Những cô gái mùa hè của tôi.

Wednesday, 25 August 2010 Posted by Vân Nguyễn

Những cô gái mùa hè của tôi, cái tên này đã được nghĩ ra cách đây cả tháng. Cũng đã lôi word ra gõ được nửa trang, rồi lại tắt đi vì quá buồn ngủ. Còn bây giờ thì đang ngồi viết lại từ đầu, trong buổi chiều ngày cuối cùng làm việc ở SRD, khi xung quanh mọi người cũng im lặng cắm cúi và chỉ vang lên tiếng máy lạnh ro ro và tiếng gõ bàn phím của chính mình.

Lúc đầu định viết bằng tiếng Anh, my summer girls nhỉ, nghe thuận tai và quen thuộc hơn “những cô gái mùa hè”. Xong rồi thôi, viết tiếng Việt cho lành.

Đó là những cô gái tôi đã gặp gỡ, làm quen, yêu quý trong mùa hè này. Có người tôi đã làm bạn từ lâu, có người tôi gặp lần đầu, có người tôi vẫn chưa được gặp, có người tôi nối lại liên lạc sau cả chục năm tưởng là đã quên nhau. Họ chỉ có một điểm chung duy nhất, nhưng khá nổi bật. Họ không có mặt trong kế hoạch nghỉ hè của tôi. Họ không phải người tôi nhớ nhung, mong ngóng. Họ không phải những người đã khiến tôi háo hức trở về. Tóm lại, họ không nằm trong nguồn yêu thương tôi cho là của mình, nhưng họ vẫn là những cô gái của mùa hè trong tôi.

Vì họ đã đi với tôi đến những chỗ tôi muốn đến. Cho dù đấy là một buổi biểu diễn ghê rợn của Đại Lâm Linh, hay một vở cải lương, hay một buổi tọa đàm khó hiểu của giới nghệ sĩ đương đại. Thậm chí đi cắt tóc, đi mua vụn vặt cái này cái kia. Tôi thấy biết ơn vì đã không phải tự nhắc bản thân quá thường xuyên rằng mình không còn sẵn bạn bè để rủ rê như ngày xưa nữa.

Vì họ đã nhắc cho tôi nhớ rằng nếu yêu thì phải nói ra. Với những lá thư tay, những dòng viết ngắn, những câu nói vô thưởng vô phạt. Tôi ngạc nhiên khi bạn đi xa ơi là xa, lâu ơi là lâu chỉ để đến chơi với tôi một lúc. Tôi vui sướng khi nhận được một cái móc chìa khóa tự làm bằng tay, với một cái thư thổ lộ rằng tôi là người có ảnh hưởng đến em nhiều nhất từ khi vào đại học. Và em muốn thử thách sự chịu đựng của mình, muốn học để biết, để hiểu, để nghĩ, giống tôi.

Vì họ khiến tôi tự tin hơn khi nhân ra rằng chúng tôi giống nhau. Tôi chưa bao giờ ngồi nói chuyện với một người Canada tầm tuổi mình thoải mái như khi tôi ngồi nói với bạn. Tôi vẫn quên từ, vẫn nói sai, vẫn ngắc ngứ để diễn tả điều mình muốn truyền tải, nhưng lần đầu tiên, tôi vượt qua được bức tường tôi tự giam mình bên trong suốt 3 năm nay. Tôi đã không còn bị ám ảnh bởi những sự khác biệt và khả năng ngôn ngữ của mình. Cũng là lần đầu tiên, tôi cảm thấy một người Canada trẻ có thể yêu quý tôi vì những điều tôi nghĩ.

Vì họ đã để tôi nhìn thấy những nỗi lo, những căng thẳng và sợ hãi. Vì họ chưa bao giờ là người tôi nghĩ sẽ mở lòng đến vậy. Vì họ đến với tôi mùa hè này. Có thể tôi đã biết họ từ trước, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến họ mà thêm tính từ sở hữu “của” vào đằng sau. Vì họ đã cho tôi một vị trí quan trọng hơn tôi tưởng, và tôi biết ơn.

Còn những người ngược lại, tôi đã nghĩ về họ rất nhiều trước khi về, thì lại không đóng vai trò gì trong mùa hè của tôi. Họ, hoặc đã quá khác với những gì tôi còn lưu giữ, hoặc quá bận rộn, hoặc đã đi xa, đã khiến tôi hoang mang mất một nửa mùa hè. Tôi thất vọng nhìn những giấc mơ của mình bị sụp đổ và những mảnh kí ức rơi vỡ vụn cứ loang ra, loang ra.

Rồi những cô gái mùa hè của tôi đến, tôi thấy mình lại được lấp đầy. Có thể họ đã luôn ở đó nhưng bây giờ tôi mới nhận ra. Hoặc có thể tôi đã học được cách mở lòng cho những điều mới để thay vào những điều đã cũ.

Nhưng mà, điều quan trọng nhất không phải ai là cô gái mùa hè của tôi, không phải ai là người mới và người cũ. Một sớm thức dậy, tự nhiên tôi nhận ra rằng hai trong số ba mảng băng quan trọng nhất đã tan ra thành nước. Mỗi lần tôi trở về là một mảng mới tan ra. Lần đầu tiên, năm 2008, tôi về nhà với thứ tình cảm khiến tôi sốt ruột và quay quắt nhất: tình yêu. Nó đã vỡ mất. Lần thứ hai, năm 2010, tôi về nhà với thứ tình cảm đằm hơn nhưng cũng vô cùng mãnh liệt: tình bạn. Nó cũng đã tan mất, mặc cho tôi đã từng tin rằng sức sống của nó âm ỉ và dai dẳng bất diệt. Những người tôi yêu quý, trông chờ, háo hức gặp nhất đã không còn là nguồn sức mạnh gắn chặt tôi với mảnh đất này. Tôi mất hai tháng để nhận ra, rã rời, dằn vặt, nghi vấn, cuối cùng là chấp nhận. Hai tháng sau đó của mùa hè, tôi bình ổn và vui vẻ trở lại với những sắc màu mới trong vùng băng đó. Chỉ còn một mảng cuối, là gia đình.

Tôi tự hỏi có khi nào lần quay trở lại tiếp theo khối băng chìm sâu và bền vững nhất này cũng sẽ tan nốt không?

Khi đó tôi sẽ không còn gì níu giữ, tôi sẽ bay đi như con diều đứt dây. Có thể tôi sẽ hạnh phúc hơn, có thể tôi sẽ bất an hơn. Nhưng tôi không thể phủ nhận với bản thân là, mỗi lần trở về tôi lại cắt đứt thêm một mối ràng buộc, dù chẳng bao giờ cố ý.

Có thể lắm chứ, lần sau quay lại, Bi bèo sẽ bảo tôi là “Em không cần chị về nữa”, tôi sẽ thấy mình vô dụng dưới mái nhà này, và nó không cung cấp đủ cái men chống chếnh của cả sự cô đơn lẫn khoảng im lặng tôi cần có để nhìn sâu vào nội tâm mà viết. Tôi sẽ thấy không ai cần đến mình, và nơi nào đó, mình sẽ có ích hơn, rồi tôi sẽ ra đi.

Tôi chỉ biết là bây giờ, em tôi vẫn bảo “lúc chị đi em ở nhà một mình buồn lắm”, nhưng lần này ra đi tôi rất nhẹ lòng.

Vụn vặt. Viết ra để quên

Tuesday, 24 August 2010 Posted by Vân Nguyễn

- Mình không thích việc mọi người nhảy xổ vào chúc mừng sinh nhật trong facebook, vì mình không biết phải trả lời thế nào cho từng người, và mình cũng không thích thanks một câu lãng nhách. Mình không thích những người chẳng hề quan tâm gì đến mình để lại một câu nói vô nghĩa như thế. Và mình cũng sẽ không làm thế với người khác.

- Hôm ở Sing, đi đến cái đài phun nước phong thủy, bác hướng dẫn viên bảo xếp hàng đi ba vòng, chạm tay vào nước và ước 3 điều, mỗi vòng một điều. Cả đoàn người cũng lụi cụi làm theo, giơ một tay ra và đi vòng tròn. Kể ra trông hơi hâm, nhưng nhiều người cũng làm thế nên không sao lắm. Mình chẳng nghĩ ra ước cái gì cả. Chẳng ham muốn cái gì to tát, chẳng khát khao cái gì rõ ràng, mà cũng chẳng thèm thuồng cái gì đến mức không thể làm gì ngoài ước. Thật ra thì cũng có, ví dụ như có túi thần của Đô Rê Mon, nhưng tất nhiên mình không coi đấy là một mơ ước kiểu có thể ước (vì tất nhiên chẳng bao giờ đạt được). Sau khi làm cái việc chắc người địa phương sẽ thấy hơi buồn cười, mình nghe thấy thằng bé 7 tuổi cùng đoàn bảo mẹ nó: “con ước có một con mèo”. Hơi sững sờ một tí. Căn bản là mình đã hoặc là quên cách ham muốn những điều đơn giản và chân thật, mà không phải những thứ ghê gớm xã hội đặt ra, như một công việc, một vị trí, một thành tích, hoặc là đã quên mất những thứ nhỏ xíu như thế cũng có thể chiếm một phần ba số điều ước được có. Trong khi giơ một tay ra để chạm vào nước và bước vòng tròn quanh đài phun, trong đầu mình đã vang lên những định ước xã hội quen thuộc: cầu mong mọi người đều bình an, mạnh khỏe, hạnh phúc, gặp nhiều may mắn, vân vân. Mình đã quên việc gọi tên những mong muốn của mình đơn giản như thế, và khát khao những điều giản dị như thế. Ước mơ của mình, thật ra bây giờ chẳng có màu sắc và hình dáng gì cả.

- Có một vài ngày ngồi giữa trời Hà Nội, đã nói về những dự định và chuyến đi khi đến Canada. Thấy buồn cười với chính mình, vì cách đây không lâu đã làm cái việc hoàn toàn ngược lại, ngồi ở Canada và vẽ ra những viễn cảnh tươi đẹp nhất khi về nhà. Có phải lúc nào người ta cũng sống với những hứa hẹn không? Những điều sẽ xảy ra vào ngày mai, vào một lúc nào đó, những thứ họ chưa đạt được. Gọi văn hoa là hi vọng, thậm chí có thể là niềm tin. Những người hài lòng với những điều họ đã có và đang có, không mong mỏi gì cho tương lai, không nuối tiếc gì trong quá khứ, hình như chỉ có thể là các bậc chân tu

- Người ta viết ra để nhớ, mình viết ra để quên. Vì không viết thì những suy nghĩ kia cứ loanh quanh trong đầu mãi, không dứt ra được. Viết ra rồi thì thôi, coi như đã lưu giữ, lại chuyển sang nghĩ cái khác :D Oáp, trời lại mưa to rồi. Mai sẽ thêm thắt vào mấy gạch đầu dòng nữa. Cái thói quen viết lên mọi mẩu giấy trong tầm tay cũng nguy hiểm, toàn những suy nghĩ vu vơ, lọt vào tay kẻ xấu hậu quả không biết đâu mà lường

Mưa cuối tháng 8

Posted by Vân Nguyễn

Đã lâu lắm rồi không viết được cái gì, mặc dù viết ở đây cũng chẳng phải thể loại nội dung gì ghê gớm to tát, mà là ghi ra những thứ mình nghĩ và cảm thấy rồi lưu lại thôi. Ban ngày chẳng bao giờ có tâm trạng hay thấy đủ tĩnh lặng để nghe và nhớ mình đã nghĩ những gì. Đến tối, phần lớn là đi đâu đó, hoặc làm gì đó, đến khi tắm xong thì mắt díp lại, hoặc không còn đủ hào hứng để gõ chữ nữa. Thế là lại rón rén bò vào giường nằm cạnh mẹ, ngủ luôn một giấc đến sáng hôm sau.

Thật ra vấn đề không phải là bận rộn. Mình cũng chẳng hẳn là có quá nhiều việc cần hoàn thành, mặc dù đúng là đi ra ngoài nhiều và dành nhiều thời gian cho người khác hơn, so với hồi còn ở Canada. Nhưng rõ ràng là sống cuộc sống như thế này, mình không có thời gian và điều kiện để lắng nghe bản thân vì cái tiếng nói bé xíu từ bên trọng đó chưa vọng được ra ngoài đã bị đè lấp bởi những thứ không hẳn là xô bồ, nhưng liên tục cuốn mình đi. Có thể bản chất của con người luôn là thèm những cái họ không có, nên mình lại đang nhớ Peterborough. Không phải cảnh sắc, con người, mà là cái sự tĩnh lặng tuyệt đối, cô đơn cùng cực, mọi thứ đều trong veo lạnh lẽo, đôi khi xám xịt, đôi khi xanh đến nhức mắt. Hoàn cảnh đó đã cho mình được nhìn rất sâu và rất lâu vào bên trong, được tự hỏi và dằn vặt, được cảm thấy và phân tích những cảm giác, được quên đi mọi cá thể khác tồn tại xung quanh và chỉ còn biết đến cá nhân mình. Không hiểu là, nếu sau này về Việt Nam hẳn, sống như thế này, đủ đầy về mặt tình cảm và sung túc về mặt vật chất, liệu mình có viết được cái gì ra hồn không? Hay là sẽ cứ tiếp tục bị cuốn đi và quên mất mình đã từng rất thích được viết ra những điều giọng nói bên trong thủ thỉ với mình?

Hôm nay mưa cả ngày. Rằm tháng 7 và mưa rớt bão. Đi lang thang trên đường từ 2h chiều đến 8 rưỡi tối, đi bộ hơi hơi rạc cẳng một tí và thỉnh thoảng lạnh run. Đã nghĩ là liệu mưa có đáng yêu thế không khi người ta không có một mái nhà ở trên đầu và một bữa ăn nóng hổi chờ đợi. Một ngày mưa như thế này, mọi thứ đều ủ ê buồn bã. Những gương mặt bị vắt kiệt, chẳng còn chút hi vọng, vui tươi nào, thậm chí chán chường, thất vọng cũng không. Những bông hoa dập nát và ngã dúi dụi về tứ phía. Những đôi chân thò ra từ dưới áo mưa, lầm lũi di chuyển trên đường. Tất cả là những chi tiết của một bức tranh mô tả sự chịu đựng, chấp nhận và rã rời. Trong một ngày như thế này, có lẽ một vài người bán rong phải nhịn đói. Chỉ có các anh các chú lái taxi đắt hàng.

Từ lúc bắt đầu viết đến nay đã phải dừng lại để trả lời 3 tin nhắn. Những thứ nhỏ nhặt như thế làm mình không suy nghĩ được liền mạch cho tử tế nữa.

Việc tịt ngóm các nguồn cảm xúc có vẻ là vấn đề không của riêng ai. Càng ngày mình càng không mảy may động lòng với những sắc thái tình cảm yêu đương của các bạn trẻ. Có thể là đã quên mất nó như thế nào. Hoặc cũng có thể đang không ở trong tâm trạng dễ thông cảm với người khác. Nhưng mà lâu lắm không đọc được cái gì xúc động. Trừ những trang viết của chị Tư. Văn của chị ý như một loại thuốc mình tìm đến để khóc. Cũng có một số bản nhạc làm được thế, dù chỉ là lúc còn ở một mình thôi. Còn cứ sống thế này, hình như muốn buồn và khổ sở với nỗi buồn của mình cũng chẳng phải dễ dàng gì.

Hôm qua gặp anh Quốc Anh, một trong những người mình quen trên mạng. Anh ý béo hơn trong ảnh, có lẽ tại ảnh chụp nghiêng. Cuộc nói chuyện giật cục và hơi hơi nhát gừng. Tại mình thật sự chẳng biết nói về chủ đề gì cả. Mình không biết gì về máy tính, chương trình, công nghệ. Hỏi về tình yêu, về suy nghĩ, xin lời khuyên, vẫn có những khoảng lặng thòi ra những khi mình cắm mặt ngoáy tung cốc chanh leo. Đã thoáng tự hỏi không biết có phải anh ý không hợp tác lắm khi đáp lại những câu hỏi của mình chỉ là những cái gật, lắc và trả lời đơn giản. Cũng có thể mình thật sự kém giao tiếp, không biết cách khiến câu chuyện rôm rả và thoải mái hơn. Hoặc cũng có thể mình đã quen nói chuyện với con gái, quen đến mức quên mất bọn con trai khi nói phải dừng lại để nghĩ, nhất là lúc bị hỏi về cảm xúc, cảm giác, giải thích suy nghĩ, những thứ con trai không nghĩ đến bao giờ.

Lâu lắm rồi mới nói chuyện với một người phải dừng lại để nghĩ trước khi nói, cứ khoảng năm từ lại ngập ngừng một lần, điều này, tất nhiên như không thể khác được, nhắc mình nhớ đến một người khác và việc mình đã mất bao nhiêu lâu để không sốt ruột quắn lên và quen với việc chờ đợi một câu trả lời cho mỗi câu hỏi cắc cớ của mình. Cũng mấy hôm trước, nghĩ đến việc nói chuyện với bạn Gà suốt ngày bị vặn vẹo, và nhớ luôn đến nhân vật đó và câu hỏi lúc nghe mình chẳng hiểu gì: “Tại sao em không chấp nhận những thứ anh nói một cách đơn giản thôi? Tại sao em cứ phải vặn vẹo và thắc mắc mới chịu được?”. Nghĩ đến vì lúc đấy mới hiểu việc bị vặn vẹo khó chịu đến chừng nào.

Chẹp, chẳng nhẽ lại xì ra một câu nghe đầy tính triết lý: “Yêu một người nhanh, nhưng hiểu một người rất chậm”. Chẳng phải mình vẫn đang tiếp tuc hiểu một người mình đã không còn yêu nữa sao?

Thứ 3 tuần sau mình sẽ cuốn gói lên đường học nốt năm cuối. Chưa bao giờ lên đường nhẹ nhàng thế này. Vali nhẹ và lòng cũng nhẹ.

Tìm kiếm

Monday, 16 August 2010 Posted by Vân Nguyễn

Tự dưng thấy một bài viết của chị Tư mà mình đã kiếm rất lâu. Thật ra cũng không hẳn là tìm, nhưng có đọc được trích đoạn bài đó ở đâu đó, không nhớ gì cả, chỉ nhớ cái ấn tượng đau đớn nó để lại trong mình. Thường những cái gì đau thì khó quên. Rồi khi không tìm kiếm nữa thì bỗng thấy.

Năm trước cũng tầm này, ra sức cố gắng tìm kiếm một quyển sách đã từng đọc và rất thích, nhưng lại không thể nhớ nổi tên sách lẫn tên tác giả. Chỉ nhớ những ấn tượng nó để lại, nhớ mang máng những dòng chữ đã lướt qua nhanh. Rồi không tìm nữa, nhưng cũng không quên cuộc tìm kiếm của mình. Và tất nhiên, một ngày quyển sách hiện ra khi mình không ngờ nhất.

Mỗi năm có một ngày sinh nhật. Có những lúc tìm kiếm nó, để tự khẳng định với bản thân mình đã từng này từng này tuổi. Hay nghĩ về nó như một ngày đặc biệt, một mốc thời gian quan trọng. Thế rồi một ngày không tìm nữa, nó tự lù lù dẫn xác đến. Nó đứng trước mặt và mình chẳng biết làm gì với nó cả.

À đây, còn một ví dụ nữa. Bỗng một ngày, có một người không thể ngờ được, lôi từ quá khứ ra một mảnh giấy. Một lời nhắn được kẹp vào giữa cuốn sách phủ bụi mờ. Mình không lôi ra, chưa bao giờ biết, hoặc chưa bao giờ nhớ, là có một mảnh tình được níu lại giữa những con chữ mình chẳng có ý định đọc lại. Nếu là cách đây 4 năm, 3 năm, 2 năm, mảnh giấy sẽ là nguồn hạnh phúc vô bờ bến. Nhưng bây giờ, nó chẳng còn ý nghĩa gì cả. Một tấm giấy vô nghĩa, những con chữ vô nghĩa, bởi vì con người của quá khứ đã trở nên vô nghĩa mất rồi.

Tìm kiếm một ham muốn, tìm kiếm một con người, tìm kiếm một ước mơ. Rồi khi nó đến lại không biết làm gì với nó cả.

Hoặc đã quá muộn rồi.

p/s: Bạn bảo mỗi năm chỉ có một ngày sinh nhật, và hãy cố nghĩ ra cái gì mình cực kì muốn làm. Bảo bạn đấy là trách nhiệm khó khăn, vì có thể mình đã mất khả năng ham muốn mãnh liệt một điều gì đó. Đang tưởng tượng đến cảnh sáng mai mở mắt, thằng sinh nhật gõ gõ vào đầu mình và nói, này ta đang ở đây rồi, chào đón ta và làm ta trở nên quan trọng đi, nhưng mình sẽ không biết làm gì với nó. À, sẽ bảo nó thế này, đúng thật sinh nhật một năm mới có một lần, nhưng chẳng phải mỗi ngày trong năm đều là duy nhất ư?

Im lặng và lắng nghe

Friday, 13 August 2010 Posted by Vân Nguyễn

Từ một thời khá lâu rồi, hay nghe các cô hoa hậu, ca sĩ giới thiệu trên báo là mình thích đi du lịch, hay đọc các bạn cùng lớp viết trong sổ lưu bút là tớ thích du lịch. Mình hay đánh đồng nó vào những sở thích cùng loại của những cô gái cùng tuổi, như thời trang, âm nhạc, thể thao, nghĩa là những cái mác cho một số hoạt động mình chẳng có tí tẹo hứng thú nào. Mình chẳng bao giờ thốt lên: ước được trúng xổ số để đi du lịch vòng quanh thế giới. Ngay cả việc đi du học cũng không phải là hiện thực hóa cái khát khao đến một vùng đất mới. Hoàn toàn không. Mình chỉ đi để khám phá giới hạn của chính mình, một thứ có sẵn mà chưa bao giờ hiểu rõ.

Rồi gần đây, hoặc cũng có thể là không gần đây lắm, thấy những người xung quanh mình cổ súy cho tư tưởng “ĐI”. Các bạn nói về chủ nghĩa dịch chuyển (khiến mình liên tưởng đến Nguyễn Tuân), các bạn viết về những ngày lang thang với nắng, gió, núi, sông và bụi đường, các bạn khoe những bức ảnh có ba lô, có mệt mỏi và phấn khích. Người gần thì lang thang trong thành phố, người xa thì đi khoảng chục cây, đi xuyên đất nước, và sang hơn nữa là mô tuýp những người trẻ lang thang khắp châu lục, lòng vòng khắp thế giới. Báo chí ngợi ca, bạn bè nể phục. Một hình mẫu được ngưỡng mộ, là những người đi nhiều.

Nhưng trong những chuyến du lịch của mình, mình đã không đào đâu ra được cái phấn khích, cái hài lòng thỏa mãn trước những cảnh vật, con người. Những kì thú của nền văn minh khác, những thiên nhiên của một sinh thái khác, mình chỉ hờ hững lướt qua. Mắt không dừng lại ở một điểm. Lòng không trầm trồ bởi một thứ. Tại sao mình không giống các bạn ý? Tại vì mình đi chưa đủ nhiều, chưa đủ ít, hay là mình vô cảm?

Thế rồi nghĩ ra, là bởi vì những thứ lướt qua chẳng có tí hấp dẫn nào với mình. Một mảnh đất với những tấm ảnh có cái mặt mình cười nhăn nhở trước những địa điểm nổi tiếng, hay cảnh sinh hoạt của người dân bản địa, vẫn chẳng hấp dẫn mình, chẳng có ý nghĩa gì cả. Mình muốn được ngồi xuống, lắng nghe họ. Thế nghĩa là mình có bị hấp dẫn bởi những điều mới lạ, nhưng không phải những sự lạ được thỏa mãn bằng con mắt. Mình muốn biết những cuộc đời, lối sống, cách nghĩ, tâm hồn. Và như thế thì phải thực sự ngồi lại, không phải chỉ lướt qua trên phố, ngắm trăng ở biển, hay ăn vài bữa cơm đặc sản là xong. Mình không thích đi du lịch theo kiểu các bạn hay đi. Đi để biết, để thỏa mãn sự tò mò, để khoe, để đánh dấu mình đã đến, để làm những việc các bạn khác đang làm.

Mình muốn nghe, và muốn nghe con người.

Nhu cầu nghe này không hiểu thôi thúc từ thói quen đọc sách, vì đọc sách thật ra cũng là nghe người khác nói, chẳng qua là những lời không âm thanh, hay là từ những tháng ngày ở Canada thèm có người để nói chuyện mà không bới ra được? Những chuyến đi dù dài vài tháng vẫn có thể coi là quá chóng vánh để cấu được một lát mỏng cuộc sống ở nơi đó, để cho lát cuộc sống đó vào miệng ngậm cho tan ra và thấm vào cơ thể mình. Mình muốn những chuyến đi mà sau đó mình sẽ khác đi một chút, vì lát cắt cuộc sống kia đã ngấm vào da thịt mình. Và đấy chắc chắn không phải những chuyến đi như rất nhiều người mình biết đang khoe ra.

Mình muốn nghe người khác nói, không phải vì đó là cách để tạo ra một cuộc trò chuyện có lợi cho mình, hay vì mình cần khai thác thông tin ở người kia. Mình chỉ thích làm việc đó, giống như mình thích đọc sách. Không cần lý do gì cả. Mọi tình yêu, nếu có thể cắt nghĩa thì đều không còn là tình yêu nữa.

Như bây giờ, mình đang lắng nghe những người bán rong quanh bờ Hồ, và sửng sốt khi nghe rằng họ vui vẻ, thảnh thơi và hài lòng với cuộc sống của họ nhiều hơn mình tưởng. Có những điều mình đã nhìn thấy hai mươi năm, nhìn thấy hằng ngày, nhưng chẳng bao giờ biết được cho đến khi mình ngồi xuống và hỏi chuyện một người đàn ông bán tào phớ. Nếu cứ lướt đi, lướt đi như thế, những cuộc đời chẳng bao giờ đan nổi vào nhau. Phải dừng lại cơ, thực sự dừng lại, và cho nhau thời gian để giãi bày.

Thế đấy, và lắng nghe bản thân cũng là việc quan trọng. Mà từ hồi về nhà đến giờ, cảm giác nhiều lúc cố gắng lắm cũng không nghe được bản thân mình đang nói gì nữa.