Câu chuyện về chiếc khăn đan dở (Imported from 360)
1. Tớ là một chiếc khăn. Một chiếc khăn bằng len, to, dày, dài, và chắc chắn là rất ấm. Tớ được sinh ra giữa mùa hè nắng chói chang bởi bàn tay của một cô bé, một cô bé 18 tuổi chưa bao giờ tự khâu cho mình một miếng rách ở quần. Tớ vẫn chưa được sinh ra hoàn chỉnh, mới có một nửa thôi. Và dĩ nhiên vì tớ là "đứa con đầu lòng" nên hơi bị xấu xí một tí, chỗ này thì quá nhăn, chỗ kia thì quá hở, dung nhan tuy méo mó nhưng được cái " tâm hồn" của tớ đẹp. Vì tớ là một món quà mà. Một món quà sinh nhật cô bé đang hồi hộp làm để dành tặng "anh yêu". Tớ cũng hồi hộp không kém, chờ ngày mình được ra đời hoàn chỉnh để làm vui lòng hai con người trẻ tuổi.
2. Bé cặm cụi ngồi đan, đánh vật với đống dây mơ rễ má lung tung đang quấn chặt vào các ngón tay. Ngón giữa mỏi nhừ vì phải căng ra để đỡ. Kinh nghiệm của một đứa may quần đùi không nổi khiến cái việc đan len này thành ra thật là cực hình, nhất là phải ngồi giữa đống len trong khi ngoài trời lên đến 40C. Bé chăm chỉ vừa đan vừa tranh thủ học bài, vừa đan vừa tranh thủ nghe tiếng anh, vừa đan vừa đọc sách nữa. Và thường xuyên là các mối len bị rối tung, gỡ ra rồi không biết xâu lại vào kim, và phải lóc cóc mang đến bà ngoại nhờ bà sửa hộ. Bé đang ngồi còng lưng với hai que đan và cuộn len rất to thì bật cười nắc nẻ với cái viễn cảnh một ngày mùa đông nọ, "anh ý" sẽ đeo cái khăn này và bị mớ len này quấn vào cổ như dây leo, càng gỡ càng bị quấn giống trong Harry Potter ấy. Bé cười khoái trá với trí tưởng tượng của mình và tiếp tục hoàn thành cái khăn còn đang dở.
3. Gã ngáp dài. Hôm nay rủ bé đi chơi mà bé không đi. Lại phải tiếp tục công việc quen thuộc hằng ngày vậy. Gã mở máy tính lên và đăng nhập vào boom, vừa đợi máy khởi động vừa nhắn tin gọi " vợ yêu" lên chơi cùng. Rất vui. Hai người cùng nhau chơi, cứu nhau, làm cho bọn khác sặc nước, gã chơi quên cả thời gian, nhất là lại có một người thú vị am hiểu về game online và cũng thích thú chơi cùng. Còn bé kia, chỉ biết ôm lấy mớ sách vở nói những điều cao xa, làm sao biết đến một thế giới thú vị như thế này chứ. Đấy là nơi gã là anh hùng, gã được " cứu mĩ nhân", gã là người giỏi nhất và tài hoa. Đấy là nơi gã được quên đi rằng mình chỉ là một thằng con trai không có gì xuất sắc. Và cũng là nơi gã được nàng ngưỡng mộ. Em yêu của gã ấy. Khi buồn vì cãi nhau với bé, gã tìm đến nàng. Nàng lắng nghe gã và an ủi gã. Nàng làm cho gã hết cô đơn. Khi không mời được bé đi xem phim, gã rủ nàng, cùng nàng xem bộ phim mà gã háo hức muốn thưởng thức.
4. Đêm qua nàng thức khuya quá, vừa ngủ dậy vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài thì thấy tin nhắn, gọi lên chơi boom của " chồng yêu". Ừ thì chơi, nàng chẳng ngán gì, vả lại cũng đang hè, có việc gì khác để làm đâu. Những trò chơi thế này thật là vui.Rồi một tối, game ảo trở thành đời thật. Nàng nhận lời tỏ tình của "chồng yêu". Không chỉ là máy tính nữa, nàng cùng "chồng yêu" nói chuyện điện thoại, nhắn tin qua điện thoại, những c uộc trò chuyện thật là dài. Nàng đến nhà " chồng yêu", cùng nấu nướng, cùng ăn cơm, cùng xem TV. Nàng không chắc tình cảm đó như thé nào, nhưng mà tại sao phải chắc nhỉ, cứ hưởng thụ đi, vì nàng cũng chẳng cần gì nghiêm túc lắm.
II
1. Tớ ngày một dài ra, lớn lên và xinh hơn. Càng về sau, cô bé đan càng khéo, quen rồi mà. Tớ đã hình thành được một nửa cơ thể, và hứa hẹn là nửa sau sẽ cực đẹp, hơn cả bọn khăn đan máy ở ngoài hàng cơ. Vì tớ được sinh ra từ tình yêu cơ mà.
2. Những lúc học bài mệt quá, bé ngồi đan. Bé ngồi đan cạnh bà ngoại, người mà bé rất thương nhưng ít khi ở bên. Bé thấy mình giống "những người phụ nữ Việt Nam tiêu biểu" đan khăn cho người yêu ngày xưa. Bé rát thích ý nghĩ đó. Bé thấy rộn ràng mỗi khi nghĩ đến "tuyệt tác" này sẽ hoàn thành, mỗi mũi đan là một lời yêu thương bé thì thầm, và người được nhận đã cam đoan " sẽ quý nó như vàng".
3. Gã lúc nào cũng có người ở bên. Gã không khi nào phải cô độc. Gã gọi người này không được thì ới người kia. Gã nói yêu với bé, và nàng. Gã thấy hơi day dứt một chút, rồi lại thôi.
4. Nàng vẫn làm những công việc hằng ngày của mình. Khi nàng nhận lời yêu gã, gã đang buồn vì "mới chia tay người yêu", một người theo lời gã là không hiểu được sự hi sinh của gã dành cho mình, một người làm gã khổ. Còn nàng, nàng chỉ làm gã vui, và dù sao thì nàng cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều.
III
1. Hôm nay là sinh nhật gã. Hôm qua gã rủ nàng đến nhà nhưng nàng không chịu, gã dỗi. Nàng mất công dỗ mãi mới bình thường được một tí. Nàng chặc lưỡi, thôi thì sinh nhật chiều một tí. Nàng nhắn tin ngọt xớt:" Anh yêu à, ăn gì trưa em mang qua nâu cho".
2. Hôm kia gã và bé chia tay, vì một c uộc cãi nhau không to cho lắm. Đêm hôm qua gã gọi cho bé, nói rằng muốn quay lại. Sáng nay gã-với một giọng rất khẩn khoản hồi hộp, mời bé đến nhà sinh nhật.
3. Bé làm lành lại với gã. Bé biết mà. Làm sao mà chia tay nhau thật được. Ngay sau khi gã nói thế, bé khóc mất một tiếng, rồi lại thôi. Sáng hôm nay bé đã bình thường lại rồi, đang nghĩ không có cũng được thì gã lại gọi điện bảo quay lại. Bé đồng ý. Hôm nay là sinh nhật gã, tiếc là chiếc khăn vẫn còn đan dở. Bé vừa bước vào phòng của gã thì có tiếng chuông báo tin nhắn. Bé mở ra xem...và quay cuồng trong cơn sốt với cảm giác vỡ vụn, chân tay run lẩy bẩy, không nghĩ được điều gì nữa ngoài cảm giác trống rỗng và một cơn đau như bị ai đấm ở nơi nào đó gần tim...một cảm giác rất vật chất, cứ như có một cú đám thật.
4. Tớ là một chiếc khăn đan dở. Một chiếc khăn đan dở mà thôi.
IV
1. Khăn khe khẽ hát thầm:
" Khăn thương nhớ ai?
Khăn rơi xuống đất
Khăn thương nhớ ai?
Khăn vắt lên cây
Đèn thương nhớ ai?
Mà đèn không tắt
Mắt thương nhớ ai?
Mà mắt không yên...."
2. Bé ngân nga trong tâm trí bài thơ bé làm từ lâu lắm rồi, mà có khi người nhân cũng chẳng nhớ là có một bài thơ như thế:
"Chờ.
Em chờ anh ở chỗ hẹn
Chờ hoài mà chẳng thấy đâu
Em sợ, lo nhiều hơn giận
Bao thứ khủng khiếp trong đầu.
Em chờ anh gọi điện thoại
Nhấp nha nhấp nhổm không yên
Đi vào ngó ra lại ngó
Điện thoại ơi mày có thấy phiền?
Em chờ anh bên máy tính
Thầm ước cái mặt sáng lên
Để em được nghe anh nói
Rồi chọc anh tức phát điên
Chờ! Chờ! Chờ mãi mãi
Những giây phút với tháng ngày
Bến lặng lẽ chờ thuyền về đậu
Biển âm thầm chờ dòng nước đổ về khơi
Anh có biết điều gì không anh ơi
Cuối con đường kia luôn có em chờ đợi
Vòng tay và tình yêu duy nhất
Em dành trao anh suốt cả cuộc đời"
3. Gã vật nài rên rỉ: " Anh xin lỗi..cho anh một cơ hội đi..một cơ hội cuối cùng...anh sai rồi"
4. Nàng nhếch mép: " Chỉ là một ván game offline thôi mà"
V
Ai làm cho khói lên giời,
Cho mưa xuống đất cho người biệt li
Ai làm cho Nam Bắc phân kì
Cho hai hàng lệ đầm đìa tấm thân....
2. Bé cặm cụi ngồi đan, đánh vật với đống dây mơ rễ má lung tung đang quấn chặt vào các ngón tay. Ngón giữa mỏi nhừ vì phải căng ra để đỡ. Kinh nghiệm của một đứa may quần đùi không nổi khiến cái việc đan len này thành ra thật là cực hình, nhất là phải ngồi giữa đống len trong khi ngoài trời lên đến 40C. Bé chăm chỉ vừa đan vừa tranh thủ học bài, vừa đan vừa tranh thủ nghe tiếng anh, vừa đan vừa đọc sách nữa. Và thường xuyên là các mối len bị rối tung, gỡ ra rồi không biết xâu lại vào kim, và phải lóc cóc mang đến bà ngoại nhờ bà sửa hộ. Bé đang ngồi còng lưng với hai que đan và cuộn len rất to thì bật cười nắc nẻ với cái viễn cảnh một ngày mùa đông nọ, "anh ý" sẽ đeo cái khăn này và bị mớ len này quấn vào cổ như dây leo, càng gỡ càng bị quấn giống trong Harry Potter ấy. Bé cười khoái trá với trí tưởng tượng của mình và tiếp tục hoàn thành cái khăn còn đang dở.
3. Gã ngáp dài. Hôm nay rủ bé đi chơi mà bé không đi. Lại phải tiếp tục công việc quen thuộc hằng ngày vậy. Gã mở máy tính lên và đăng nhập vào boom, vừa đợi máy khởi động vừa nhắn tin gọi " vợ yêu" lên chơi cùng. Rất vui. Hai người cùng nhau chơi, cứu nhau, làm cho bọn khác sặc nước, gã chơi quên cả thời gian, nhất là lại có một người thú vị am hiểu về game online và cũng thích thú chơi cùng. Còn bé kia, chỉ biết ôm lấy mớ sách vở nói những điều cao xa, làm sao biết đến một thế giới thú vị như thế này chứ. Đấy là nơi gã là anh hùng, gã được " cứu mĩ nhân", gã là người giỏi nhất và tài hoa. Đấy là nơi gã được quên đi rằng mình chỉ là một thằng con trai không có gì xuất sắc. Và cũng là nơi gã được nàng ngưỡng mộ. Em yêu của gã ấy. Khi buồn vì cãi nhau với bé, gã tìm đến nàng. Nàng lắng nghe gã và an ủi gã. Nàng làm cho gã hết cô đơn. Khi không mời được bé đi xem phim, gã rủ nàng, cùng nàng xem bộ phim mà gã háo hức muốn thưởng thức.
4. Đêm qua nàng thức khuya quá, vừa ngủ dậy vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài thì thấy tin nhắn, gọi lên chơi boom của " chồng yêu". Ừ thì chơi, nàng chẳng ngán gì, vả lại cũng đang hè, có việc gì khác để làm đâu. Những trò chơi thế này thật là vui.Rồi một tối, game ảo trở thành đời thật. Nàng nhận lời tỏ tình của "chồng yêu". Không chỉ là máy tính nữa, nàng cùng "chồng yêu" nói chuyện điện thoại, nhắn tin qua điện thoại, những c uộc trò chuyện thật là dài. Nàng đến nhà " chồng yêu", cùng nấu nướng, cùng ăn cơm, cùng xem TV. Nàng không chắc tình cảm đó như thé nào, nhưng mà tại sao phải chắc nhỉ, cứ hưởng thụ đi, vì nàng cũng chẳng cần gì nghiêm túc lắm.
II
1. Tớ ngày một dài ra, lớn lên và xinh hơn. Càng về sau, cô bé đan càng khéo, quen rồi mà. Tớ đã hình thành được một nửa cơ thể, và hứa hẹn là nửa sau sẽ cực đẹp, hơn cả bọn khăn đan máy ở ngoài hàng cơ. Vì tớ được sinh ra từ tình yêu cơ mà.
2. Những lúc học bài mệt quá, bé ngồi đan. Bé ngồi đan cạnh bà ngoại, người mà bé rất thương nhưng ít khi ở bên. Bé thấy mình giống "những người phụ nữ Việt Nam tiêu biểu" đan khăn cho người yêu ngày xưa. Bé rát thích ý nghĩ đó. Bé thấy rộn ràng mỗi khi nghĩ đến "tuyệt tác" này sẽ hoàn thành, mỗi mũi đan là một lời yêu thương bé thì thầm, và người được nhận đã cam đoan " sẽ quý nó như vàng".
3. Gã lúc nào cũng có người ở bên. Gã không khi nào phải cô độc. Gã gọi người này không được thì ới người kia. Gã nói yêu với bé, và nàng. Gã thấy hơi day dứt một chút, rồi lại thôi.
4. Nàng vẫn làm những công việc hằng ngày của mình. Khi nàng nhận lời yêu gã, gã đang buồn vì "mới chia tay người yêu", một người theo lời gã là không hiểu được sự hi sinh của gã dành cho mình, một người làm gã khổ. Còn nàng, nàng chỉ làm gã vui, và dù sao thì nàng cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều.
III
1. Hôm nay là sinh nhật gã. Hôm qua gã rủ nàng đến nhà nhưng nàng không chịu, gã dỗi. Nàng mất công dỗ mãi mới bình thường được một tí. Nàng chặc lưỡi, thôi thì sinh nhật chiều một tí. Nàng nhắn tin ngọt xớt:" Anh yêu à, ăn gì trưa em mang qua nâu cho".
2. Hôm kia gã và bé chia tay, vì một c uộc cãi nhau không to cho lắm. Đêm hôm qua gã gọi cho bé, nói rằng muốn quay lại. Sáng nay gã-với một giọng rất khẩn khoản hồi hộp, mời bé đến nhà sinh nhật.
3. Bé làm lành lại với gã. Bé biết mà. Làm sao mà chia tay nhau thật được. Ngay sau khi gã nói thế, bé khóc mất một tiếng, rồi lại thôi. Sáng hôm nay bé đã bình thường lại rồi, đang nghĩ không có cũng được thì gã lại gọi điện bảo quay lại. Bé đồng ý. Hôm nay là sinh nhật gã, tiếc là chiếc khăn vẫn còn đan dở. Bé vừa bước vào phòng của gã thì có tiếng chuông báo tin nhắn. Bé mở ra xem...và quay cuồng trong cơn sốt với cảm giác vỡ vụn, chân tay run lẩy bẩy, không nghĩ được điều gì nữa ngoài cảm giác trống rỗng và một cơn đau như bị ai đấm ở nơi nào đó gần tim...một cảm giác rất vật chất, cứ như có một cú đám thật.
4. Tớ là một chiếc khăn đan dở. Một chiếc khăn đan dở mà thôi.
IV
1. Khăn khe khẽ hát thầm:
" Khăn thương nhớ ai?
Khăn rơi xuống đất
Khăn thương nhớ ai?
Khăn vắt lên cây
Đèn thương nhớ ai?
Mà đèn không tắt
Mắt thương nhớ ai?
Mà mắt không yên...."
2. Bé ngân nga trong tâm trí bài thơ bé làm từ lâu lắm rồi, mà có khi người nhân cũng chẳng nhớ là có một bài thơ như thế:
"Chờ.
Em chờ anh ở chỗ hẹn
Chờ hoài mà chẳng thấy đâu
Em sợ, lo nhiều hơn giận
Bao thứ khủng khiếp trong đầu.
Em chờ anh gọi điện thoại
Nhấp nha nhấp nhổm không yên
Đi vào ngó ra lại ngó
Điện thoại ơi mày có thấy phiền?
Em chờ anh bên máy tính
Thầm ước cái mặt sáng lên
Để em được nghe anh nói
Rồi chọc anh tức phát điên
Chờ! Chờ! Chờ mãi mãi
Những giây phút với tháng ngày
Bến lặng lẽ chờ thuyền về đậu
Biển âm thầm chờ dòng nước đổ về khơi
Anh có biết điều gì không anh ơi
Cuối con đường kia luôn có em chờ đợi
Vòng tay và tình yêu duy nhất
Em dành trao anh suốt cả cuộc đời"
3. Gã vật nài rên rỉ: " Anh xin lỗi..cho anh một cơ hội đi..một cơ hội cuối cùng...anh sai rồi"
4. Nàng nhếch mép: " Chỉ là một ván game offline thôi mà"
V
Ai làm cho khói lên giời,
Cho mưa xuống đất cho người biệt li
Ai làm cho Nam Bắc phân kì
Cho hai hàng lệ đầm đìa tấm thân....