reading and liking almost everything I post on facebook. Thank you for your compliments every time I send you a new track I record. Thank you for bearing all my silly questions and ridiculous stories. Thank you for your belief in me, because many things you are sure I can do, I myself am not sure of.

Thank you, all my professors, for opening my eyes to the world of knowledge, for introducing me to a real sense of thrill, a real thirst for understanding. Thank you for letting me experience the particular feeling of a mixture between helplessness and eagerness, as I feel so overwhelmed by the vast ocean of ideas but at the same time so excited to read them, think about them, write about them. Thank you for something I haven’t fully known yet, because how much I have changed; only time can tell.

Thank you, all the friends in Peterborough, for having me over to dinners, for taking me out to the countryside, for listening to me and opening your hearts to me. Thank you for your trying so hard to make me feel at home, for your hugs and kisses. Thank you for being so nice to someone you barely know, who is so shy that she almost never approaches a stranger. Thank you for every single “love you” on the phone, at the end of emails, when saying goodbye I’ve read and heard.

Thank you, all my friends back home, for not forgetting me even though our lives are so distant. Thank you for reminding me that Im missed, and that there are people who will be glad if I come back. Thank you for pulling me towards you. Thank you for making me feel like Im still a part of your life, because I know what you are doing and you know what I am doing. Thank you for all the pictures, notes, status you post on facebook, that way Im still surrounded myself with my favourite people. And don’t have to feel like Im left out.

Even though you won’t read this, but thank you, my family, for a life totally secure and full of love. I know not many people can have such a fortune. Thank you for being the pillars of my well-being and for everything I am.

Thank you, myself, for being able to recognize how much I am loved.

Thank you, everyone, for loving me and loving each other.

I know I don’t say this often enough, but please remember

I love you.

Tình-mật-bí-bạn. (Import from facebook, Feb 2/2010)

Posted by Vân Nguyễn

Này nhà ngươi,

Có phải những người yêu nhau đều có một vài bí mật nho nhỏ không?
Hôm nay ta ngồi trong lớp, trong khi cô giáo say sưa giảng bài thì ta bắt đầu vẽ bậy đầy ra vở. Ta vẽ trái tim, như mọi khi. Rất nhiều trái tim bay từ dòng kẻ này sang dòng kẻ khác. Tự nhiên ta nhớ ra, từ một ngày xa xưa lắm rồi, ngươi bảo ta vẽ trái tim ra một tờ giấy trắng, rồi ngươi săm săm soi soi xem trái tim béo hay gầy, nhọn hay tù, to hay nhỏ, từ đó quyết định xem đường tình duyên phía trước chờ đợi ta gồ ghề hay trơn mượt ra sao.
Ngồi nhìn đống trái tim xiên xẹo, ta lại nhớ ra cả trò bói số người yêu bằng chữ kí. Ngày nào cũng như ngày nào, vừa nhìn thấy mặt ta ở lớp là ngươi bắt ta kí nhằng kí nhịt vào đống giấy nháp. Rồi ngươi sẽ gập gập, cào cào, vạch vạch, để vài phút sau dõng dạc tuyên bố: “Ấy đang có 4 người yêu”. Ngày này qua ngày khác, hai con bé mới tí tuổi đầu ngồi đăm chiêu bảo nhau: “Hôm nay tớ có 3 người yêu thầm thôi, hụt đi một so với hôm qua rồi. Không biết là ai nhỉ”. Cứ như là có người yêu thật. Cứ như là lo buồn thật.
Ta chẳng bao giờ tin vào mấy trò ngớ ngẩn đấy. Nhưng ta vẫn cum cúp ngoan ngoãn làm theo mọi đòi hỏi, hạch sách của ngươi. Ngươi bảo kí thì ta kí. Ngươi bảo vẽ trái tim thì ta vẽ. Ngươi bảo đứng im để ngươi lôi sợi lông mi vướng trên mắt ra thì ta đứng. Rồi ngươi bảo ta chỉ ngón tay nào có lông mi ta cũng chỉ. Chẳng bao giờ kêu than lấy nửa lời.

Đấy có phải là một kiểu bí mật không?
Khi ta tự vẽ trái tim và nghĩ đến ngươi, người khác làm sao biết tại sao ta nghĩ rồi tự mỉm cười. Có phải trái tim biểu trưng cho tình yêu không? Chẳng phải. Bởi vì nó nhắc ta nhớ đến những ngày lớp 7 lớp 8 bên cạnh một con bé tóc như râu ngô và thích đi xe đạp bỏ hai tay.

Rồi trong khi cô giáo vẫn giảng bài thì ta không vẽ trái tim nữa, ta chống cằm mơ màng nhìn cái slide trên tường và nghĩ về những thứ có thể gọi là bí mật nho nhỏ của hai đứa chúng mình.
Những quyển sổ. Chắc chắn rồi. Những bí mật – dưới dạng chữ viết - không có ai có quyền xâm phạm. Không bao giờ có một người thứ ba được nhòm vào. Một thế giới hòan tòan kí bí trong mắt của bọn con trai lớp mình khi cứ vài ngày lại thấy ta và ngươi dấm dúi đưa qua đưa lại một quyển sổ có mã. Trong đấy có những “năm tháng tuổi trẻ dại khờ và trong sáng” của ngươi, mà ngươi bây giờ ra sức chối bỏ lẫn phủ nhận. Trong đấy có những dòng suy tư về cuộc đời và con người khi ta còn ngô nghê ngớ ngẩn. Có đau thương, có ngọt ngào.

Bí mật có phải là những thứ người khác không biết không?
Như khi một ý nghĩ vụt qua đầu ta, chưa kịp thành lời, ngươi đã biết ta định nói gì. Nếu ta nghĩ lại và định không nói nữa, vì ta thấy cũng không đáng kể ra, ngươi sẽ dằn vặt và mè nheo cho đến khi ta đành phải mở miệng. Nếu ai cũng đọc được nét mặt ta dễ như ăn kẹo thế thì thật là đáng sợ.
Như khi ta vừa nói một câu, bỗng thấy hối hận vì biết ngươi sẽ dội ra một tràng câu hỏi mà ta thì không muốn trả lời. Ngươi chưa kịp nói gì, ta đã bày tỏ là đáng lẽ không nên nói câu đấy ra thì hơn. Và ta sẽ nói một câu, bằng giọng điệu của ngươi, mà ta nghĩ là ngươi chuẩn bị nói. Ngươi phá ra cười sằng sặc. Không chệch đi một mi li.

Hay bí mật là những thứ chúng ta ngầm hiểu với nhau mà người khác không hiểu?
Thế thì có những lúc, ngươi nhảy vào skype bảo ta: “Đi ngủ, đi ngủ ngay, làm gì mà giờ này còn thức” và biết đường im lặng cho ta làm bài nốt bởi vì ngươi biết ta không thích nghe dặn dò chúc tụng kiểu như “đi ngủ sớm nhé, giữ gìn sức khỏe nhé, ăn cơm ngon nhé, một ngày mới vui vẻ nhé”. Ngươi biết ta dị ứng với những lời dặn dò quan tâm trơn tuột nên ngươi không nói ta mặc áo ấm, ngươi chỉ hỏi “dạo này làm gì mà trông ấy có vẻ hốc hác đi nhiều đấy Voi”. Ta biết là ta chẳng hốc hác đi tí nào, nhưng ta vẫn hiểu câu đấy tương đương với “nhớ ăn uống đầy đủ, đi ngủ đúng giờ, làm việc vừa sức nghe chưa Voi.”
Thế thì cũng có những lúc, hay đúng ra là hằng ngày, ngươi ép ta phải nói câu “chúc bạn Gà yêu ngủ ngon và mơ những giấc mơ đẹp”. Dài dòng lê thê quá mệt mỏi. Người khác sẽ không hiểu tại sao phải chúc tụng đúng cái câu đấy, không được chệch một chữ, phải nhớ kèm theo cả mấy cái emoticon trái tim hôn hít nữa. Người khác cũng sẽ không hiểu tại sao ngày nào ta cũng cố gắng chống cự để không nói câu đấy, nghĩ ra bao nhiêu câu hay hơn, dù ta biết là trước sau gì ta cũng sẽ nói để được ngươi giải thoát. Chúng ta ngầm hiểu với nhau đấy là một thông điệp tình yêu, được mã hóa trong một lời chúc, và được trao gửi dưới dạng ép buộc một cách tự nguyện.

Hay bí mật là những điều chúng ta chẳng màng nói với người khác, vì đằng nào họ cũng không hiểu?
Có ai hiểu tại sao những đêm mưa ngươi ngủ gật ở bàn học mà không chịu lên giường cách đó có hai bước chân không?
Có ai hiểu tại sao ta yêu Coco đến mức nói chuyện, ăn, ngủ, chơi và chỉ không tắm cùng nó không?

Bí mật của một người là những điều không ai biết. Bí mật của hai người là những điều chỉ có hai người biết.
Thế thì, nhà ngươi ạ, tất cả những gì chúng ta nói với nhau, làm với nhau, đều là bí mật. Bởi vì người ngòai nhìn vào không thể truy cập thông tin như cách chúng ta trao đổi. Mặc dù thông tin bày ra đấy, nhưng đều là thông tin đã được mã hóa, chỉ có ta và ngươi mới giải được. Bởi vì chúng ta không chỉ giao tiếp bằng lời nói, bằng ánh mắt, bằng cử chỉ, mà bằng tâm hồn và rất nhiều năm tháng bên nhau.

Có phải những người yêu nhau đều như sống trong thế giới riêng của họ không?
Ngày xưa, hồi ngươi vẫn còn nông nổi và ta vẫn còn lơ ngơ (mặc dù bây giờ ngươi cũng chẳng chin chắn và ta thì vẫn chưa khôn khéo), ngươi có viết rất long trọng rằng kể từ khi chúng mình là bạn thân của nhau, chúng mình đã cùng nhau xây dựng một vương quốc Tình Bạn, chỉ có hai cư dân. Ta hồi đấy đọc rồi cũng chẳng nghĩ gì. Bây giờ nghĩ lại, thấy cũng đúng. Hai cư dân duy nhất đã phát triển ra một hệ thống ngôn ngữ để nói với nhau mà người ngòai không thể hiểu.
Thế là đích thị chúng mình đang yêu nhau rồi.
Ngươi có đang hắt hơi hai cái không?
Ta thì đang hạnh phúc. Tại vì không phải lúc nào người ta yêu mà cũng nhận ra là mình đang yêu đâu. Thật đấy :D