Đi để biết mình còn sống

Saturday, 11 June 2011 Posted by Vân Nguyễn

Không phải là rock fan, nhưng tôi bắt đầu nghe nhiều và yêu Linkin Park từ những năm cấp ba. Tôi không quan tâm nhóm nhạc đó gồm những ai, tiểu sử từng thành viên thế nào, thậm chí cả thể loại âm nhạc họ chơi thuộc dòng nào. Tôi nghe họ nhiều vì đó là thời gian tôi hay tức giận. Mỗi khi giận dữ, tôi khóa trái cửa phòng, bật nhạc to hét cỡ, và tìm thấy giữa những lộn xộn thanh âm của trống, guitar, giọng hát, giọng gào, đàn organ, và vô số các hiệu ứng âm thanh khác tôi không rõ tên, một chút an ủi. Đôi khi tôi để mình khóc lả đi trong tiếng nhạc, những dòng nước mắt mặn chát chảy xuống môi khi những tiếng hét chói lói đập vào tai. Giống như một người tìm thấy yên bình trong dông bão, hay so sánh hợp mốt hơn, như gấu Po tìm thấy sự thanh thản của tâm hồn giữa những dòng kí ức đau đớn và giữa tên bay đạn lạc. Tôi tìm thấy dịu dàng khi để mình chìm ngập trong âm nhạc của Linkin Park. Họ là cơn bão của tôi, xoa dịu cơn giận dữ trong tôi. Và rồi tôi tĩnh tâm lại.

Lâu lắm rồi không mở Somewhere I belong ra nghe, hay ít ra là không nghe theo kiểu ngày xưa, nghe để thấy cơn giận của mình trào ra trong những âm thanh đấy. Bởi vì cũng lâu lắm rồi, từ cái thời kì sóng gió tôi suốt ngày thấy bị ức chế, bị kìm kẹp, bởi quá nhiều những con người có quyền với cuộc đời tôi, bây giờ mới lại mở Somewhere I belong ra để ở chế độ repeat, không biết làm gì hơn để chờ sự giận dữ của mình nguội dần.
Khi tôi không muốn nghe những gào thét trong chính đầu mình, nghe người khác gào thét là cách duy nhất tôi biết để tự xoa dịu. Để những âm thanh được cụ thể hóa, để cái nguồn cơn giận dữ được cảm nhận như một thứ gì đó ở bên ngoài.

Tôi ghét bị điều khiển. Ghét bị kìm giữ. Ghét bị quyết định hộ cách mình sống. Bốn năm xa nhà, trong nỗi nhớ mờ mịt chỉ có những điều tốt đẹp được giữ lại và trở nên lung linh như ngọn lửa lập lòe đó, tôi thực sự đã quên mất là cuộc sống mình đã từng bị kìm kẹp thế nào.
Tôi thèm đi đến, hoặc trở về, cái nơi không ai quan tâm tôi sống ra sao, ăn mặc thế nào, đi về lúc mấy giờ.

Khó chịu dồn nén nhiều sẽ gây nên mệt mỏi. Tôi chán cái chỗ người ta, bao gồm cả người lạ và người thân, tự cho mình cái quyền nhận xét về cơ thể tôi, cách chọn trang phục của tôi, cách ăn nói của tôi, cách sống của tôi. Sự quan tâm, sự tò mò, họ nhân danh những cảm xúc đó để coi tôi như một vật thể tùy nghi đánh giá. Tôi chán cái chỗ người ta xét nét và phán xét bất cứ điều gì tôi làm, luôn định vị tôi trong mối tương quan với họ, cao hơn hoặc thấp hơn, đặt ra tiêu chuẩn những điều tốt đẹp họ nghĩ tôi nên làm, thể hiện việc hoạch định tương lai cho tôi bằng những câu hỏi tọc mạch bản thân họ không hề liên quan đến câu trả lời.

Trong sự khó chịu của mình, tôi vẫn nghĩ được rằng Việt Nam là xã hội cộng đồng, đó chẳng phải là điều tôi đã từng thèm khát đấy sao? Và gia đình, nơi chốn an toàn nhất, dĩ nhiên cũng là nơi những mối ràng buộc làm tôi thấy ngộp thở nhất.
Khi ở xa, tôi đã luôn nghĩ mình là con người của gia đình. Bây giờ, khi ở nhà, tôi lại muốn đi. Tôi nhớ tự do, dù tự do đó phải trả giá bằng rất nhiều cô đơn.

Nhưng mà có lẽ, phải đi thì mới biết mình còn sống. Cứ thế này, có lẽ chết mòn mất.

  1. "Khó chịu dồn nén nhiều sẽ gây nên mệt mỏi. Tôi chán cái chỗ người ta, bao gồm cả người lạ và người thân, tự cho mình cái quyền nhận xét về cơ thể tôi, cách chọn trang phục của tôi, cách ăn nói của tôi, cách sống của tôi. Sự quan tâm, sự tò mò, họ nhân danh những cảm xúc đó để coi tôi như một vật thể tùy nghi đánh giá. Tôi chán cái chỗ người ta xét nét và đánh giá bất cứ điều gì tôi làm, luôn định vị tôi trong mối tương quan với họ, cao hơn hoặc thấp hơn, đặt ra tiêu chuẩn những điều tốt đẹp họ nghĩ tôi nên làm, thể hiện việc hoạch định tương lai cho tôi bằng những câu hỏi tọc mạch bản thân họ không hề liên quan đến câu trả lời." >>> Ám ảnh của em mỗi lần về nhà ngoại ăn đám giỗ.

    Chắc khi mình lớn tuổi hơn sẽ ít bị hỏi hơn.

  1. À quên, chị cứ lì đi. Em lì tới mức bây giờ cô chú bác dì không thèm hỏi em nữa rồi :D. Chúc chị mau có tự do.

  1. Another way to look at this: people just speak their minds. They see somethings in you which is weird compare to "normal/standard" and they just say it. They just don't think or really care about the questioned people, question/suggests you make them feel more important or more grown up. Next time you can just answer the truth and just speak your mind (you already too good for that right :) ), make them feel how uncomfortable it can be to be asked those questions.

  1. You get the point. Some people feel better about themselves when they can bring down others. I know that, but they are not random people. They are my relatives, and confront them is good for no one. I still have to face them everyday. So a little of ego massaging by accepting to act like the careless and irresponsible kid is the least I can do for them

  1. @Giao: Em giỏi mà, chị sẽ cố gắng "cứ lì đi". Đúng là bực dọc chỉ khó chịu cho mình, nhưng mà dồn nén nhiều đến lúc nổ bùm một cái,rồi lại từ từ..xìu dần ý mà.
    @Anonymous: Besides, I don't think they'll ever understand why it's inappropriate to ask and care :))

  1. Các bậc phụ huynh vẫn vậy mà, em chỉ cần giúp họ hiểu rằng em muốn tự quyết định và chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Mong họ luôn ủng hộ và giúp đỡ em khi em cần, bằng tất cả lòng yêu thương của họ dành cho em.

  1. Cái này không chỉ giới hạn ở các bậc phụ huynh, cũng không phải chỉ trong việc quyết định. Nó là cách sống và nhân sinh quan của cả nền văn hóa anh ạ. Thật ra em chưa bao giờ chấp nhận cái mặt này của nền văn hóa cộng đồng người Việt, sau khi xa nó lâu, bây giờ càng khó chấp nhận hơn. Còn lòng yêu thương cũng chẳng có ý nghĩa mấy trong việc này, bởi vì họ từ chối đối thoại, chưa nói gì đến hiểu. Sau này hi vọng anh rút kinh nghiệm với Ngỗng.

  1. Rất chia sẻ với Rain. Chị cảm thấy bố mẹ gia đình chị đã super thoải mái rồi, nhưng mà vẫn có lúc gợn lên... cảm giác đang bị điều khiển. Nhưng những điều này, thật sự, có nói ra và chia sẻ thì mọi người cũng ko hiểu được. Đơn giản vì bao nhiêu năm nay vẫn thế, mọi người sống trong môi trường đấy, và mặc nhiên coi nó là điều đương nhiên, mà không biết là người khác sẽ có cảm giác khó chịu như thế nào khi bị kìm kẹp thế...

  1. Chị ơi chị làm em nhớ truyện "Đôi Mắt" của Nam Cao quá. Khi gia đình ông trí thức ăn gà hay làm cái gì cũng bị hàng xóm hỏi và dòm ngó, và ai ra vào xóm cũng hỏi. Bực mình thật, nhưng họ muốn bảo vệ cho khu giải phóng (hay là tị nạn?) và đề phòng kẻ "ác."

  1. Lúc viết câu cuối chị cũng nhớ tới Nam Cao, vì ông ý đã từng đặt tên tiểu thuyết Sống mòn là Chết mòn, sau đó mới đổi lại

Post a Comment