Buộc em vào tim... (Imported from 360)
Đêm...............
Em lả lướt qua những trang thơ Xuân Diệu, Tản Đà, Quang Dũng...em đọc, đọc mải miết, đọc vội vã, đọc hối hả. Em đâu có thích đọc thơ bao giờ. Nhưng giờ em lại đọc, đọc nhiều lắm, đọc cuống quýt, đọc trong tiếng bass nện thùng thùng vỡ cả tường của một bản rock từ phòng bên. Em tìm về với những nhà thơ mới, em tìm về những bài thơ em đã học qua, đã đọc, cả những bài em chưa từng biết. Em tìm một chút lãng đãng mơ màng của những chàng thi sĩ năm ba mươi, bốn mươi, để thấy lại chính mình. Em muốn thấy.....
Tự nhiên em sợ. Em chột dạ nhận ra rằng đã lâu rồi em không nghĩ được cái gì tử tế, không viết được cái gì ra hồn. Hình như những thứ em viết ra lâu rồi không còn chiều sâu, không còn cảm xúc, hình như cũng lâu rồi em viết chỉ để lưu lại những sự kiện, viết như một sự kể lể. Em viết để trút ra nỗi bực tức, trút ra tâm trạng thất thường không ổn định như một con ngựa chứng em muốn ghìm cương. Đâu rồi những trang viết bay và chan chứa. Em bị biến chất rồi sao? Có phải tại vì em quay cuồng với bài vở, em mải suy nghĩ về những cái diễn ra xung quanh mình hằng ngày, một cách hời hợt, mà em để một phần của mình lặn đi mất. Lặn đi hay là mất thật rồi? Em đột nhiên sợ vì nếu em có thể dễ dàng mất đi một phần của mình như thế, thì sau này nếu em chỉ viết, em kiếm sống bằng nghề viết, khi cảm xúc cạn, em biết bẻ gì ra mà ăn?
Tự nhiên em muốn đọc thơ để tự làm một bài thơ. Lâu lắm rồi em không làm thơ nhỉ? Lâu lắm rồi em không trằn trọc trong đêm để nghĩ cho xong một tứ thơ cuối. Lâu lắm rồi em không ngước lên nhìn trăng nhỉ? Lâu lắm rồi em không cười với gió nhỉ? Em cười với tuyết, tuyết băng giá có biết hay chăng?
Cũng đột nhiên như thế, em thấy những sợi dây ràng buộc em, với chính em, với con người em trước khi ra đi, hình như nới lỏng dần. Hình như em đang thay đổi mà em không biết? Em thảng thốt lắm, em đang biến thành cái gì đây? Em ơợ rằng một ngày nào đó, em sẽ thay đổi đến mức không còn biết là mình đang thay đổi nữa....
Em đang trở thành một người nhạt nhẽo chăng? Những nguyên tắc căn bản của em, những thứ làm nên giá trị cơ bản của con người em, hình như chính em đang phạm phải, hình như em tự buông cho mình phạm phải, hình như em đang cho phép...Em muốn bấu víu vào đâu đó. Em muốn mạng lưới của những quy phạm, những nguyên tắc, những bủa vây, những tình cảm, những gương mặt, hãy dang ra và giữ em thật chặt. Em muốn được túm lấy thật chặt. Em đang cảm thấy những sự buông xuôi, những sợi dây mòn dần. Em vẫn tự hào rằng em là đứa có bản lĩnh, rằng em không thể hư, em không bao giờ thay đổi. Tự nhiên sao bây giờ em thấy bản lĩnh của mình chông chênh thế. Tự dưng sao em nhận ra xa nhà người ta dễ yếu lòng thế?
Em đang ở trong một mạng lưới của những nguyên tắc đạo đức khác, của những quan niệm và cách đánh giá khác, em đang đi dần vào nó, nhưng đừng vì thế mà để em làm mất những sợi tơ của mạng lưới cũ em đã mang theo. Em không muốn thế. Em sợ lắm.
Em nhắn tin cho anh.Em nhớ dáng anh gầy như con muỗi liêu xiêu đứng bên cái xe chờ em rồi chở em đi khắp phố phường. Em nhớ những lần anh trêu em cười nhiều quá, nước mắt chảy ra rồi thành khóc, có lần cười cười khóc khóc lếch thếch đi bộ bên hồ Gươm người đi đường cứ quay lại nhìn. Em nhớ anh không có khả năng chống cự trước mọi yêu cầu và gợi ý của em, dù bé như con kiến hay to như con khủng long. Nhưng giờ em mở to mắt sợ hãi. Em như đang nhìn thấy một điều gì ở tương lai hùng hục lao đến. Em vừa muốn chống lại, lại vừa như buông thả mình. Em bảo anh hãy đến bên em đi, hãy giữ em thật chặt. Đừng buông tay ra, em sợ em sẽ rơi mất, và rồi biến mất. Em không đủ khả năng tự đứng một mình nữa rồi. Giống như giữa hai cơn lốc, hình như em cố chống chọi trong suốt thời gian qua, sức em đã kiệt? Em muốn bấu víu vào anh, em muốn anh giữ em thật chặt. Đừng thả em ra anh nhé!
Em gọi điện cho anh. Em rụt rè sợ anh vẫn giận. Nghe giọng anh, miệng em cười nhưng mắt em lại khóc. Em mở mồm ra nói " em gọi anh" nhưng âm thanh thoát ra khỏi miệng lại là " em nhớ anh", mà lại rất to nữa chứ. Em xấu hổ, vội vã bảo anh em nhầm, em không có ý đấy. Đúng là em nhầm thật, vì lúc đấy em đang định bảo em nhớ người khác cơ, nhưng mà thôi, không sao, em nhớ anh thật. Chắc anh cũng ngượng vì thấy làm lơ không nói gì. Thôi thì nhầm, nhầm thì đằng nào cũng nói ra, mà cái nói ra cũng chẳng phải sai, nên chẳng sao cả. Em bảo anh " anh làm em trong sáng trở lại đi, em ngày càng đen tối mất rồi". Anh lại cười ha hả bảo anh cũng sắp đen tối đến nơi rồi. Em biết là anh trêu nhưng tự dưng thấy sợ thế, anh cũng đen tối mất rồi thì em biết gọi ai, biết quay về với ai khi em cần người bấu víu. Anh là hình mẫu về đạo đức lí tưởng của em, em phải soi vào anh mà tự làm trong sạch mình. Anh là ông cha cố của em, thú nhận tội lỗi với anh xong em thấy lòng thanh thản. Lâu lắm rồi em không cười lên thành tiếng như khi em nói chuyện với anh. Em nghĩ rồi, em chỉ cười được thành tiếng với những người em yêu thôi, hoặc ít ra là những người em cảm thấy thật sự thoải mái khi ở bên cạnh. Từ khi sang đây hình như em chưa cười thành tiếng lần nào.
Tớ muốn gọi ấy mà không biết làm sao. Làm sao tớ gọi được ấy bây giờ. Tớ cần ấy để làm cho lòng dịu lại, để xoa dịu tớ đang cuống cuồng hoảng hốt. Tớ cần cậu bé trong sáng nhất trên đời của tớ. Tớ cần nhìn thấy ấy đáng yêu như thế nào mà tự dừng mình lại, và giữ gìn, để mãi là bạn thân của ấy. Tớ muốn nói với ấy nhiều. Tớ nhớ thế cái cảm giác đang ngồi ở nhà ấy gọi điện. Bây giờ chẳng có ai gọi điện cho tớ, chẳng có ai làm tớ vui khi nghe thấy giọng. Ừ mà thói quen nghe điện thoại biến mất từ hồi tớ đi. Mỗi lần tớ nghe Quick and Snow tớ lại nhớ ấy, nhiều lúc phát bực vì tại sao tớ không nghĩ đến ai ngoài ấy. Tớ nhớ những lần ấy gọi điện cho tớ rồi rú lên trong điện thoại " trời ơi giọng bạn này dễ thương quá", khi mà cả hai đầu dây cùng chỉnh một sóng trên hai cái đài. Tớ nhớ ánh nến một hôm mất điện vì nói chuyện điện thoại với ấy mà tớ dũng cảm ở lại trên tầng bốn một mình. Tớ nhớ ấy vừa ngồi đánh đàn guitar vừa gãi đầu gầu rơi lả tả. Tớ nhớ cả mấy thằng em của tớ. Ôi, mọi người, dùng sự trong sáng của cái thời cấp 2 sống mãi đấy để giữ tớ lại đi. Giữ thật chặt vào.
Cả cô nữa cô Gà ạ, chắc cô lại đang cười hi hí vì thấy tôi nhắc đến cô, cười xong cô lại nghĩ sao tôi để cô tít xuống tận cuối. Tôi chờ cô suốt cả ngày hôm nay mà không thấy mặt mũi cô đâu. Cô cũng phải dùng hết sức bình sinh mà giữ chặt tôi lại, đừng cho tôi thay đổi. Cô đừng cho phép tôi thay đổi. Cô phải mắng tôi nếu thấy có biểu hiện nào nhỏ nhất của sự biến chuyển trong Voi yêu của cô. Cô không được nói thay đổi là điều tất yếu hay phải thích nghi với hoàn cảnh, tôi đã thay đổi đủ rồi, và bây giờ tôi đang sợ hãi run cầm cập đây. Cô phải lôi tôi về, nghe chưa? Không được để tôi đi xa, tôi đang cảm thấy tôi bị cuốn đi, giống như cô đang đứng trên bờ và tôi thì bị một ngọn sóng kéo đi, cô chạy theo giữ tôi lại mà không được, tôi giơ tay ra nhưng cũng không thể cưỡng lại được ngọn sóng lớn để chạm tới cô. Thở dài!
Đêm..bài tập thì lộn xộn, đầu óc thì ngổn ngang, em ngồi một mình trong căn phòng lạnh, nhớ bờ vai em tựa cằm lên khi đi loanh quanh trên phố, nhớ những tiếng cằn nhằn khi em thức khuya, nhớ mùi đất ẩm nồng nồng trước khi mưa dạo bước. Em bảo trời mưa thật là chán, anh nói anh tưởng em yêu mưa, em mới nhận ra, em chỉ yêu mưa ở nhà thôi anh ạ, mưa ở đây lạnh và u ám lắm, mà có khi cũng chỉ vì lòng người. Em nhớ..em sợ...em mơ
Em lả lướt qua những trang thơ Xuân Diệu, Tản Đà, Quang Dũng...em đọc, đọc mải miết, đọc vội vã, đọc hối hả. Em đâu có thích đọc thơ bao giờ. Nhưng giờ em lại đọc, đọc nhiều lắm, đọc cuống quýt, đọc trong tiếng bass nện thùng thùng vỡ cả tường của một bản rock từ phòng bên. Em tìm về với những nhà thơ mới, em tìm về những bài thơ em đã học qua, đã đọc, cả những bài em chưa từng biết. Em tìm một chút lãng đãng mơ màng của những chàng thi sĩ năm ba mươi, bốn mươi, để thấy lại chính mình. Em muốn thấy.....
Tự nhiên em sợ. Em chột dạ nhận ra rằng đã lâu rồi em không nghĩ được cái gì tử tế, không viết được cái gì ra hồn. Hình như những thứ em viết ra lâu rồi không còn chiều sâu, không còn cảm xúc, hình như cũng lâu rồi em viết chỉ để lưu lại những sự kiện, viết như một sự kể lể. Em viết để trút ra nỗi bực tức, trút ra tâm trạng thất thường không ổn định như một con ngựa chứng em muốn ghìm cương. Đâu rồi những trang viết bay và chan chứa. Em bị biến chất rồi sao? Có phải tại vì em quay cuồng với bài vở, em mải suy nghĩ về những cái diễn ra xung quanh mình hằng ngày, một cách hời hợt, mà em để một phần của mình lặn đi mất. Lặn đi hay là mất thật rồi? Em đột nhiên sợ vì nếu em có thể dễ dàng mất đi một phần của mình như thế, thì sau này nếu em chỉ viết, em kiếm sống bằng nghề viết, khi cảm xúc cạn, em biết bẻ gì ra mà ăn?
Tự nhiên em muốn đọc thơ để tự làm một bài thơ. Lâu lắm rồi em không làm thơ nhỉ? Lâu lắm rồi em không trằn trọc trong đêm để nghĩ cho xong một tứ thơ cuối. Lâu lắm rồi em không ngước lên nhìn trăng nhỉ? Lâu lắm rồi em không cười với gió nhỉ? Em cười với tuyết, tuyết băng giá có biết hay chăng?
Cũng đột nhiên như thế, em thấy những sợi dây ràng buộc em, với chính em, với con người em trước khi ra đi, hình như nới lỏng dần. Hình như em đang thay đổi mà em không biết? Em thảng thốt lắm, em đang biến thành cái gì đây? Em ơợ rằng một ngày nào đó, em sẽ thay đổi đến mức không còn biết là mình đang thay đổi nữa....
Em đang trở thành một người nhạt nhẽo chăng? Những nguyên tắc căn bản của em, những thứ làm nên giá trị cơ bản của con người em, hình như chính em đang phạm phải, hình như em tự buông cho mình phạm phải, hình như em đang cho phép...Em muốn bấu víu vào đâu đó. Em muốn mạng lưới của những quy phạm, những nguyên tắc, những bủa vây, những tình cảm, những gương mặt, hãy dang ra và giữ em thật chặt. Em muốn được túm lấy thật chặt. Em đang cảm thấy những sự buông xuôi, những sợi dây mòn dần. Em vẫn tự hào rằng em là đứa có bản lĩnh, rằng em không thể hư, em không bao giờ thay đổi. Tự nhiên sao bây giờ em thấy bản lĩnh của mình chông chênh thế. Tự dưng sao em nhận ra xa nhà người ta dễ yếu lòng thế?
Em đang ở trong một mạng lưới của những nguyên tắc đạo đức khác, của những quan niệm và cách đánh giá khác, em đang đi dần vào nó, nhưng đừng vì thế mà để em làm mất những sợi tơ của mạng lưới cũ em đã mang theo. Em không muốn thế. Em sợ lắm.
Em nhắn tin cho anh.Em nhớ dáng anh gầy như con muỗi liêu xiêu đứng bên cái xe chờ em rồi chở em đi khắp phố phường. Em nhớ những lần anh trêu em cười nhiều quá, nước mắt chảy ra rồi thành khóc, có lần cười cười khóc khóc lếch thếch đi bộ bên hồ Gươm người đi đường cứ quay lại nhìn. Em nhớ anh không có khả năng chống cự trước mọi yêu cầu và gợi ý của em, dù bé như con kiến hay to như con khủng long. Nhưng giờ em mở to mắt sợ hãi. Em như đang nhìn thấy một điều gì ở tương lai hùng hục lao đến. Em vừa muốn chống lại, lại vừa như buông thả mình. Em bảo anh hãy đến bên em đi, hãy giữ em thật chặt. Đừng buông tay ra, em sợ em sẽ rơi mất, và rồi biến mất. Em không đủ khả năng tự đứng một mình nữa rồi. Giống như giữa hai cơn lốc, hình như em cố chống chọi trong suốt thời gian qua, sức em đã kiệt? Em muốn bấu víu vào anh, em muốn anh giữ em thật chặt. Đừng thả em ra anh nhé!
Em gọi điện cho anh. Em rụt rè sợ anh vẫn giận. Nghe giọng anh, miệng em cười nhưng mắt em lại khóc. Em mở mồm ra nói " em gọi anh" nhưng âm thanh thoát ra khỏi miệng lại là " em nhớ anh", mà lại rất to nữa chứ. Em xấu hổ, vội vã bảo anh em nhầm, em không có ý đấy. Đúng là em nhầm thật, vì lúc đấy em đang định bảo em nhớ người khác cơ, nhưng mà thôi, không sao, em nhớ anh thật. Chắc anh cũng ngượng vì thấy làm lơ không nói gì. Thôi thì nhầm, nhầm thì đằng nào cũng nói ra, mà cái nói ra cũng chẳng phải sai, nên chẳng sao cả. Em bảo anh " anh làm em trong sáng trở lại đi, em ngày càng đen tối mất rồi". Anh lại cười ha hả bảo anh cũng sắp đen tối đến nơi rồi. Em biết là anh trêu nhưng tự dưng thấy sợ thế, anh cũng đen tối mất rồi thì em biết gọi ai, biết quay về với ai khi em cần người bấu víu. Anh là hình mẫu về đạo đức lí tưởng của em, em phải soi vào anh mà tự làm trong sạch mình. Anh là ông cha cố của em, thú nhận tội lỗi với anh xong em thấy lòng thanh thản. Lâu lắm rồi em không cười lên thành tiếng như khi em nói chuyện với anh. Em nghĩ rồi, em chỉ cười được thành tiếng với những người em yêu thôi, hoặc ít ra là những người em cảm thấy thật sự thoải mái khi ở bên cạnh. Từ khi sang đây hình như em chưa cười thành tiếng lần nào.
Tớ muốn gọi ấy mà không biết làm sao. Làm sao tớ gọi được ấy bây giờ. Tớ cần ấy để làm cho lòng dịu lại, để xoa dịu tớ đang cuống cuồng hoảng hốt. Tớ cần cậu bé trong sáng nhất trên đời của tớ. Tớ cần nhìn thấy ấy đáng yêu như thế nào mà tự dừng mình lại, và giữ gìn, để mãi là bạn thân của ấy. Tớ muốn nói với ấy nhiều. Tớ nhớ thế cái cảm giác đang ngồi ở nhà ấy gọi điện. Bây giờ chẳng có ai gọi điện cho tớ, chẳng có ai làm tớ vui khi nghe thấy giọng. Ừ mà thói quen nghe điện thoại biến mất từ hồi tớ đi. Mỗi lần tớ nghe Quick and Snow tớ lại nhớ ấy, nhiều lúc phát bực vì tại sao tớ không nghĩ đến ai ngoài ấy. Tớ nhớ những lần ấy gọi điện cho tớ rồi rú lên trong điện thoại " trời ơi giọng bạn này dễ thương quá", khi mà cả hai đầu dây cùng chỉnh một sóng trên hai cái đài. Tớ nhớ ánh nến một hôm mất điện vì nói chuyện điện thoại với ấy mà tớ dũng cảm ở lại trên tầng bốn một mình. Tớ nhớ ấy vừa ngồi đánh đàn guitar vừa gãi đầu gầu rơi lả tả. Tớ nhớ cả mấy thằng em của tớ. Ôi, mọi người, dùng sự trong sáng của cái thời cấp 2 sống mãi đấy để giữ tớ lại đi. Giữ thật chặt vào.
Cả cô nữa cô Gà ạ, chắc cô lại đang cười hi hí vì thấy tôi nhắc đến cô, cười xong cô lại nghĩ sao tôi để cô tít xuống tận cuối. Tôi chờ cô suốt cả ngày hôm nay mà không thấy mặt mũi cô đâu. Cô cũng phải dùng hết sức bình sinh mà giữ chặt tôi lại, đừng cho tôi thay đổi. Cô đừng cho phép tôi thay đổi. Cô phải mắng tôi nếu thấy có biểu hiện nào nhỏ nhất của sự biến chuyển trong Voi yêu của cô. Cô không được nói thay đổi là điều tất yếu hay phải thích nghi với hoàn cảnh, tôi đã thay đổi đủ rồi, và bây giờ tôi đang sợ hãi run cầm cập đây. Cô phải lôi tôi về, nghe chưa? Không được để tôi đi xa, tôi đang cảm thấy tôi bị cuốn đi, giống như cô đang đứng trên bờ và tôi thì bị một ngọn sóng kéo đi, cô chạy theo giữ tôi lại mà không được, tôi giơ tay ra nhưng cũng không thể cưỡng lại được ngọn sóng lớn để chạm tới cô. Thở dài!
Đêm..bài tập thì lộn xộn, đầu óc thì ngổn ngang, em ngồi một mình trong căn phòng lạnh, nhớ bờ vai em tựa cằm lên khi đi loanh quanh trên phố, nhớ những tiếng cằn nhằn khi em thức khuya, nhớ mùi đất ẩm nồng nồng trước khi mưa dạo bước. Em bảo trời mưa thật là chán, anh nói anh tưởng em yêu mưa, em mới nhận ra, em chỉ yêu mưa ở nhà thôi anh ạ, mưa ở đây lạnh và u ám lắm, mà có khi cũng chỉ vì lòng người. Em nhớ..em sợ...em mơ