Đã đến lúc bắt đầu

Saturday, 20 April 2013 Posted by Rain

Cuối cùng thì mình cũng thắng được sức ỳ và sự lười biếng cố hữu để bước đầu hình thành nên "Kể Chuyện" http://kechuyen.org/. Túm lấy một sở thích và mơ ước mơ hồ để lôi nó ra và đặt nó trước mặt là một cảm giác hơi hơi kì lạ. Một phần là từ bé đến giờ mình chẳng có sở thích gì mơ hồ như việc thích đi lê la nghe người khác kể về cuộc sống của họ. Và một phần là vì mình hình như chưa bao giờ tự tay bắt đầu cái gì mới. Trước đến nay chỉ tham gia vào những tổ chức có sẵn, hoặc làm những việc không có mình thì sẽ có đầy người khác làm.

Cũng chưa biết liệu có duy trì được tử tế không, nhưng cứ làm đã, vì nguệch ngoạc 10 cái có khi cũng được 1, còn không làm thì chắc chắn vẫn sẽ là 0.

Mình đã nghĩ về việc có thêm trang mới thì Somewhere I belong gắn bó bao lâu nay sẽ ra sao, và kết luận rằng mục đích của Kể Chuyện là những câu chuyện và những con người cụ thể, nên tất tần tật những cái khác, ví dụ như suy nghĩ vụn vặt, kể lể than thở, triết lý cao siêu, vẫn sẽ được gửi gắm vào blogspot. Một sự khác biệt cơ bản nữa là Kể Chuyện là nơi ghi chép công cộng, còn Somewhere I belong vẫn là chỗ kín đáo, nên chắc chắn những hậm hực không thể chia sẻ với số đông (như với những người cùng làm chẳng hạn), vẫn sẽ được trút ra ở nơi này.

Hi vọng những bạn đã từng đọc blog của mình sẽ ghé qua Kể Chuyện http://kechuyen.org/. Tạm thời mình bưng một số bài ưng ý từ bên này sang, và sẽ cố gắng viết bài mới đều hơn.

Suy nghĩ hình như cũng như nước cống, một thời gian dài không thông là bị tắc, và khi tắc thì mất khá nhiều công lực mới thông lại được :D

Tôi đi qua chốn này

Monday, 25 March 2013 Posted by Rain


Chuyến đi này là lần thứ hai tôi đến Đà Nẵng. Lần thứ nhất đi cùng gia đình còn quá nhỏ nên chẳng ấn tượng gì, mọi việc đều theo bố mẹ. Lần này tôi đi Đà Nẵng để tạm thoát khỏi vòng quay bức bách của cuộc sống sáng ngủ dậy lúc 7 rưỡi, tối lên giường lúc 11 giờ, trước khi nhắm mắt gạch đi những việc mình đã làm hôm nay và nhẩm tính những việc của ngày mai. Giữa hai hành động nhắm mắt mở mắt ấy là việc dán mắt vào màn hình máy tính, ăn, lái xe trên những con đường ám khói và mù bụi, rồi lại tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính.

Đà Nẵng không phải mùa du lịch nên vắng vẻ. Sáng thứ bẩy bên bờ sông Hàn, nắng vàng rộm chiếu xiên qua những kẽ lá, gió hây hẩy từ sông thổi lên, phố xá đủ xe cộ qua lại để không quá ngái ngủ, và đủ thưa người để khiến thời gian như chậm lại. Đà Nẵng không phải mùa hè nên mát mẻ. Đà Nẵng không phải mùa đông nên khô ráo. Đà Nẵng không phải là một thủ đô xô bồ như Hà Nội, nên từ bác gái phụ xe buýt, chị nhân viên ở hàng ăn, cho đến em bé bán kẹo cao su, ai cũng nhẹ nhàng và dễ chịu. Những ngày cuối tháng 3 ở Đà Nẵng, tôi bắt gặp một thành phố êm đềm. Tôi tạm trốn mình vào đó trong bốn ngày, quyết chí không nghĩ đến đống công việc dồn đống ở nhà, không nóng lòng chờ đợi những điều chính tôi cũng không chắc mình có tha thiết hay không, để lại cái tôi cam chịu sống bằng những kì vọng và mặc định của xã hội ở lại Hà Nội, tôi cho phép mình sống không vì ai cả trong bốn ngày.

Bánh tráng Trần ở Đà Nẵng quán rộng thênh thang. Nhân viên quán liên tục bưng rau, bưng bánh tráng ra trút lên đĩa ngay khi một thức gì đó vơi đi mà không cần đợi khách gọi. Đã lâu lắm rồi, hình như kể từ khi rời Canada, tôi chưa được phục vụ ân cần và chu đáo như thế. Miếng thịt thái mỏng tang, chuối xanh hơi chát, dứa góp vào chút chua, cộng với vị mát lịm đầu lưỡi của bạc hà, cái mùi hăng hăng của rau húng, dẻo ngọt từ gạo của sợi bún, và đặc trưng nhất là món mắm nêm, mỗi lần cắn là một lần thấy cả thiên nhiên trôi vào cuống họng.

Ăn no nên một bụng bánh tráng, chúng tôi đi dạo dọc bờ biển Mỹ Khê. Biển đêm được thắp sáng bởi những ngọn đèn đường, tạo ra những vùng sáng đan xen vào nhau quấn quýt. Bãi cát mịn và ấm, tôi đi chân trần và thầm biết ơn người dân Đà Nẵng về việc mình không phải sợ dẫm phải mảnh thủy tinh hay kim tiêm. Bàn chân tối ngày bị bó trong giày dép của tôi được tiếp xúc với cát ẩm, với những con sóng mơn man êm ái. Trong trạng thái lâng lâng là kết quả của cái dạ dày được thỏa mãn, của sóng biển rì rào bài ca bất tận, của gió biển mang đầy không khí trong lành, chúng tôi đã trút hết cả ruột gan ra thành ngôn ngữ. Chúng tôi đã nói chuyện với nhau hàng trăm lần trước đó, và có lẽ hàng vạn lần sau này, nhưng biển mênh mông dường như đã cởi bỏ những rào cản của vũ trụ đơn lẻ mà mỗi cá nhân vẫn bao bọc quanh mình. Lời như tan thành sóng, sóng như tan thành gió, tôi nói cho mình, cho người bạn của mình, và cho biển nghe những điều mà ở không gian nhỏ hẹp của thành phố và những bức tường, tôi đã luôn cố đè chúng xuống. Nhưng như những con ngựa bất kham, những mong mỏi và khao khát về một cuộc sống không bị bó buộc đã dứt tung dây cương tự kiểm soát của tôi, và đêm đó đã ào ạt ùa ra rồi tan vào gió biển.

Rừng dừa nước Cẩm Thanh ở Hội An không khác nhiều với những con kênh rạch tôi đã từng đến ở Nam Bộ. Nhưng tôi thích người phụ nữ đã đồng ý chèo thuyền đưa chúng tôi đi một vòng hôm đó. Không phải khách tour nên lộ trình của cô không cần theo đường vạch sẵn, những câu chuyện cũng không cần theo kịch bản sẵn. Cô có hai thằng con trai nè, giờ tụi nó chạy ghe đi bán dừa, không đứa nào đi biển nữa, vì cực quá mà con. Chú đi biển, đi tàu của họ đó, chớ mình sao có tiền mà đóng tàu, trăm triệu chứ chơi. Ừ, cứ đi cả tuần, rồi mới về. Dừa này là trước họ trồng, giờ của nhà ai người đấy đốn, làm nghề dừa này cũng cực, cứ phơi, ngâm, rồi lại phơi, năm sáu tháng mới bán được. Bán đâu hả, bán cho mấy quán ngoài biển đó, họ lợp mái. Từ khi có du lịch vào là dân bán được dừa. Nhiều khi còn không đủ mà bán nữa, nhưng mới 4-5 năm trở lại đây thôi. Nhiều câu tôi không nghe ra, cô vui vẻ giải thích lại. Ghe đi vào những khóm dừa nước um tùm, mát rượi. Chúng tôi gặp những người đàn ông đang ngâm thân dừa, phơi lá dừa, họ còn bắt những con ngao nhỏ dán vào thân dừa để sau này ăn dần. Giọng nói rổn rảng của cô trải dài trên sông, những tán lá dừa  giữa trưa lười nhác rủ bóng ôm trọn lấy cuộc trò chuyện ấy.

Biển Cửa Đại được xếp vào một trong 50 bãi biển đẹp nhất thế giới. Điều tôi thấy đẹp nhất ở bãi biển ấy là sự bình dân của nó. Phần lớn các bãi biển đẹp đều bị cắt nhỏ cho các khu resort, nên chỉ có người giàu mới được tận hưởng vẻ đẹp thiên nhiên. Biển trưa đó vắng vẻ, chúng tôi ngồi ăn hải sản tươi trên bộ bàn ghế xinh xắn, dưới một tán ô cũng xinh xắn, ngay cạnh bờ biển. Không nhếch nhác hàng rong chèo kéo, khách kì kèo mặc cả như những bờ biển ở phía Bắc, cũng không quá xa xỉ và cô lập như những bờ biển đẹp khác dọc Duyên Hải, dãy hàng ăn dọc biển Cửa Đại mở rộng cửa với tất cả khách, cung cấp cho họ một trải nghiệm ở đẳng cấp nhà giàu, nhưng với giá cả rất phải chăng. Khoảnh khắc tận hưởng càng ghẹ tươi ngọt lịm, nhìn ra biển lấp lánh dưới nắng trưa, và nhắm mắt thấy gió dào dạt đẹp đến nỗi tôi thấy rưng rưng xúc động, chỉ muốn cô đặc nó lại để không bao giờ mất.

Du lịch ở Hội An làm được một điều mà rất ít nơi khác làm được, là không làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của cộng đồng. Hiếm thấy nơi nào có lượng khách du lịch đông đảo và thường xuyên như vậy mà người dân vẫn hiền lành, thật thà, không cố ý lợi dụng khách, và quan trọng nhất là vẫn duy trì nếp sinh hoạt hằng ngày của họ. Không ai chỉ trỏ tò mò đoàn khách nước ngoài đi xe đạp qua làng, cũng không ai bám đuổi để mời mua quạt, mua kẹo cao su, vì họ còn bận trồng rau, cấy lúa. Những làng nghề của Hội An được biến thành những điểm du lịch in trên bản đồ phát miễn phí trong các khách sạn, nhưng người dân vẫn mải miết trồng rau, và trừ khi khách có yêu cầu tham quan, họ thường chỉ nở một nụ cười rồi mặc cho khách ngắm nghía ruộng rau của mình, vẫn cặm cụi làm việc.

Bà Nà không còn hoang sơ như lần đầu tiên tôi đến và nhìn thấy một con bướm to bằng quyển vở. Bây giờ ngọn núi đã được xẻ ra làm đường trơn láng, và trên đỉnh núi mọc lên những lâu đài đền chùa nguy nga. Có lẽ với tham vọng phục vụ tất cả các loại nhu cầu ở một chỗ để níu chân du khách, nhà đầu tư vào Bà Nà xây nhà hàng, khách sạn, một ngôi chùa, vườn hoa, sân tenis, và cả khu vui chơi cho người lớn và trẻ nhỏ. Tôi hơi tiếc vì Bà Nà bị sự can thiệp thô bạo của con người làm cho trở nên giả tạo quá. Mô hình và khuôn mẫu không khác gì vô vàn các khu vui chơi giải trí trên núi hoặc đảo đã rất thành công ở các nước khác như Sentosa ở Singapore hay Genting ở Malaysia. Đáng lẽ Bà Nà đã có thể cao quý và thanh nhã hơn, giờ đây ngọn núi ấy chỉ là một điểm dừng chân trong vài giờ đồng hồ, du khách sẽ rời đi không chút luyến tiếc.

Nhưng có môt khám phá mới ở Đà Nẵng đã bù đắp lại cho sự sụt giảm giá trị của Bà Nà đối với tôi, đấy là khu suối khoáng Phước Nhơn. Nằm ngâm trong bùn ấm thoảng mùi gừng, ngay bên cạnh là ruộng lúa đang bắt đầu chín vàng tỏa hương thơm mát, phía xa là mặt trời đỏ au đang bắt đầu lùi dần về chân trời, núi vẽ những đường mờ tím, tiếng chim hót líu lo đan xen với tiếng nhạc dương cầm dìu dịu, xung quanh lại chẳng có ai, với tôi đấy cũng là một khoảnh khắc rất tuyệt vời. Trên đầu là mái lá lợp bằng dừa, xung quanh hầu như hoàn toàn yên tĩnh, tôi đã nghĩ trải nghiệm ấy không thể hoàn hảo hơn. Mặc dù đường đi từ Bà Nà đến khu suối khoáng hơi trắc trở do vừa đi vừa phải hỏi đường, con xe hôm đó thuê lại ì ạch như con bò già, nên mất rất nhiều thời gian chúng tôi mới đến nơi. Rất may cuối cùng không hề bị thất vọng, giá lại còn rẻ nữa.

Hết bốn ngày, tôi quay lại Hà Nội và tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính. Đà Nẵng lùi vào kỉ niệm, và kỉ niệm thì thường long lanh. Nhưng tôi muốn giữ kỉ niệm này không bám bụi, cho đến khi tôi tìm ra hoặc tạo cho mình một cuộc sống không bức bách nữa.

Tôi vui chơi giữa đời, ối a, biết đâu nguồn cội
Tôi thu tôi bé lại, làm mưa tan giữa trời
(Biết đâu nguồn cội - Trịnh Công Sơn)

Quanh đi quẩn lại

Sunday, 3 March 2013 Posted by Rain

Sáng nay đi đưa rau củ giúp Bloom Food cùng Loan. Lúc loạng choạng gửi xe để giao một giỏ rau quả to tướng cho một gia đình người nước ngoài ở khu Ciputra*, mình đã vướng víu với một đống đu đủ bập bùng trên giỏ xe, đến nỗi một quả rơi đánh bốp xuống chân, đu đủ chín làm mũi giày vàng nhoe nhoét. Tòa nhà sáng trưng bóng lộn, mình kệ nệ bê giỏ rau vào thang máy, không bấm được để lên tầng 11.Đến lúc lên được rồi thì không tìm được số nhà cần giao. Rất nhiều bối rối và băn khoăn diễn ra, nên khi quay xuống để về thì mình đã bị mất vé xe.

Bạn trai trông xe và bạn gái đứng bấm thang máy ở tầng 1 đều trẻ, có lẽ kém tuổi mình. Hai bạn không thân thiện đến mức vồn vã, có lẽ làm ở chỗ ai nấy đều một bước lên xe, các bạn không có ai để cười nói hàng ngày, rồi bị chai đi. Nhưng hai bạn cũng không mặt lạnh như tiền, hay ngao ngán chán chường mặt bị gột sạch các cảm xúc khác như những nhân viên quanh năm trong các khu nhà cao tầng của người giàu có. Hai bạn ra sức động viên mình đi tìm vé xe. Bạn trai đi qua đi lại mấy vòng trong khu nhà để xe, bạn gái giục mình đi lên tầng 11 để tìm lại, bạn sẽ đứng đó canh các thang máy khác xem có thấy không. Lúc đấy mình đầu tóc xõa xượi (đầu bết vì hôm thứ 6 mới hấp tóc), mặt chắc hơi tím tái vì lạnh, áo quần luộm thuộm, và hấp tấp vụng về như mọi khi. Cái kết có hậu là mình đã tìm được cái vé xe bị rơi ngay trước cửa gia đình mình giao hàng, chắc lúc rút ví ra nhận tiền thì cái vé cũng rơi theo. Nhưng mình nhớ câu nói của bạn gái trông cầu thang máy "cố mà tìm, mất vé xe phải đền năm mươi nghìn là mất cả buổi giao hàng đấy".

Lúc đấy mình nửa muốn thanh minh là mình không kiếm sống bằng nghề giao hàng, nửa muốn để bạn ý nghĩ rằng bạn ý đang thực sự giúp cho một con người khốn khổ. Mình rất cảm động, nên mình đã không nói gì, và lại lúi húi chằng đu đủ và buộc giỏ lóng ngóng như một người chở hàng thuê mới vào nghề.

Những trăn trở của mình về một công việc có ý nghĩa, một công việc mình đam mê, rồi mình lại phải có thời gian để học, để xây đắp kiến thức, chưa kể gặp những người thú vị, có những tương tác đậm chất nhân văn,  thêm vào đó lương phải ngon và chỗ làm cũng phải có tên tuổi. Mình đau khổ vì không có được một công việc vừa làm thỏa mãn những câu hỏi tọc mạch "cháu đi làm ở đâu? lương tháng bao nhiêu triệu?" vừa đáp ứng đủ các thể loại nhu cầu cá nhân của mình.

Những người bán xăng thì sao? Cả ngày chỉ bơm xăng, lấy tiền, trả lại tiền, bơm xăng. Những người trông xe ô tô buổi đêm thì sao? Tám tiếng chỉ ngồi vật vờ ngoài đường, trong bóng đêm, không có ai để nói chuyện, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống không đủ để nhìn xa quá 2m. Những người đưa rau chỉ làm rơi một cái vé xe cũng mất một ngày làm việc, hay những người bán hàng rong chỉ chậm một bước chân bị công an bắt hết gánh hàng là mất vài tháng làm việc, thì sao? Họ có chết vì không có một công việc như mong muốn đâu.

Thế nhưng bảo mình phải biết tự hài lòng với những gì đang có, cụ thể là an phận với công việc hiện tại và không nghĩ gì đến khả năng mình sẽ vui vẻ hơn ở một chỗ khác thì lại quá khó. Nếu bây giờ không sống cho mình, thì còn lúc nào nữa đây?

* Cho các bạn không biết: Ciputra là khu đô thị quốc tế, nhà ở trong đó tầm 30 tỉ trở lên, các trường học quốc tế danh giá nhất Hà Nội đều có chi nhánh và các mặt đều được bao bằng cửa sắt cao kiên cố có bảo vệ túc trực 24/7

My little world

Thursday, 21 February 2013 Posted by Rain

It felt funny to hear a professor confess that she is a big procrastinator. On the one hand, I was glad to realize that after all, you can be professor and still procrastinate, a combination I have always thought impossible. I have condemned myself many times for my bad time-management skill, and bad self discipline. I knew I lost trust in a few people because I didn't deliver what I promised on time. Because of that, I have always suspected my ability to conduct independent research, when I would not be working for someone else, I might just dump it all and play some stupid games on the Internet. I have been considered myself unsuitable to the great world of the great academic, where everyone is so passionate about what they study that they can forget everything else while they are seeking new knowledge, or a tiny piece of truth. Until I heard with my own ears from a professor that she has been asking another professor for extension on a paper for a few times, that she has not done any literature review on the topic, and yet she is the chair, the president of this committee and that association. Well, a huge relief, perhaps I am capable of being the same too.

One the other hand, I felt like something has just broken. This reminds me of a story I read a long time ago, about a girl who idolized her teacher so much that when she saw the teacher eating noodle on the sidewalk, she sat down and wept, because she couldn't digest the fact that her teacher would eat like everyone else. In her mind, her teacher was everything beautiful, and that beauty shines so bright that the fragility of being human dilutes her image. I am no longer a child, and I have always thought I never idolize any other person. Worse still, I keep a treasured little box where I kept all the good stereotypes of professors. Little by little, I got to know more professors as people rather than absolute figures of authority in the realm of knowledge. The closer I come into contact with them, the more my eyes were open to their weakness and strengths, noble motivations and not so noble ones as they walk on their intellectual paths. Piece by piece, my box has been torn down. After all, professors are people, not sages.

I used to admire volunteers, and then NGO workers. My admiration was beaten hard with facts and gossips of corruption, of false pride, of concealment and cheating, of ignorance and snobbishness. At first I was motivated to be like them, later I only wished to not be like the bad ones among them. I am not saying all volunteers or NGO workers are disappointing. But as a Vietnamese saying goes "one worm ruins the whole pot of soup", I have known enough to no longer look at them with naive eyes. It is bad for them, and sad for me. To be able to hold some people up as role models, to admire them wholeheartedly and get inspired to be better than myself is a luxury I cannot afford anymore.

Young people are supposed to dream, and dream big. Years in my early 20s so far have been a string of disillusions, about myself, people I used to look up to, and the world I thought was nice enough to strive for. Perhaps you call it the process of getting mature. Somehow I find it quite bitter.

But I guess, after all, a naive optimism and a blind trust is easy. What is much more difficult is to experience the lowest pit of disappointment, but still find something to hope for and believe in. I have been yearning for a mentor, or a wise friend who I could come to for any questions, but such a fortune is no where to be found. So I am left alone to pick up the shattered pieces of my once sparkling little world with great people and great plans in it, and put them together despite the desire to just let go.

I hope I will have enough courage, patience and faith to build back my little world again.

As a woman

Thursday, 7 February 2013 Posted by Rain

My mother is smart. She sometimes proudly recalls being the best student in class throughout her schooling, and even now she enjoys learning new things and is a pretty quick learner. She is hard-working. For over 30 years, ever since she stopped going to school, she has been working seven days a week, usually from 7am to 5pm, with no vacations (except for the one weeks of Tet, which she is even busier with all the cooking and cleaning), no sick leave, and no complaints. She is very committed. She holds a strong conviction that whatever someone else can do, she can do too, because we are all humans. This belief was applied to bearing a son as well. Until recently, I have no idea how much time, money and efforts my mother invested in making my younger brother possible. She worked on her diet, her exercise, her period, her routine, her inner thoughts, and who knows what not. Fortunately, she succeeded.

Yet my mother has no friends of her own besides my father's friends and business partners. After she got married, she lost contact with her childhood friends, who also married and departed their natal homes. She has no secure pension for her retirement because she has never been employed by anyone but herself. She has no real property under her name. I remember distinctively one day when I was quite young, my mother frustratingly told my father who somehow really upset her that everything, the house, the motorbike, the bank account, and even the children bear his name, and nothing, nothing is really hers. Now and forever.

My mother is caring. She stayed up all night long in the hospital for a week straight to look after of my grandmother, and of course, never complained. She is as good as, if not even better, than my grandmother's own daughters (aka my mother's sisters in law). I realized for the first time what love is when my father wanted to eat noodle, and my mother got right up from underneath her thick blanket in a cold winter day to cook noodle for him. She cares for us, her children. My older sister, who has been married for over four years now, called my mother in the middle of the night, and few minutes later, my mother was already out on the street going to a hospital because my sister's divorced aunt in law got an accident while her mother in law and her husband were not home.

Yet my mother has no commitment, no priorities, no interest besides those of her family. She never understands why I always insist that she must inform me in advance if she wants me to go somewhere with her because I might be busy doing other things with other people. She has no time for herself, and wouldn't even take a day off when she suffers from a terrible cough, because not opening her kiosk for one day means some money is lost solely for tax. She has no power in decision making in my family, when my house was rebuilt in 2001, even the curtains she picked was turned down by my grandfather. She feels helpless, and maybe indeed she is, as her husband gradually sinks further into the pit of alcoholism, and her son turns into an aimless young man.

As far as I can remember, my mother always tells me and my siblings to study, because only by studying we will get a stable salary, weekends, and independence. She dares not take a day off because no one pays her for a sick day. She is often eaten by guilt as she can't visit her own mother as often as she likes because she has no break, and on a Sunday evening, she is no less tired than a Monday evening. And because she was dependent on her in-laws for a trade in her early 20s, she is always burdened by the fact that her income is never separated from that of the family. She often refers to my aunts and uses them as good examples of how studying can lead women to a good path. They can visit my grandmother every Sunday. They can afford vacations and not to worry constantly about the weather (my mother sells clothes, and a change in temperature can greatly affect revenue for a given week). They can purchase things they like because they have their own money. From what I was told, my three aunts were not as good students as my mother was, but my paternal grandparents were doing well enough to send them to universities. My maternal grandfather fought for the French (he said it was purely for the high wages they paid) and accordingly was considered politically wrong which made university admission impossible for my mother. And my aunts took for granted all the things that my mother yearns for, but can never achieve herself.

So she transferred her wishes to us. I unconsciously learnt to look up to my aunts and uncles, and look down on small traders like my parents. For years, I secretly wished that my friends would see me with my uncles and aunts, those intellectual looking folks, and not my parents. I associated myself with the image of a good student, even of a bookworm, because it seemed noble to me. My early attempt to earn money through small trading (I bought cakes at a bakery I passed by on the way to school and sell them to my classmates who got up too late to eat breakfast) was severely discouraged by my mother. She imprints her message on my mind: "Never be someone like me. Study. Get a decent job. Earn good money. Be independent. Make your voice counts."

I didn't start to examine these assumptions (i.e. earning money as a small business owner is not a good way) when I was in high school already. It was too late to revert the effects. I knew nothing about my family's business and had lost all desire to know because my mother never let us children help her. I was bad at maths and had acquired a fear of numbers. I was no longer interested in trading and never wandered anywhere near an Economics class. My mother told stories and read to me when I started learning to read in grade 1 (something Im not sure if my aunts do for their sons). I seemed good at language, and by then have developed not interest, but at least a sense of duty towards learning and earning good marks. My identity was attached to being a good student. My mother was pleased at the fruits of her labour.

I ventured further on the path of learning, and further detached myself from my parents' working class, this time actively from my own efforts. I felt closer to things my mother no longer understands, such as computers and the Internet. I mapped out ways to raise my own kids someday that resemble nothing the way my mother has raised me. I started wondering why, why a kid born out of a working class like me has such a great desire to grow out of her parents' class. Where does my aspiration come from, and where will it lead me to? Until one day my brother told me he might want to take up the family business and I realized such thought has never occurred to me. Why? Because as my mother's daughter, I have always held dear to my heart the idea that being a woman managing a petite business will never bring me a secure, independent, and fulfilling life.

Or to be more exact, a woman with no formal, paid job, thus no power within her husband's family, thus no life outside of it. Her life-long, greatest project is me. I said so because both my older sister and younger brother are not interested in becoming middle-class intellectuals as much as I am. I absorb her message, and I live her legacy. If one day someone asks me why I am passionate about women and empowerment of women, perhaps I will not tell them this long story, but I will know the answer in my heart. It is because my mother embodies everything I want to be as a woman, and everything I don't want to get out of life as a woman.