Mắt Cá (Imported from 360)
Sáng sớm, những ánh nắng ban mai đầu tiên buông mình trên mặt hồ. Lóng lánh như dát bạc.
Nó sắp được ra ngoài, lần đầu tiên. Hôm nay là ngày đầu tiên nó sẽ tự ra ngoài kiếm ăn. Nó đã là người lớn. Nó phóng vút ra khỏi ngôi nhà thân quen, uốn lượn cái đuôi còn bé xíu nhưng ra dáng rất khoẻ. Loáng thoáng bên tai là lời mẹ dặn đi đứng cẩn thận. Thế giới bên ngoài lớn hơn nó tưởng nhiều. Nó cứ đi mãi, đi mãi mà vẫn chưa thấy chỗ kết thúc. Trên đường đi, nó gặp các bạn của nó, cũng là lần đầu tiên được ra ngoài. Cả lũ hớn hở cười đùa rồi lại nhanh chóng chia tay nhau, ai cũng sốt rụôt thực hiện nhanh nhất thử thách để trở thành người lớn này.
Nó phải kiếm mồi mang về nhà, và bố mẹ nó sẽ mang miếng mồi đó trình cho toàn thể họ hàng, bạn bè,chỉ đơn giản thế thôi. Rồi nó sẽ chính thức được coi như một người trưởng thành.
Lúc đầu nó còn hỏi han người này một tí, người kia một tí. Đi qua gặp ai nó cũng chào hỏi và nói rằng nó đang trên đường đi thực hiện "nhiệm vụ người lớn". Nhưng dần dần, nó thấm mệt. Không còn sức để cười đùa nữa. Nó chăm chăm đi tìm một con tôm, con tép, hoặc một con giun nhỏ. Mặt hồ đã bắt đầu nóng lên dần, nó khó chịu. Mùa hè năm nay thực sự khó khăn cho việc kíêm ăn. Khi nước hồ nóng quá, mọi con vật đều cố thủ trong tổ của mình. Nhưng chẳng có cách nào khác cả, nó phải trở về với một miếng mồi. Nó không thể về tay không. Đó là quy định. Nó tự nhiên nghĩ đến cảnh nó rơi xuống ở một xó xỉnh nào đó, hoặc vướng vào một cọng rác mà không ai biết, rồi chết đói ở đó, không dám trở về. Nó lắc đầu để xua đi ý nghĩ mịt mùng đó. Rồi tiếp tục bơi.
Rất nhiều thời gian đã trôi qua. Có lẽ mẹ nó đang rất lo lắng. Nó có thể hình dung ra khuôn mặt mẹ nhăn lại như thế nào, trong khi bố nó sẽ an ủi, vỗ về mẹ nó rằng nó đã lớn đủ để lo cho bản thân.
Mắt nó vừa thoáng thấy một chuyển động nhỏ ở góc tối của hồ. Tim nó đập nhanh hơn, thiếu điều muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nó hấp tấp bơi lại chỗ đó, nhanh hơn cả đôi vây ngắn ngủi của nó cho phép. Nó luôn mồm lẩm bẩm hi vọng đây không phải là ảo giác. Và khi tầm nhìn đã rõ hơn, nó muốn vỡ oà ra sung sướng.Một con giun. Một con giun đang vùng vẫy quằn quại. Nó càng tăng tốc hơn nữa. Chỉ cần một cú đớp thôi, và nó có thể chấm dứt công vịêc mệt mỏi này. Nó cắm đầu lao về phía con giun, không còn biết gì nữa. Trong đầu nó thấp thoáng hiện lên ánh mắt vui mừng của mẹ, nụ cười tự hào của bố, và sự ngưỡng mộ của cô bé bên nhà. Nó không nhớ gì nữa. Thậm chí, cả lời dặn dò nó nghĩ là đã thuộc lòng của bố....về những sợi dây cước.
Roẹt. Nó múôn thốt lên một tiếng kêu chiến thắng. Con giun đã nằm gọn trong miệng. Nhưng khi tiếng kêu chưa buột ra khỏi cổ, nó thấy đau lên tận óc cảm giác cổ họng bị móc ra bởi cái gì đó nó chưa từng biết.
Nó đã mắc câu.
Nó điên cuồng chạy trốn. Đôi vây ngắn ngủi của nó vẫy, vẫy rồi lại vẫy. Nó muốn kêu cứu. Nó muốn thoát khỏi cái lưỡi câu đang thít chặt vào da thịt, ở đâu đó rất sâu, trong cổ họng.Nó chỉ phát ra được vài tiếng ằng ặc yếu ớt. Không ai nghe thấy. Nó lấy hết sức, ghìm lại nỗi đau đang làm mắt nó mờ đi, bơi ngựơc lại, vùi sâu xuống đáy hồ. Nó không muốn cuộc đời nó kết thúc như thế này. Mà thật ra, cuộc đời nó đã bắt đầu đâu.
Gân cốt của nó căng ra hết cỡ. Đau quá, đau quá. Nó không nghĩ được gì hết cả. Rồi đột nhiên, nó bị kéo đi. Chưa kịp hiểu cái gì đang diễn ra, nó đã ở trên mặt hồ, rồi trên mặt cỏ.
Ngạt thở. Nó không múôn rời xa nước. Nó là cá. Nó không thể. Nó muốn quay trở lại đó. Nó muốn sống.
Nó mở mang ra hết cỡ để thở. Luồng không khí xộc thẳng vào làm nó đau như bị thiêu đốt. Mắt nó lồi ra. Nó chẳng còn biết gì nữa. Những cái đập vây yếu dần. Vài lần, nó lấy hết sức để tung người lên, những mong có thể rơi trở lại mặt nước như bố nó đã dậy khi bị mắc cạn. Nhưng khi rơi xuống, nó vẫn không thấy nước. Nó khóc. Nó vẫn còn chưa được sống cơ mà.
Lần cuối cùng nó mở mắt ra, biết là mình đang chết. Nó thấy nước. Không phải là mặt hồ của nó, là nước chứa trong một cái hồ bé xíu, rát bé. Trong đấy có đồng loại của nó đang bơi. Những đồng loại nhỏ hơn nó nhiều lần, vàng rộm, óng ánh. Nó nghĩ chắc mắt đã loá, nhưng vẫn thử cất giọng kêu cứu. Những đồng loại kia không nghe thấy nó. Chúng bị điếc chăng? Những đôi mắt của chúng cứ nhìn đi đâu đó, chẳng vào một điểm nào. Chúng phải nhìn thấy nó chứ. Vì nó đang ở ngay trước mắt chúng,rất gần. Chúng đang nhìn tất cả, mà không nhìn cái gì. Những đôi mắt thật là lạ. Những đôi mắt không sống. Nó bật cười. Có lẽ chết còn tốt hơn sở hữu những đôi mắt như thế. Nó thấy mình nhẹ bỗng. Trước khi khép đôi mắt đã sưng phồng, nó nhìn thấy những đôi mắt kia đang nhìn nó.
Lấp lánh
Vô hồn.
Nó sắp được ra ngoài, lần đầu tiên. Hôm nay là ngày đầu tiên nó sẽ tự ra ngoài kiếm ăn. Nó đã là người lớn. Nó phóng vút ra khỏi ngôi nhà thân quen, uốn lượn cái đuôi còn bé xíu nhưng ra dáng rất khoẻ. Loáng thoáng bên tai là lời mẹ dặn đi đứng cẩn thận. Thế giới bên ngoài lớn hơn nó tưởng nhiều. Nó cứ đi mãi, đi mãi mà vẫn chưa thấy chỗ kết thúc. Trên đường đi, nó gặp các bạn của nó, cũng là lần đầu tiên được ra ngoài. Cả lũ hớn hở cười đùa rồi lại nhanh chóng chia tay nhau, ai cũng sốt rụôt thực hiện nhanh nhất thử thách để trở thành người lớn này.
Nó phải kiếm mồi mang về nhà, và bố mẹ nó sẽ mang miếng mồi đó trình cho toàn thể họ hàng, bạn bè,chỉ đơn giản thế thôi. Rồi nó sẽ chính thức được coi như một người trưởng thành.
Lúc đầu nó còn hỏi han người này một tí, người kia một tí. Đi qua gặp ai nó cũng chào hỏi và nói rằng nó đang trên đường đi thực hiện "nhiệm vụ người lớn". Nhưng dần dần, nó thấm mệt. Không còn sức để cười đùa nữa. Nó chăm chăm đi tìm một con tôm, con tép, hoặc một con giun nhỏ. Mặt hồ đã bắt đầu nóng lên dần, nó khó chịu. Mùa hè năm nay thực sự khó khăn cho việc kíêm ăn. Khi nước hồ nóng quá, mọi con vật đều cố thủ trong tổ của mình. Nhưng chẳng có cách nào khác cả, nó phải trở về với một miếng mồi. Nó không thể về tay không. Đó là quy định. Nó tự nhiên nghĩ đến cảnh nó rơi xuống ở một xó xỉnh nào đó, hoặc vướng vào một cọng rác mà không ai biết, rồi chết đói ở đó, không dám trở về. Nó lắc đầu để xua đi ý nghĩ mịt mùng đó. Rồi tiếp tục bơi.
Rất nhiều thời gian đã trôi qua. Có lẽ mẹ nó đang rất lo lắng. Nó có thể hình dung ra khuôn mặt mẹ nhăn lại như thế nào, trong khi bố nó sẽ an ủi, vỗ về mẹ nó rằng nó đã lớn đủ để lo cho bản thân.
Mắt nó vừa thoáng thấy một chuyển động nhỏ ở góc tối của hồ. Tim nó đập nhanh hơn, thiếu điều muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nó hấp tấp bơi lại chỗ đó, nhanh hơn cả đôi vây ngắn ngủi của nó cho phép. Nó luôn mồm lẩm bẩm hi vọng đây không phải là ảo giác. Và khi tầm nhìn đã rõ hơn, nó muốn vỡ oà ra sung sướng.Một con giun. Một con giun đang vùng vẫy quằn quại. Nó càng tăng tốc hơn nữa. Chỉ cần một cú đớp thôi, và nó có thể chấm dứt công vịêc mệt mỏi này. Nó cắm đầu lao về phía con giun, không còn biết gì nữa. Trong đầu nó thấp thoáng hiện lên ánh mắt vui mừng của mẹ, nụ cười tự hào của bố, và sự ngưỡng mộ của cô bé bên nhà. Nó không nhớ gì nữa. Thậm chí, cả lời dặn dò nó nghĩ là đã thuộc lòng của bố....về những sợi dây cước.
Roẹt. Nó múôn thốt lên một tiếng kêu chiến thắng. Con giun đã nằm gọn trong miệng. Nhưng khi tiếng kêu chưa buột ra khỏi cổ, nó thấy đau lên tận óc cảm giác cổ họng bị móc ra bởi cái gì đó nó chưa từng biết.
Nó đã mắc câu.
Nó điên cuồng chạy trốn. Đôi vây ngắn ngủi của nó vẫy, vẫy rồi lại vẫy. Nó muốn kêu cứu. Nó muốn thoát khỏi cái lưỡi câu đang thít chặt vào da thịt, ở đâu đó rất sâu, trong cổ họng.Nó chỉ phát ra được vài tiếng ằng ặc yếu ớt. Không ai nghe thấy. Nó lấy hết sức, ghìm lại nỗi đau đang làm mắt nó mờ đi, bơi ngựơc lại, vùi sâu xuống đáy hồ. Nó không muốn cuộc đời nó kết thúc như thế này. Mà thật ra, cuộc đời nó đã bắt đầu đâu.
Gân cốt của nó căng ra hết cỡ. Đau quá, đau quá. Nó không nghĩ được gì hết cả. Rồi đột nhiên, nó bị kéo đi. Chưa kịp hiểu cái gì đang diễn ra, nó đã ở trên mặt hồ, rồi trên mặt cỏ.
Ngạt thở. Nó không múôn rời xa nước. Nó là cá. Nó không thể. Nó muốn quay trở lại đó. Nó muốn sống.
Nó mở mang ra hết cỡ để thở. Luồng không khí xộc thẳng vào làm nó đau như bị thiêu đốt. Mắt nó lồi ra. Nó chẳng còn biết gì nữa. Những cái đập vây yếu dần. Vài lần, nó lấy hết sức để tung người lên, những mong có thể rơi trở lại mặt nước như bố nó đã dậy khi bị mắc cạn. Nhưng khi rơi xuống, nó vẫn không thấy nước. Nó khóc. Nó vẫn còn chưa được sống cơ mà.
Lần cuối cùng nó mở mắt ra, biết là mình đang chết. Nó thấy nước. Không phải là mặt hồ của nó, là nước chứa trong một cái hồ bé xíu, rát bé. Trong đấy có đồng loại của nó đang bơi. Những đồng loại nhỏ hơn nó nhiều lần, vàng rộm, óng ánh. Nó nghĩ chắc mắt đã loá, nhưng vẫn thử cất giọng kêu cứu. Những đồng loại kia không nghe thấy nó. Chúng bị điếc chăng? Những đôi mắt của chúng cứ nhìn đi đâu đó, chẳng vào một điểm nào. Chúng phải nhìn thấy nó chứ. Vì nó đang ở ngay trước mắt chúng,rất gần. Chúng đang nhìn tất cả, mà không nhìn cái gì. Những đôi mắt thật là lạ. Những đôi mắt không sống. Nó bật cười. Có lẽ chết còn tốt hơn sở hữu những đôi mắt như thế. Nó thấy mình nhẹ bỗng. Trước khi khép đôi mắt đã sưng phồng, nó nhìn thấy những đôi mắt kia đang nhìn nó.
Lấp lánh
Vô hồn.