Nhức nhối (Imported from 360)
Có một lá thư như thế này..
Gửi chị Vân của em!
Chị ạ! Sao hôm nay chị 0 đến em rất buồn và nhớ chị, chị có ốm 0? mà sao hôm nay chị 0 đến, chị có biêt là hôm nay em nhớ chị tới dường nào 0? em rất cảm ơn chị vì đã động viên em học hành và bây giờ em sẽ báo 1 tin vui ngay bây giờ đó là em đã đọc và viết được rồi hôm nào chị em sẽ đọc và viết cho chị xem chị nhớ viết thư cho em nhé càng càng nhanh càng tốt, em mong chị viết cho em
Em của chị
TTBTXH Đỗ Văn Sơn
......................................
Đang tìm tòi lục lọi cái gì đấy bỗng dưng cầm lên lá thư này. Thư của một cậu bé có đôi mắt sáng và buồn, một gương mặt đen nhẻm nhưng hiền lắm. Một người bằng tuổi ta,có khi còn hơn, vậy mà gọi ta là chị, một tiếng chị đầy kính trọng và âu yếm. Một người mà ta rụt rè không dám chạm đến, thất vọng vì mình đã không đủ vốn sống để hiểu được, khi ta bắt gặp em ngồi bó gối gục mặt trên nền sân ximăng, ta sà xuống hỏi đùa mấy câu và khựng lại trưpức một ánh mắt mờ dại ngước lên, thẫn thờ. Ta không biết nói gì, ta thấy cái vẻ ngoài của một đứa con gái thành thị tay chân xủng xoẻng vòng vèo quá là vô duyên, ta thấy mình đúng là một đứa trẻ con vớ vẩn trước mắt em vì ta không thể hiểu nổi, ta không biết nói gì, ta cười gượng rồi im lặng, chỉ thầm ước giá mình có thể yêu thương nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa để đủ sức bao bọc cả những trái tim như thế này.
Ngày trước ta đọc HHT và mơ ước đến một lúc nào đó mình sẽ làm tình nguyện giống các anh các chị. Đến năm lớp 10 thì ta biến ước mơ đấy thành sự thật, trở thành thành viên nhỏ nhất của nhóm tình nguyện Ước mơ xanh. Nhưng mà sự thật không lung linh như những gì ta đọc trên báo. Sau 2 năm hoạt động, ta cảm thấy mình quá nhỏ bé và bât lực. Những thứ ta mang đến không chỉ là niềm vui, không chỉ là những nụ cười hạnh phúc hay tình yêu thương ấm áp. Những quyển sách, truyện, quần áo ta quyên góp về nhà mang lên, ừ thì cũng nhiều đấy, nhưng có thấm là đâu so với những thiếu thốn triền miên của bao nhiêu kiếp người. Có khi chỉ là thêm sự tủi hổ và biết đâu đấy, có ai đó lại chẳng đang thấy lòng tự tôn của mình bị xúc phạm. Không phải bất cứ người nghèo nào cũng nhận đồ tự thiện một cách tự nhiên và hồ hởi. Bao nhiêu lần ta bị từ chối bởi những cái lắc đầu, những nụ cười gằn, những cái đầu cúi nhanh bỏ đi mặc tiếng gọi với theo để đưa cho một tấm áo lành. Nam Cao đã từng viết là " Làm nhục người ta cũng là một cách rất điệu để khiến người ta trở nên đê tiện". Ta chẳng làm nhục ai cả, nhưng đấy có phải là bố thí, có phải một cách để hạ thấp tự trọng của những người đã hơn một lần coi tự trọng hơn cái đói và sự hành hạ hay không?
Còn tình cảm, ta thấy ta làm tổn thương em nhiều hơn, không chỉ là Sơn mà còn là rất nhiều những người gọi ta là chị nữa. Ai cũng biết rằng các em thiếu thốn tình cảm, nếu không phải thiếu thốn bẩm sinh( trẻ mồ côi) thì cũng thiếu thốn trong hiện tại. Thiếu cái gì thì người ta sẽ khát khao cái đó. Các em cho đi tình cảm rất dễ dàng. Chưa ở nơi đâu ta cảm thấy những tình yêu chân thành và nồng nhiệt đến như thế. Lần thứ 2 ta lên đó, lúc về, một cô bé đã khóc oà lên và chạy theo xe. Chính cô bé đó, không thể nhớ nổi tên của mình, thế mà mỗi lần thấy ta đều vồn vã chạy lên, rồi bập bẹ rối rít " chị Vân chị Vân" để mong ta chú ý đến. Em có một nụ cười mang rất nhiều đau đớn. Khi em không cười thì khuôn mặt em vô cảm, pha lẫn cả vẻ đáng thương. Nhưng khi em cười.....mắt nhắm tít,một nụ cười rất đặc trưng của những người bị Down nhưng thực sự ta chỉ thấy nụ cười đó đau đớn. Em bị đánh, ta chạy lại dỗ, bảo cười đi nào, thế là mặc cho máu chảy trên tay, em cười, nụ cười không bao giờ thành tiếng. Ta bận rộn, chạy đi chạy lại phân phát đồ chơi, bị những đứa trẻ thèm muốn một sự dỗ dành ào vào bấu vai đu cổ, ta quay cuồng cuống quít, thỉnh thoảng ngước lên lại thấy em ở ngay bên mà không dám lại gần, gần ta hơn nữa em sẽ bị những đứa trẻ khác cấu véo " một cách bí mật". Ta nhìn em, và nụ cười đó làm ta ứa nước mắt. Rồi một thời gian bẵng đi, ta thấy em đang ngồi trong lòng một chị sinh viên khác, vẫn nụ cười đó, đôi mắt nhắm tít lại, ta tự hỏi những con người có đầu óc bình thường, liêu ai còn giữ cho mình được những tình yêu trong sáng và vô tư đến thế???
Những lần đầu ta lên, lúng túng với những người chỉ kém mình vài tuổi, rất nhiều người hơn, sau lưng ta là những lời xì xào vì " chị này" trông mặt "non" quá. Ta bắt chuyện với những cô bé cậu bé và cũng nhiều lần bị từ chối, vì " em chờ chị Hương cơ". Lúc đáy ta rất buồn, không hiểu tại sao những chị khác thì được yêu quý và chấp nhận, còn ta.......Nhưng mà, đến bây giờ ta đã hiểu. Những đứa trẻ sẵn sàng trao đi tình cảm của chúng, nhận lại từ những mong nhớ của mình một buổi chiều trong tháng chơi với các anh các chị. Nhưng các anh các chị rồi cũng đi thôi. Ai nhiệt tình lắm thì vài năm, ai bận rộn việc này việc kia thì vài tháng. Các chị về, lúc nào cũng hứa làn sau chị sẽ lên, chắc chắn sẽ lên, để cho những đứa trẻ trong một trung tâm bảo trợ xã hội chiều chiều đi nhặt lá đếm ngày chờ đợi, chờ đỏ mắt, đến khi có đoàn xe lên, hốt hoảng đi tìm, thì chỉ nhận lại những câu hỏi cũ từ những con người mới: " Em tên là gì" " Em bao nhiêu tuổi", một vài lần, chúng có thể chấp nhận mà chịu kể lại những câu chuyện đau lòng về một ông bố bán con, một bà dì ghẻ ác độc nhưng rồi thêm nữa, thêm nữa, ai lại thích cứ yêu thương những con người đi qua mình chỉ vài lần, rồi lại thay, thay thành bao nhiêu người khác. Tội nghiệp những đứa bé, một bến đỗ an toàn cho trái tim nức nở cũng không sao kiếm được.
Ta không lên một lần, nhận được quà gửi về là một sợi dây đeo cổ có mặt là quả ớt đẽo gọt từ cán bàn chải đánh răng nhựa, ta không lên 2 lần, nhận đựơc một lá thư. Rồi ta không lên 3 lần, 4 lần, lá thư nằm yên trong góc tủ. Ở đâu đó trên những con đường Hà Nội, ta thót tim quay lại, cố ngoái đầu ra sau nhìn cho kĩ một gương mặt đen nhẻm, một cái bóng liêu xiêu, những tưởng em Sơn, em Hùng của mình, những tưởng những trái tim bỗng nhiên thấy mắc nợ nhiều lắm........
Gửi chị Vân của em!
Chị ạ! Sao hôm nay chị 0 đến em rất buồn và nhớ chị, chị có ốm 0? mà sao hôm nay chị 0 đến, chị có biêt là hôm nay em nhớ chị tới dường nào 0? em rất cảm ơn chị vì đã động viên em học hành và bây giờ em sẽ báo 1 tin vui ngay bây giờ đó là em đã đọc và viết được rồi hôm nào chị em sẽ đọc và viết cho chị xem chị nhớ viết thư cho em nhé càng càng nhanh càng tốt, em mong chị viết cho em
Em của chị
TTBTXH Đỗ Văn Sơn
......................................
Đang tìm tòi lục lọi cái gì đấy bỗng dưng cầm lên lá thư này. Thư của một cậu bé có đôi mắt sáng và buồn, một gương mặt đen nhẻm nhưng hiền lắm. Một người bằng tuổi ta,có khi còn hơn, vậy mà gọi ta là chị, một tiếng chị đầy kính trọng và âu yếm. Một người mà ta rụt rè không dám chạm đến, thất vọng vì mình đã không đủ vốn sống để hiểu được, khi ta bắt gặp em ngồi bó gối gục mặt trên nền sân ximăng, ta sà xuống hỏi đùa mấy câu và khựng lại trưpức một ánh mắt mờ dại ngước lên, thẫn thờ. Ta không biết nói gì, ta thấy cái vẻ ngoài của một đứa con gái thành thị tay chân xủng xoẻng vòng vèo quá là vô duyên, ta thấy mình đúng là một đứa trẻ con vớ vẩn trước mắt em vì ta không thể hiểu nổi, ta không biết nói gì, ta cười gượng rồi im lặng, chỉ thầm ước giá mình có thể yêu thương nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa để đủ sức bao bọc cả những trái tim như thế này.
Ngày trước ta đọc HHT và mơ ước đến một lúc nào đó mình sẽ làm tình nguyện giống các anh các chị. Đến năm lớp 10 thì ta biến ước mơ đấy thành sự thật, trở thành thành viên nhỏ nhất của nhóm tình nguyện Ước mơ xanh. Nhưng mà sự thật không lung linh như những gì ta đọc trên báo. Sau 2 năm hoạt động, ta cảm thấy mình quá nhỏ bé và bât lực. Những thứ ta mang đến không chỉ là niềm vui, không chỉ là những nụ cười hạnh phúc hay tình yêu thương ấm áp. Những quyển sách, truyện, quần áo ta quyên góp về nhà mang lên, ừ thì cũng nhiều đấy, nhưng có thấm là đâu so với những thiếu thốn triền miên của bao nhiêu kiếp người. Có khi chỉ là thêm sự tủi hổ và biết đâu đấy, có ai đó lại chẳng đang thấy lòng tự tôn của mình bị xúc phạm. Không phải bất cứ người nghèo nào cũng nhận đồ tự thiện một cách tự nhiên và hồ hởi. Bao nhiêu lần ta bị từ chối bởi những cái lắc đầu, những nụ cười gằn, những cái đầu cúi nhanh bỏ đi mặc tiếng gọi với theo để đưa cho một tấm áo lành. Nam Cao đã từng viết là " Làm nhục người ta cũng là một cách rất điệu để khiến người ta trở nên đê tiện". Ta chẳng làm nhục ai cả, nhưng đấy có phải là bố thí, có phải một cách để hạ thấp tự trọng của những người đã hơn một lần coi tự trọng hơn cái đói và sự hành hạ hay không?
Còn tình cảm, ta thấy ta làm tổn thương em nhiều hơn, không chỉ là Sơn mà còn là rất nhiều những người gọi ta là chị nữa. Ai cũng biết rằng các em thiếu thốn tình cảm, nếu không phải thiếu thốn bẩm sinh( trẻ mồ côi) thì cũng thiếu thốn trong hiện tại. Thiếu cái gì thì người ta sẽ khát khao cái đó. Các em cho đi tình cảm rất dễ dàng. Chưa ở nơi đâu ta cảm thấy những tình yêu chân thành và nồng nhiệt đến như thế. Lần thứ 2 ta lên đó, lúc về, một cô bé đã khóc oà lên và chạy theo xe. Chính cô bé đó, không thể nhớ nổi tên của mình, thế mà mỗi lần thấy ta đều vồn vã chạy lên, rồi bập bẹ rối rít " chị Vân chị Vân" để mong ta chú ý đến. Em có một nụ cười mang rất nhiều đau đớn. Khi em không cười thì khuôn mặt em vô cảm, pha lẫn cả vẻ đáng thương. Nhưng khi em cười.....mắt nhắm tít,một nụ cười rất đặc trưng của những người bị Down nhưng thực sự ta chỉ thấy nụ cười đó đau đớn. Em bị đánh, ta chạy lại dỗ, bảo cười đi nào, thế là mặc cho máu chảy trên tay, em cười, nụ cười không bao giờ thành tiếng. Ta bận rộn, chạy đi chạy lại phân phát đồ chơi, bị những đứa trẻ thèm muốn một sự dỗ dành ào vào bấu vai đu cổ, ta quay cuồng cuống quít, thỉnh thoảng ngước lên lại thấy em ở ngay bên mà không dám lại gần, gần ta hơn nữa em sẽ bị những đứa trẻ khác cấu véo " một cách bí mật". Ta nhìn em, và nụ cười đó làm ta ứa nước mắt. Rồi một thời gian bẵng đi, ta thấy em đang ngồi trong lòng một chị sinh viên khác, vẫn nụ cười đó, đôi mắt nhắm tít lại, ta tự hỏi những con người có đầu óc bình thường, liêu ai còn giữ cho mình được những tình yêu trong sáng và vô tư đến thế???
Những lần đầu ta lên, lúng túng với những người chỉ kém mình vài tuổi, rất nhiều người hơn, sau lưng ta là những lời xì xào vì " chị này" trông mặt "non" quá. Ta bắt chuyện với những cô bé cậu bé và cũng nhiều lần bị từ chối, vì " em chờ chị Hương cơ". Lúc đáy ta rất buồn, không hiểu tại sao những chị khác thì được yêu quý và chấp nhận, còn ta.......Nhưng mà, đến bây giờ ta đã hiểu. Những đứa trẻ sẵn sàng trao đi tình cảm của chúng, nhận lại từ những mong nhớ của mình một buổi chiều trong tháng chơi với các anh các chị. Nhưng các anh các chị rồi cũng đi thôi. Ai nhiệt tình lắm thì vài năm, ai bận rộn việc này việc kia thì vài tháng. Các chị về, lúc nào cũng hứa làn sau chị sẽ lên, chắc chắn sẽ lên, để cho những đứa trẻ trong một trung tâm bảo trợ xã hội chiều chiều đi nhặt lá đếm ngày chờ đợi, chờ đỏ mắt, đến khi có đoàn xe lên, hốt hoảng đi tìm, thì chỉ nhận lại những câu hỏi cũ từ những con người mới: " Em tên là gì" " Em bao nhiêu tuổi", một vài lần, chúng có thể chấp nhận mà chịu kể lại những câu chuyện đau lòng về một ông bố bán con, một bà dì ghẻ ác độc nhưng rồi thêm nữa, thêm nữa, ai lại thích cứ yêu thương những con người đi qua mình chỉ vài lần, rồi lại thay, thay thành bao nhiêu người khác. Tội nghiệp những đứa bé, một bến đỗ an toàn cho trái tim nức nở cũng không sao kiếm được.
Ta không lên một lần, nhận được quà gửi về là một sợi dây đeo cổ có mặt là quả ớt đẽo gọt từ cán bàn chải đánh răng nhựa, ta không lên 2 lần, nhận đựơc một lá thư. Rồi ta không lên 3 lần, 4 lần, lá thư nằm yên trong góc tủ. Ở đâu đó trên những con đường Hà Nội, ta thót tim quay lại, cố ngoái đầu ra sau nhìn cho kĩ một gương mặt đen nhẻm, một cái bóng liêu xiêu, những tưởng em Sơn, em Hùng của mình, những tưởng những trái tim bỗng nhiên thấy mắc nợ nhiều lắm........