Đi dịch, prenatal vitamin và thói quen viết
Hôm nay mình đi dịch ở một thành phố bên cạnh, nhỏ xíu, tên là Woodstock. Thường thì khi có yêu cầu đi xa, mình thường không đi được vì không có xe, nhưng lần này vì bên thuê sẵn sàng trả tiền đi lại nên mình nhận. Họ sẵn sàng trả tiền taxi, tra trên mạng thì sẽ lên tới $135 một chiều. Bên thuê là một tổ chức chính phủ chuyên làm việc liên quan đến trẻ em (nhà nào bị nghi ngờ đánh con thì họ sẽ đến gõ cửa điều tra, và can thiệp nếu cần). Mình nghĩ bụng, thật không nên lãng phí tiền của nhà nước nếu có thể tiết kiệm, dù sao cũng là tiền thuế của dân đóng vào. Nên làm việc tử tế nếu có thể, mình tự nhủ. Chắc vì thế mà ở nhà hay bị mọi người phàn nàn là quá nguyên tắc và cứng nhắc, đôi khi gàn dở.
Từ khi phát hiện ra có mục rideshare trên kijiji, mình muốn tận dụng triệt để, nên post một cái quảng cáo cần tìm người chở từ London đến Woodstock rồi lại trở về. Suốt từ tối đến chiều hôm qua mình nhắn tin qua lại với một người liên hệ sau khi mình đăng ads, nhưng càng về sau càng thấy quái gở và cảm giác bất an. Tin nhắn cuối cùng của lão, mình bảo cho biển số xe để đưa cho chồng, thì lão nhắn lại ỡm ờ "I guess that rules out the bj". Lúc đó mình mới bàng hoàng nhận ra, bj là blowjob, vội vã bảo hủy luôn. Hú hồn, suýt nữa rơi vào tay yêu râu xanh.
Thế thì đành đi xe buýt. Đi xe buýt thì an toàn, nhưng chờ đợi mỏi mòn. Ra khỏi nhà từ lúc trời còn tối om, 7h sáng sương khói mù mịt, toàn bộ buổi họp cần dịch chỉ kéo dài có một tiếng, nhưng gần 4h chiều mới về đến nhà. Mình dịch cho một chị bị ai đó báo cáo là đánh con, đến đấy để trình bày, khóc lóc tùm lum vì sự oan ức. Nhưng điều buồn cười là, nhà đấy (bao gồm mẹ của thằng bé, khoảng hơn 30 tuổi, dì của chị đó, tức là bà trẻ của thằng bé, và bà ngoại của thằng bé), cứ bảo mình "về Việt Nam làm gì, ở lại đây đi chạy bàn, lo được luật sư hết. Về Việt Nam bon chen, bụi bặm lắm". Họ tỏ ra rất sốt sắng với việc kí giấy để mình đi chạy bàn tại nhà hàng ở bà dì. Người ta thường đoán già đoán non về du học sinh từ Việt Nam sang. Một là đi theo diện nhà nước, hai là con nhà giàu. Dĩ nhiên mình chẳng thuộc diện nào trong hai diện đó. Và càng không phải mình về vì đã có bố mẹ trong nhà nước dọn đường sẵn, hay là về cho sướng vì bố mẹ giàu. Ba người phụ nữ rất sốt sắng, vồn vập, kể cũng ấm lòng khi liên tục được khen là "nhanh nhẹn lắm", "ngoan lắm", "trông mặt thông minh lắm", và khi chia tay rồi, chị và mẹ chị vẫn tiếp tục ngoái lại lo lắng mình bị lạnh. Ánh mắt dõi theo và cái quay đầu rất tình người và rất chân thành.
Và bọc 6 hộp vitamin prenatal to tổ chảng đã về. Mình vẫn trù trừ chưa biết khi nào sẽ bắt đầu uống, nhưng nhìn thấy một đống lù lù như thế, cảm giác về việc chửa đẻ trở nên cụ thể hơn. Khởi đầu cho "dự án" lớn nhất và chắc là dài hơi nhất, tốn kém nhất đời của mình. Mình vẫn chưa thấy sẵn sàng lắm. Thật sự thì vẫn còn quá nhiều thứ muốn làm. Nói chuyện với một vài người, mình cảm thấy rất hào hứng để bắt đầu cuộc sống ở Việt Nam, đã có những manh nha công việc và những nơi muốn mình đầu quân, mà mình cũng yêu quý và ngưỡng mộ những người mình sẽ làm việc cùng. Mình vẫn cảm thấy việc sinh con là một cam kết kinh khủng về thời gian mà mình muốn trì hoãn. Mình còn muốn đi một chuyến châu Âu. Nhưng sang năm đã 27 rồi, cũng cảm thấy không công bằng với đứa con tương lai nếu mình trì hoãn cho đến khi cơ thể mình không ở điều kiện lý tưởng để sinh con nữa.
Một trong những việc mình muốn làm trong năm tới (trong vô số những đầu việc chi chít) là tập viết mỗi ngày. Cũng chẳng phải viết sách hay viết bài gì to tát, chỉ là như viết nhật kí thôi. Từ hồi có bạn chồng sống cùng, sức khỏe tinh thần của mình khá hơn nhiều, nhưng việc lúc nào cũng có người để nói khiến nhu cầu viết của mình giảm đi. Nhiều khi chỉ xa nhau có mấy phút, mình đi tắm, trong đầu đã nghĩ ra đủ thứ để kể với bạn ý, đến nỗi vừa ra khỏi phòng tắm đã phải nói một lèo hết các ý cho khỏi quên. Ở một mình thì thôi thúc viết mạnh hơn, vì viết cũng là một hình thức giao tiếp. Một phần vì lười và thiếu ý chí, một phần vì đã có chỗ để trút suy nghĩ, nên lâu lắm mình không viết lách gì. Hi vọng thời gian tới sẽ cố gắng được mỗi ngày viết một chút. Lại nhớ cái thời trước khi mình có máy tính và Internet, mải miết viết nhật kí có khi đến 3 tiếng mới ngẩng đầu nhìn đồng hồ, thì vai và cổ đau ê ẩm vì ngồi một tư thế quá lâu. Thời oanh liệt đó nay còn đâu?
Từ khi phát hiện ra có mục rideshare trên kijiji, mình muốn tận dụng triệt để, nên post một cái quảng cáo cần tìm người chở từ London đến Woodstock rồi lại trở về. Suốt từ tối đến chiều hôm qua mình nhắn tin qua lại với một người liên hệ sau khi mình đăng ads, nhưng càng về sau càng thấy quái gở và cảm giác bất an. Tin nhắn cuối cùng của lão, mình bảo cho biển số xe để đưa cho chồng, thì lão nhắn lại ỡm ờ "I guess that rules out the bj". Lúc đó mình mới bàng hoàng nhận ra, bj là blowjob, vội vã bảo hủy luôn. Hú hồn, suýt nữa rơi vào tay yêu râu xanh.
Thế thì đành đi xe buýt. Đi xe buýt thì an toàn, nhưng chờ đợi mỏi mòn. Ra khỏi nhà từ lúc trời còn tối om, 7h sáng sương khói mù mịt, toàn bộ buổi họp cần dịch chỉ kéo dài có một tiếng, nhưng gần 4h chiều mới về đến nhà. Mình dịch cho một chị bị ai đó báo cáo là đánh con, đến đấy để trình bày, khóc lóc tùm lum vì sự oan ức. Nhưng điều buồn cười là, nhà đấy (bao gồm mẹ của thằng bé, khoảng hơn 30 tuổi, dì của chị đó, tức là bà trẻ của thằng bé, và bà ngoại của thằng bé), cứ bảo mình "về Việt Nam làm gì, ở lại đây đi chạy bàn, lo được luật sư hết. Về Việt Nam bon chen, bụi bặm lắm". Họ tỏ ra rất sốt sắng với việc kí giấy để mình đi chạy bàn tại nhà hàng ở bà dì. Người ta thường đoán già đoán non về du học sinh từ Việt Nam sang. Một là đi theo diện nhà nước, hai là con nhà giàu. Dĩ nhiên mình chẳng thuộc diện nào trong hai diện đó. Và càng không phải mình về vì đã có bố mẹ trong nhà nước dọn đường sẵn, hay là về cho sướng vì bố mẹ giàu. Ba người phụ nữ rất sốt sắng, vồn vập, kể cũng ấm lòng khi liên tục được khen là "nhanh nhẹn lắm", "ngoan lắm", "trông mặt thông minh lắm", và khi chia tay rồi, chị và mẹ chị vẫn tiếp tục ngoái lại lo lắng mình bị lạnh. Ánh mắt dõi theo và cái quay đầu rất tình người và rất chân thành.
Và bọc 6 hộp vitamin prenatal to tổ chảng đã về. Mình vẫn trù trừ chưa biết khi nào sẽ bắt đầu uống, nhưng nhìn thấy một đống lù lù như thế, cảm giác về việc chửa đẻ trở nên cụ thể hơn. Khởi đầu cho "dự án" lớn nhất và chắc là dài hơi nhất, tốn kém nhất đời của mình. Mình vẫn chưa thấy sẵn sàng lắm. Thật sự thì vẫn còn quá nhiều thứ muốn làm. Nói chuyện với một vài người, mình cảm thấy rất hào hứng để bắt đầu cuộc sống ở Việt Nam, đã có những manh nha công việc và những nơi muốn mình đầu quân, mà mình cũng yêu quý và ngưỡng mộ những người mình sẽ làm việc cùng. Mình vẫn cảm thấy việc sinh con là một cam kết kinh khủng về thời gian mà mình muốn trì hoãn. Mình còn muốn đi một chuyến châu Âu. Nhưng sang năm đã 27 rồi, cũng cảm thấy không công bằng với đứa con tương lai nếu mình trì hoãn cho đến khi cơ thể mình không ở điều kiện lý tưởng để sinh con nữa.
Một trong những việc mình muốn làm trong năm tới (trong vô số những đầu việc chi chít) là tập viết mỗi ngày. Cũng chẳng phải viết sách hay viết bài gì to tát, chỉ là như viết nhật kí thôi. Từ hồi có bạn chồng sống cùng, sức khỏe tinh thần của mình khá hơn nhiều, nhưng việc lúc nào cũng có người để nói khiến nhu cầu viết của mình giảm đi. Nhiều khi chỉ xa nhau có mấy phút, mình đi tắm, trong đầu đã nghĩ ra đủ thứ để kể với bạn ý, đến nỗi vừa ra khỏi phòng tắm đã phải nói một lèo hết các ý cho khỏi quên. Ở một mình thì thôi thúc viết mạnh hơn, vì viết cũng là một hình thức giao tiếp. Một phần vì lười và thiếu ý chí, một phần vì đã có chỗ để trút suy nghĩ, nên lâu lắm mình không viết lách gì. Hi vọng thời gian tới sẽ cố gắng được mỗi ngày viết một chút. Lại nhớ cái thời trước khi mình có máy tính và Internet, mải miết viết nhật kí có khi đến 3 tiếng mới ngẩng đầu nhìn đồng hồ, thì vai và cổ đau ê ẩm vì ngồi một tư thế quá lâu. Thời oanh liệt đó nay còn đâu?