Entry for August 04, 2007 (Imported from 360)
-Bác ơi cho cháu gặp bạn Vân ạ!
- Ừ, bạn Vân đấy cháu( te tởn như mọi khi...dù chưa biết là ai)
-Chị Vân à!
-Ừ, chị đây( quái, đứa nào nhờ, chắc cái Chi)
-................Chị thi cử thế nào
-Chị bình thường, đã biết điểm đâu( Không phải cái Chi rồi, đứa nào nhờ)
-Chị thi vào đâu?
-Chị thi báo chí(ngập ngừng, quái, không nhận ra là thế nào nhờ)
-Chị đoán xem em là ai?
-............................
-Phương à
-.....................Sao chị biết( gần như reo lên)
- Ờ, chị đoán( vênh váo, giọng kiểu" ta đây chẳng cái gì là không biết")
Câu chuyện tíêp tục cà kê dê ngỗng. Thật là lạ khi đột nhiên nhận được điện thoại của một người bạn từ thửơ bé tí, hồi cấp I. Một cô bạn thường nhìn mình với ánh mắt trìu mến và thương yêu "hơi quá mức cần thiết" và nắn nót viết vào cái thiếp đưa cuối năm lớp 5 " em sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời để chuộc lại những lần em đã làm chị buồn". Mấy lần vớ vẩn, mấy thứ giận dỗi trẻ con, nhưng có vẻ em rất nghiêm túc, Phương nhỉ? Em bảo em nhớ chị. Ừ, chị biết. Em bảo em vẫn cố liên lạc với chị mà không được. Ừ, chị tin. Em bảo hôm nay đột nhiên em buồn, em giở lại quyển sổ cũ, gọi lai số điện thoại cũ, chỉ vu vơ thôi, không hi vọng gì nhiều, rồi lại được gặp chị. Ừ, chị hiểu. Nhưng mà vẫn thấy lạ lắm. Em đối với chị như một miền kỉ niệm rất đỗi êm đềm và trong trẻo. Những kỉ niệm như những viên sỏi thuỷ tinh chị cất trong mọt cái hộp nhỏ, mỗi khi có gió thổi qua lách cách kêu, làm cả vùng kí ức phải xao động. Chị vẫn luôn ngạc nhiên về tình cảm người khác dành cho mình. Nó hình như luôn hơi nhiều quá. Chị thấy thế đấy. Chị thấy chị chẳng làm gì, mà cũng chẳng có gì để được yêu quý nhiều như thế. Qúai thật. Chị vẫn luôn ước giá như những người chị cần yêu chị có thể yêu chị nhiều như em. Em thỏ thẻ: " Chị dạo này thế nào rồi". Chị vẫn thế. Ổn. Vẫn vô tâm như thế. Giống như cái hồi em úp mặt vào lưng chị khóc cả buổi chiều mà chị chẳng biết gì. Quái thật. Vẫn không nhận ra những gì mình được nhận mà chỉ biết đuổi theo những cái mình chưa có. Cứ mải miết. Đáng lẽ những lúc chị thấy cô đơn, chị nên biết là vẫn còn em ở trên đời chứ nhỉ. Dù là em ở rất xa. Những người trong c uộc sống của chị bây giờ không biết đến em đâu. Thật đấy. Không sao. Chỉ thỉnh thoảng hãy nhắc lại cho chị nhớ em vẫn còn ở trên đời, chị sẽ biết mình vẫn còn được yêu thương.Ít ra.... Bởi một cô bé rất dịu dàng.
- Ừ, bạn Vân đấy cháu( te tởn như mọi khi...dù chưa biết là ai)
-Chị Vân à!
-Ừ, chị đây( quái, đứa nào nhờ, chắc cái Chi)
-................Chị thi cử thế nào
-Chị bình thường, đã biết điểm đâu( Không phải cái Chi rồi, đứa nào nhờ)
-Chị thi vào đâu?
-Chị thi báo chí(ngập ngừng, quái, không nhận ra là thế nào nhờ)
-Chị đoán xem em là ai?
-............................
-Phương à
-.....................Sao chị biết( gần như reo lên)
- Ờ, chị đoán( vênh váo, giọng kiểu" ta đây chẳng cái gì là không biết")
Câu chuyện tíêp tục cà kê dê ngỗng. Thật là lạ khi đột nhiên nhận được điện thoại của một người bạn từ thửơ bé tí, hồi cấp I. Một cô bạn thường nhìn mình với ánh mắt trìu mến và thương yêu "hơi quá mức cần thiết" và nắn nót viết vào cái thiếp đưa cuối năm lớp 5 " em sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời để chuộc lại những lần em đã làm chị buồn". Mấy lần vớ vẩn, mấy thứ giận dỗi trẻ con, nhưng có vẻ em rất nghiêm túc, Phương nhỉ? Em bảo em nhớ chị. Ừ, chị biết. Em bảo em vẫn cố liên lạc với chị mà không được. Ừ, chị tin. Em bảo hôm nay đột nhiên em buồn, em giở lại quyển sổ cũ, gọi lai số điện thoại cũ, chỉ vu vơ thôi, không hi vọng gì nhiều, rồi lại được gặp chị. Ừ, chị hiểu. Nhưng mà vẫn thấy lạ lắm. Em đối với chị như một miền kỉ niệm rất đỗi êm đềm và trong trẻo. Những kỉ niệm như những viên sỏi thuỷ tinh chị cất trong mọt cái hộp nhỏ, mỗi khi có gió thổi qua lách cách kêu, làm cả vùng kí ức phải xao động. Chị vẫn luôn ngạc nhiên về tình cảm người khác dành cho mình. Nó hình như luôn hơi nhiều quá. Chị thấy thế đấy. Chị thấy chị chẳng làm gì, mà cũng chẳng có gì để được yêu quý nhiều như thế. Qúai thật. Chị vẫn luôn ước giá như những người chị cần yêu chị có thể yêu chị nhiều như em. Em thỏ thẻ: " Chị dạo này thế nào rồi". Chị vẫn thế. Ổn. Vẫn vô tâm như thế. Giống như cái hồi em úp mặt vào lưng chị khóc cả buổi chiều mà chị chẳng biết gì. Quái thật. Vẫn không nhận ra những gì mình được nhận mà chỉ biết đuổi theo những cái mình chưa có. Cứ mải miết. Đáng lẽ những lúc chị thấy cô đơn, chị nên biết là vẫn còn em ở trên đời chứ nhỉ. Dù là em ở rất xa. Những người trong c uộc sống của chị bây giờ không biết đến em đâu. Thật đấy. Không sao. Chỉ thỉnh thoảng hãy nhắc lại cho chị nhớ em vẫn còn ở trên đời, chị sẽ biết mình vẫn còn được yêu thương.Ít ra.... Bởi một cô bé rất dịu dàng.